Người phụ nữ tự thú tên là Hồ Phương, 48 tuổi, là một phụ nữ nông thôn. Bà mặc một chiếc áo sơ mi hoa nhí màu trắng đã phai màu, bên dưới là chiếc quần dài sợi hóa học màu đen, đôi bàn tay chằng chịt nếp nhăn, trong kẽ móng tay còn vương bùn đất đen do quanh năm làm đồng.
Triệu Dữ cùng một nam cảnh viên ngồi xuống phía đối diện bàn, bà bắt đầu trần thuật lại quá trình phạm tội của mình với vẻ mặt đầy hổ thẹn.
"Sáng sớm hôm nay, lúc trời còn chưa sáng, tôi đi thu hoạch lúa. Dạo này trời nóng quá nên tôi toàn đi sớm từ tờ mờ sáng, làm đến trưa thì về nấu cơm cho con. Đang đi trên đường thì gặp ông bà Trương, họ lại tới đòi tôi tiền phí nhận thầu. Nhưng hai vạn tám đó nhà tôi năm ngoái đã đưa cho Trưởng thôn rồi, chính là con trai họ. Chỉ tại không viết giấy biên nhận nên họ không chịu công nhận. Tôi không có tiền, họ liền chửi tôi, nói qua nói lại một hồi thì lao vào đánh nhau... Tôi không muốn đánh chết họ đâu. Nhưng họ cứ ôm chặt lấy tôi, tôi mới đẩy bà Trương một cái làm bà ấy ngã từ gò đất xuống. Ông Trương xông tới đánh tôi, tôi sợ quá nên vơ đại vỏ chai bia bên đường đánh ông ấy..."
Lúc Liễu Hồi Sênh bước vào, Hồ Phương đang thu mình trên ghế, cúi đầu, co vai, hai tay đan chặt dưới mặt bàn, không dám ngẩng lên nhìn ai.
Nàng im lặng khép cửa lại, đón nhận ánh mắt nghi hoặc của Triệu Dữ và nam cảnh viên bên cạnh.
"Đội trưởng Triệu, làm phiền một chút, ở đây có bản tài liệu cần cô ấy ký tên."
Hồ Phương nhút nhát ngẩng đầu: "Tài liệu gì? Tôi không biết chữ."
Liễu Hồi Sênh trả lời: "Văn bản xác nhận tự thú. Không biết chữ thì cô có biết viết tên mình không?"
Hồ Phương chần chừ một chút rồi gật đầu: "Biết."
Ở phía đối diện bàn, Hàn Binh, cảnh viên phụ trách ghi chép, đứng dậy ngăn Liễu Hồi Sênh lại. Trong lúc thẩm vấn, để đảm bảo tính liên tục trong lời khai của nghi phạm, trừ khi có việc cực kỳ khẩn cấp, ngoài nhân viên thẩm vấn ra thì người khác nghiêm cấm bước vào phòng thẩm vấn.
Đặc biệt hơn, đây lại là một người mới vừa nhận việc chưa đầy một giờ.
"Văn kiện để sau hãy ký, vẫn chưa thẩm vấn xong."
Giọng Hàn Binh đè xuống rất thấp, tựa vào thể trạng vạm vỡ của nam giới để tạo ra áp lực như mây đen đè nặng.
Liễu Hồi Sênh ngẩng đầu lên trong bóng mây đen ấy, nhàn nhạt mỉm cười:
"Cô ấy chẳng phải đã khai hết quá trình xảy ra vụ án rồi sao? Anh còn muốn hỏi gì nữa?"
Nói rồi, nàng lấy tấm ảnh vừa in ra đặt dưới xấp tài liệu rút lên trên bàn, đẩy đến trước mặt Triệu Dữ, đó là ảnh chụp cận cảnh chính diện nạn nhân nam.
Triệu Dữ không lên tiếng, ánh mắt nhìn về phía Liễu Hồi Sênh tràn ngập sự không hài lòng. Ở đội cảnh sát, việc phục tùng mệnh lệnh còn quan trọng hơn cả năng lực cá nhân. Đặc biệt là ở Tổ Trọng án với khối lượng công việc vô cùng nặng nề.
"Ra ngoài."
Hai chữ gọn gàng tựa như lưỡi dao găm.
Liễu Hồi Sênh đã dự liệu từ trước, nàng cũng chẳng sợ lưỡi dao găm của Triệu Dữ. Vốn dĩ, vết đao người này để lại trên lồng ngực nàng đã kết vảy qua biết bao năm tháng.
"Ngay lập tức."
Nàng sắm vai người mới vừa vào nghề bằng cách đặt tờ giấy A4 trước mặt Hồ Phương, mở nắp bút để lên bàn, rồi chỉ vào góc dưới bên phải văn bản ra hiệu cho bà ký vào đó.
Nàng lập tức quay người, thong thả bước ra phía cửa.
Sự chú ý của Hồ Phương không đặt trên người họ. Tay phải bà cầm bút lên, ngoan ngoãn viết tên mình một cách xiêu xiêu vẹo vẹo đúng vào vị trí Liễu Hồi Sênh vừa chỉ.
Cảnh tượng này rơi vào mắt Triệu Dữ tựa như tia sét xé toạc màn đêm. Đôi mắt cô lần nữa nhìn về phía bức ảnh nạn nhân, một đáp án nào đó đã chực trào ra.
Năm, bốn, ba, hai...
Liễu Hồi Sênh vừa bước ra ngoài vừa thầm đếm ngược trong lòng.
"Chờ đã."
Giọng Triệu Dữ cắt ngang không khí, Liễu Hồi Sênh toại nguyện dừng bước.
Không tệ, nhanh hơn năm giây so với dự tính của nàng.
Nàng quay người nhìn nghiêng gương mặt lạnh lùng của Triệu Dữ, biết rõ còn hỏi: "Đội trưởng Triệu, có chuyện gì sao?"
Triệu Dữ không nhìn nàng, sự bất thường vừa rồi đã lập tức được thu lại. Cô đặt bức ảnh nạn nhân nam lên bàn, lạnh lùng nói: "Phần ghi chép còn lại cô tới làm đi. Hàn Binh, anh ra ngoài trước."
"Hả?"
Hàn Binh giật nảy mình, động tác ngồi xuống mới được một nửa làm mông anh lơ lửng giữa không trung. Anh không dám ngồi xuống nhưng cũng không hiểu vì sao mình phải đi ra.
"Tại sao vậy?"
Triệu Dữ thu ánh mắt khỏi người Hồ Phương, cô không giải thích nguyên do mà chỉ nhìn anh: "Chuyện này nói sau, anh ra ngoài trước đi."
...
"Sư huynh, rốt cuộc có chuyện gì vậy?"
Trong phòng quan sát bên cạnh phòng thẩm vấn, những thành viên còn lại của Tổ Trọng án cũng hoang mang vây lấy Hàn Binh.
Hàn Binh vẫn chưa hoàn hồn: "Tôi cũng không biết nữa."
"Đội trưởng Triệu chẳng phải luôn không thích người phá quy tắc sao? Sao lại để Liễu Hồi Sênh ngồi xuống làm việc?"
"Không biết. Liễu Hồi Sênh đưa cho cô ấy tấm ảnh nạn nhân, cô ấy liền đột ngột đổi ý."
"Ể.. Thế họ có nói gì với nhau không?"
"Không có."
"Vậy là giao tiếp bằng ánh mắt?"
"Cũng không có luôn."
"Thế thì vì cái gì chứ?"
"Tôi làm sao mà biết được!"
Mấy người họ đầu óc mơ hồ thảo luận, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, ai nấy đều không hiểu tại sao. Mãi đến khi Phó đội trưởng Tần Tùng bước vào nắm rõ tình hình mới đè tất cả xuống:
"Mọi người đừng hoảng. Liễu Hồi Sênh nhất định đã phát hiện ra manh mối then chốt. Nếu không, Đội trưởng Triệu không thể phá lệ cho cô ấy ở lại."
Cuối cùng, tất cả gom lại trước màn hình theo dõi, vặn âm thanh phòng thẩm vấn lên mức lớn nhất để xem cô cố vấn mới tới Liễu Hồi Sênh này rốt cuộc đã phát hiện ra manh mối gì.
Bên trong, Liễu Hồi Sênh và Triệu Dữ ngồi song song nhau, cùng nhìn về phía Hồ Phương đối diện bàn vuông.
Quá trình xảy ra vụ án cụ thể, Hồ Phương đã trần thuật lại trọn vẹn một lần. Liễu Hồi Sênh muốn hỏi, nhưng lại là những câu hỏi chẳng liên quan đến chuyện đó.
"Trong nhà cô có mấy người?" Nàng hỏi.
"Bốn người." Hồ Phương ngẩn ra một chút rồi nói tiếp: "Tôi, nhà tôi, với hai đứa con trai."
"Còn nhà mẹ đẻ thì sao? Cô là con thứ mấy?"
"Thứ hai."
"Chỉ có cô là con gái thôi sao?"
"Không phải, tôi có một chị gái với ba người em trai."
"Ba người em trai của cô cũng làm nông ở Đồng Hoa thôn à?"
"Không phải, chúng nó đều đi làm thuê ở ngoại tỉnh, Tết mới về."
"Cha mẹ cô thế nào? Còn khỏe mạnh cả chứ?"
"Mẹ tôi vẫn còn, cha thì mất rồi. Mẹ tôi ở trong thôn giúp ba đứa em trông con."
...
Vài câu hỏi thăm dò tung ra tưởng như trò chuyện việc nhà, nhưng thực chất lại dụ ra một thông tin then chốt: người đàn ông duy nhất sống cùng Hồ Phương chính là chồng bà.
"Chồng cô là người thế nào?" Liễu Hồi Sênh thuận lý thành chương hỏi tiếp.
"Ông ấy... ông ấy thật thà, siêng năng. Nhà tôi có hai đứa con nên tốn tiền lắm, ngày nào hai vợ chồng cũng đi sớm về tối kiếm từng đồng lẻ."
"Ông ấy thuận tay trái sao?"
"Đúng vậy. Cảnh sát cô hỏi cái này làm gì?"
"Tôi nghe nói người thuận tay trái khá chăm chỉ nên thuận miệng hỏi thử thôi."
"Ồ.. Đúng thế, ông ấy thuận tay trái."
"Tôi nghe dân thôn nói ông ấy rất thích uống rượu?"
Câu nói vừa thốt ra, phòng quan sát một lần nữa lại ầm ĩ. Vụ án này còn chưa đến bước đi thăm hỏi các bên, thậm chí trước khi Hồ Phương đến tự thú cũng chưa ai liên hệ nạn nhân với gia đình bà cả. Mới chỉ có cảnh viên đi hỏi thăm tình hình gia đình nạn nhân, không một ai biết chuyện chồng Hồ Phương thích uống rượu.
Ấy vậy mà Hồ Phương lại không chút nghi ngờ, thậm chí còn bắt đầu giải thích:
"Không đến mức đó đâu, bình thường ông ấy chỉ uống một chút xíu thôi, chứ không uống nhiều."
"Uống xong có đánh người không?"
"Không đâu! Chúng tôi đều là người thật thà mà."
"Lúc xảy ra vụ án, chồng cô đang làm gì?"
"Ông ấy đang ngủ."
Hỏi tới đây, Hồ Phương có chút sốt ruột. Rơi vào mắt người ngoài thì điều này hoàn toàn có thể hiểu được: bản thân giết người nên sợ mang lại rắc rối cho chồng.
"Cảnh sát, các cô hỏi những thứ này làm gì? Nhà tôi không liên quan gì đến chuyện này đâu! Người là do tôi giết, tội tôi xin nhận hết, hỏi thêm cũng chẳng giải quyết được gì, các cô cứ bắt tôi đi!"
Đến lúc này, Liễu Hồi Sênh rốt cuộc cũng có được đáp án mình mong muốn. Nàng hơi rướn người về phía trước, nói:
"Hồ Phương, chúng tôi đúng là sẽ khởi tố cô. Chỉ có điều không phải tội mưu sát, mà là tội cản trở công lý."
Hồ Phương sững người, mí mắt nhăn nheo tựa vỏ quýt khô nhíu lại: "Ý cô là sao?"
Liễu Hồi Sênh cầm lấy bức ảnh nạn nhân nam. Hồ Phương giật mình giật thót, vội vã né tránh ánh mắt.
"Trán bên phải của nạn nhân bị đánh vỡ, trên sống mũi có một vệt xước vát từ trên bên phải xuống dưới bên trái. Chỉ khi hung thủ thuận tay trái thì vết thương trên người nạn nhân mới nằm ở bên phải như thế. Còn cô lại là người thuận tay phải."
Hồ Phương mất ba giây mới hiểu được lời nàng nói. Bà nhớ lại tư thế ký tên lúc nãy của mình, quả thực đúng là dùng tay phải.
Cũng chính vì lý do này, sau khi nhìn tư thế viết chữ của bà, Triệu Dữ mới nhận ra đây thực chất chỉ là một màn tự sát nhận tội thay người khác.
Liễu Hồi Sênh nói tiếp: "Không chỉ có thế, trên đỉnh đầu nạn nhân cũng có vết thương. Chiều cao của cô chỉ có một mét năm mươi lăm, còn nạn nhân lại cao tới một mét bảy mươi lăm, cho dù cô có đánh từ phía trên xuống thì vết thương cũng chỉ nằm ở trán chứ không thể ở đỉnh đầu được. Hung khí tuy chưa tìm thấy, nhưng tại hiện trường vụ án có vài mảnh thủy tinh chai bia rất nhỏ. Mảnh thủy tinh rất sạch sẽ, không bám bụi xám, vì thế không phải như cô nói là tiện tay nhặt bên đường, mà là chai bia mới."
Liễu Hồi Sênh từng bước từng bước đưa ra kết luận phân tích của mình. Đứng một bên, Triệu Dữ khẽ liếc nhìn nàng.
Liễu Hồi Sênh trong trạng thái nghiêm túc làm việc tỏa ra hào quang rực rỡ.
Ai đó lại chẳng hề nhận ra tầm mắt bên cạnh, chỉ lý tính tuyên bố vụ án:
"Vì vậy, hồ sơ phác họa chân dung hung thủ vụ án này của tôi rất đơn giản: Nam giới, chiều cao từ 1m75 đến 1m85, thuận tay trái, có thói quen uống rượu. Vừa rồi hỏi tình hình gia đình cô là muốn xem cô đang gánh tội thay cho ai. Hiển nhiên, người đó chính là chồng cô."
...
Một giờ sau, Tổ Trọng án cùng đội hành động tới Đồng Hoa thôn bắt giữ chồng của Hồ Phương. Các thành viên còn lại tiếp tục lấy lời khai của Hồ Phương, yêu cầu bà tường trình lại quá trình giúp chồng đi tự thú.
Mọi người ai nấy đều cảm thán, không ngờ một vụ án tự thú lại có thể bị đảo ngược như vậy. Dù sao Hồ Phương dựa theo lời miêu tả của chồng đã ghi nhớ thuộc lòng mọi chi tiết, từ thái độ, cảm xúc cho tới nét mặt đều không lộ chút tì vết nào.
"Nếu cho chúng ta thêm vài ngày thì chắc cũng tra ra Hồ Phương giả mạo. Nhưng cô Liễu Hồi Sênh này phát hiện ngay tại chỗ, đúng là có bản lĩnh thật."
Màn thể hiện xuất sắc ngay ngày đầu nhận việc đã giúp cái tên Liễu Hồi Sênh có một chỗ đứng tại cục cảnh sát. Mà lúc này, nhân vật chính trong cuộc bàn tán của mọi người lại vừa đụng độ với định mệnh của mình trong nhà vệ sinh.
"Đội trưởng Triệu."
Trong nhà vệ sinh yên tĩnh thanh bình, chỉ có hai bóng hình đứng cách nhau một khoảng.
Thân hình cao ráo dừng lại trước bồn rửa mặt, vén lọn tóc mai ra sau tai, qua tấm gương nhìn về phía người yêu cũ sau bao năm xa cách, khóe môi khẽ cong lên.
"Đã lâu không gặp."
Trong chớp mắt, mọi sự đối đầu tạm thời lắng xuống. Liễu Hồi Sênh không còn là vị Thiết Diện Phán Quan nắm quyền sinh sát trong phòng thẩm vấn, mà là người yêu mặc chiếc váy trắng năm nào, tóc dài tung bay dưới hàng cây bạch quả rợp bóng trong ký ức.
Màn kịch vờ như không quen biết diễn trước mặt người ngoài quá nhiều khiến Triệu Dữ cảm thấy mệt mỏi.
Cô khóa vòi nước lại, quay người tựa lưng vào bồn rửa mặt. Trong mắt cô không có niềm vui, cũng chẳng có giận dữ, tựa như một bát nước lạnh đặt bên giếng qua bao năm tháng.
"Tối qua mới gặp xong, giả vờ xa lạ làm gì?"
Đồng tử Liễu Hồi Sênh khẽ ngưng lại, nàng thản nhiên mỉm cười: "Tôi còn tưởng cậu hay quên chuyện, không nhớ nữa chứ."
Triệu Dữ bóng gió: "Có một số việc tôi sẽ nhớ cả đời."
"Thế sao."
"Tại sao lại tới đây?"
"Công việc."
"Cậu từng nói cậu thích tâm lý học, cậu nên làm một bác sĩ tâm lý chứ không phải chuyên gia phân tích tội phạm."
Bác sĩ tâm lý đối mặt với bệnh nhân, còn chuyên gia phân tích tội phạm đối mặt với kẻ giết người. Công việc của phía sau máu me và vất vả hơn phía trước rất nhiều.
Liễu Hồi Sênh suy nghĩ hai giây, nghe ra ẩn ý trong lời cô liền hỏi ngược lại:
"Đội trưởng Triệu đây là đang đau lòng cho tôi sao?"
Triệu Dữ không đáp lời. Liễu Hồi Sênh nhếch môi, đôi mắt đẹp khẽ cong lên, nói tiếp:
"Chuyên gia phân tích tội phạm cho tôi cảm giác thành tựu hơn. Lúc học Thạc sĩ tôi theo ngành Tâm lý học Tội phạm, lên Tiến sĩ thì tu nghiệp thêm mảng Tâm lý học Hành vi. Biết rõ tội phạm đang suy nghĩ gì mới biết được tại sao họ phạm tội, tại sao họ nói dối."
Liễu Hồi Sênh vẫn xuất sắc như năm nào, chỉ có điều, người đứng trước mặt nàng đã không còn là Triệu Dữ của năm xưa.
"Cậu dùng bộ kỹ năng này để đánh giá tội phạm, hay là đánh giá tất cả mọi người xung quanh?"
Liễu Hồi Sênh khẽ khựng lại, không trả lời câu hỏi của cô. Đôi mắt trêu đùa hơi nheo lại, quan sát từng tấc cơ mặt trước mắt.
"Trên đời này không có ai là không nói dối. Có chăng chỉ là sự chân thành trong chốc lát của nhân tính mà thôi."
Nàng nói.
Ví như sự hoảng loạn của Hồ Phương khi nhắc tới chồng. Cho dù lời khai của bà có hoàn hảo đến đâu cũng chẳng thể che giấu được thực tế rằng bà đang nói dối.
Lại ví như mũi chân Triệu Dữ khi nói chuyện luôn hướng về phía nàng, bộc lộ rằng bản thân cô không hề lạnh lùng như biểu cảm bên ngoài.
Liễu Hồi Sênh nhắc tới nhân tính.
Triệu Dữ là cảnh sát, thứ cô suy nghĩ nhiều nhất chính là nhân tính. Cô nhìn vào đôi mắt trong suốt trước mặt, nhắc nhở:
"Nhưng nguồn gốc của tội phạm lại chính là nhân tính."
Liễu Hồi Sênh mỉm cười, trầm giọng đáp:
"Ngăn chặn tội phạm, cũng chính là nhân tính."
Bầu không khí lắng xuống, trong hư vô tưởng như vang lên tiếng tinh nhẹ báo giờ của lò vi sóng, mở ra một cánh cửa lớn đã phủ bụi nhiều năm.
Triệu Dữ lặng lẽ nhìn nàng, nhìn người yêu cũ đã xa cách nhiều năm. Gương mặt nàng vẫn xinh đẹp như thế, nhưng hình như đã có thứ gì đó thay đổi.
Thấy cô không nói gì, Liễu Hồi Sênh cho rằng đã đến lúc kết thúc màn kịch tái ngộ này. Nàng quay về phía tấm gương dặm lại chút son môi màu cam, xoay người đi ra phía cửa.
"Được rồi, Đội trưởng Triệu. Tôi đã vượt qua bài kiểm tra phác họa chân dung tội phạm, cũng đã giải quyết xong vụ án Đồng Hoa thôn. Bài kiểm tra của cục cảnh sát lẫn bài kiểm tra của cậu tôi đều đã qua rồi. Từ nay về sau, tôi là một thành viên của Tổ Trọng án. Nếu không còn vấn đề gì khác thì tôi quay về làm việc đây."
Lúc đi qua người Triệu Dữ, giọng nói lạnh lẽo lại lần nữa vang lên:
"Vết thương trên lưng cậu từ đâu mà có?"
Vết sẹo dọc theo hai bên xương bướm uốn lượn u sầu, có thể thấy thời gian đã trôi qua rất lâu, nhưng vết sẹo màu đỏ sẫm dài gồ ghề ấy như tuyên bố chủ nhân của nó đã từng gánh chịu đau đớn thảm khốc đến nhường nào.
Rất khó hình dung một Liễu Hồi Sênh mảnh mai như thế sau khi chịu vết thương dài như vậy lại có thể sống sót tiếp.
Cộc!
Đôi giày da đế bằng dừng lại. Hai bóng hình cao ráo đứng sóng đôi lướt qua nhau, một hướng ra ngoài, một hướng vào trong.
Trong mắt Liễu Hồi Sênh xẹt qua sự hoảng sợ, đó là nỗi đau đớn dù năm tháng trôi qua cũng chẳng thể xóa nhòa. Cũng may nàng đã quen với việc bị hỏi, mi mắt chớp nhẹ, khi quay đầu nhìn về phía mặt nghiêng của Triệu Dữ, đồng tử nàng đã khôi phục lại vẻ yêu mị trêu đùa:
"Đội trưởng Triệu đau lòng sao?"
Triệu Dữ quay người đối diện với nàng: "Tôi không có tâm trạng đùa giỡn với cậu."
"Xem ra là thật lòng đau lòng rồi."
Liễu Hồi Sênh phối hợp gật đầu với cô, quay người về phía cô, một tay cởi từng chiếc cúc áo. Những vết mẩn đỏ chằng chịt trước ngực hiện lên trên làn da trắng như sứ, tựa như dải lụa quý giá bị tàn thuốc rơi vào làm bẩn.
Nửa thân trên nàng nghiêng về phía trước, tông giọng ma mị tựa tiếng sáo cổ Lâu Lan dụ dỗ:
"Đau lòng sao tối qua không thấy cậu thương hoa tiếc ngọc chút nào vậy?"
-----o0o-----
Tác giả có lời muốn nói:
1. Triệu Dữ × Liễu Hồi Sênh, đừng đứng ngược thuyền nhé;
2. Liễu Hồi Sênh: Xinh đẹp, phong tình vạn chủng, mỉm cười chào đón mọi người, nhìn qua tưởng đào hoa nhưng thực chất cực kỳ chung tình;
3. Triệu Dữ: Lạnh lùng, cố chấp, tàn nhẫn ít nói, chỉ số vũ lực max, có niềm tin, có hoài bão, ngoài lạnh trong nóng, nhìn qua tưởng vô tình vô nghĩa nhưng thực chất lại trọng tình trọng nghĩa nhất;
4. Việc chia tay năm xưa có ẩn tình khác, phần sau sẽ vạch trần. Nói chung sau khi chia tay, hai người đối với đối phương vừa yêu vừa hận. Chỉ có điều Liễu Hồi Sênh thích cười, còn Triệu Dữ thích sầm mặt;
5. Vụ án ở ba chương đầu rất ngắn, dùng để thử nước cho mọi người cảm nhận thực lực của Liễu Hồi Sênh. Những vụ án tiếp theo hai người liên thủ phá án sẽ rất đặc sắc, mời tiếp tục theo dõi;