"Kẻ như ngươi đúng là thật chẳng biết xấu hổ!"
Giữa lúc mê man, Nhan Giác chỉ cảm thấy dưới thân mình là một mảnh mềm mại.
Nàng khẽ nhíu mày, định đưa tay ra bắt lấy, lại chợt thấy trên mặt truyền đến một trận gió nóng.
Luồng khí chuyển động lúc nâng lúc hạ, mang theo hương hoa mai thanh nhã, khiến cho cổ nàng ngứa ngáy.
Nhan Giác mở mắt ra, đột nhiên đối diện với một đôi mắt đen thanh tú như nước.
Dưới thân nàng tại sao lại có thể là... một nữ tử?
Một nữ tử chẳng biết đã bị chính mình đè dưới thân từ lúc nào.
Mà bản thân nàng lại đang cưỡi trên eo đối phương, từ trên cao nhìn xuống người ta.
Nữ tử kia dung mạo thanh lãnh, đang ngã ngồi trên đất, một tay chống xuống nền, khẽ chau mày ngọc. Ngũ quan nàng sạch sẽ tinh khôi, ánh dương quang tản mác trên làn da trắng nõn, phác họa ra một tầng đường cong nhu hòa.
Nàng mặc một chiếc váy dài trắng muốt như tuyết, vạt áo giao lĩnh bên trên bị giật ra một chút, để lộ bờ vai trong suốt như tuyết ra bên ngoài.
Không biết có phải do tư thế của hai người quá mức ái muội khó coi hay không, bên má nữ tử chợt ửng lên một vệt hồng nhàn nhạt.
Nhan Giác vô ý thức hít sâu một hơi, chóp mũi liền quẩn quanh một mùi hương thoang thoảng tựa như u cốc chốn thâm sơn.
Nhan Giác còn chưa kịp phản ứng, thì ngay trong nháy mắt tiếp theo, nàng đã bị một luồng linh lực cực đại đánh văng ra ngoài, cơ thể lăng không bay lên, rồi lại hung hăng nện xuống mặt đất.
Dưới thân là phiến đá cứng nhắc lạnh băng, đập tới mức cánh tay nàng đau nhức.
Nhan Giác lập tức trợn to hai mắt, còn chưa kịp kêu đau, toàn bộ thân thể đã giống như mất đi khống chế mà tự động đứng lên, lảo đảo chạy về phía nữ tử cách đó không xa.
Lúc này Nhan Giác mới phát hiện trong tay mình tự bao giờ đã cầm một con dao nhỏ cực kỳ sắc bén. Sau đó, tay nàng lại không tự chủ được mà giơ lên, hướng về phía phần gáy tinh tế trắng nõn của nữ tử trước mắt hung hăng đâm xuống.
Trong lòng Nhan Giác bộc phát ra một hồi gào thét thảm thiết, nhưng lời thốt ra khỏi miệng lại biến thành:
"Ngươi cái tiện nhân này, ai cho phép ngươi cướp Sở lang của ta!"
"..."
Một cỗ kịch liệt đau nhức từ lồng ngực dâng lên, rồi nhanh chóng lan tràn ra khắp toàn thân. Nhan Giác lập tức bị hất tung lên không trung, ngã văng ra xa mấy trượng.
Nhan Giác bắt đầu phát hiện có điều không hợp lý.
Nếu như đây là mơ, thì giấc mơ này cũng quá mức chân thật rồi.
Nàng vừa kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi, vừa nằm xuống giường nhắm mắt lại cơ mà, chuyện này là thế nào?
Nàng không còn thời gian để suy tư nữa, cơn đau xé rách tim gan liền từ ngực trào lên, phảng phất như muốn phân thây nàng ra vậy.
Nhan Giác cảm thấy sắp ngạt thở, liền cuộn tròn người lại, há miệng thở dốc dồn dập.
Trên mặt bỗng nhiên dâng lên một trận gió, tựa hồ có người đang đứng ngay trước mặt mình.
Trong lòng Nhan Giác run lên, nàng hé mở hai mắt ra một đường nhỏ, không khỏi ngây người.
Nữ tử vừa rồi bị nàng đặt dưới thân, chẳng biết từ lúc nào đã đứng ở trước mặt nàng.
Nữ tử bạch y nhẹ bay, mái tóc dài đen nhánh như mực được buộc hờ bằng một sợi dây tơ, khuôn mặt thanh lãnh tuyệt trần.
Tà áo trắng tùng bách kia tung bay phấp phới trong gió, phảng phất tựa như trích tiên hạ phàm.
Đập vào mắt Nhan Giác lúc này chính là thanh kiếm bên hông của nữ tử.
Thân kiếm nhỏ dài có điêu khắc những minh văn phức tạp, vỏ kiếm toát ra sắc đen huyền uy nghiêm.
Nữ tử rủ mắt nhìn nàng, thản nhiên mở miệng: "Đã thấy rõ kết cục, sư muội vẫn khăng khăng không chịu lui đi sao."
Nhan Giác nhìn đến ngây người, cả đời này của nàng dường như chưa từng gặp qua nữ tử nào dung nhan tuyệt mỹ đến nhường này.
Nhan Giác vô ý thức hỏi: "Ngươi là ai?"
Tề Tiện Thanh nghe vậy thì thoáng khựng lại, thần sắc càng thêm phần nhạt nhẽo.
Ngược lại là tiểu sư muội đi bên cạnh nàng ta tức giận mắng nhiếc: "Ngươi đúng là đồ chẳng biết xấu hổ! Kẻ năm lần bảy lượt tìm Tề sư tỷ gây phiền phức là ngươi, bây giờ bị đánh liền giả ngu giả ngơ, nhìn ta này..."
Nàng ta giơ tay lên, trong lòng bàn tay tế xuất ra một chiếc lá cây màu lục bảo.
Tề Tiện Thanh nói: "Đi thôi."
Tiểu sư muội ngẩn ra: "A? Nhưng mà..."
Tề Tiện Thanh khẽ lắc đầu. Cùng một vị sư muội thuộc tông môn khác có tu vi thấp hơn mình mấy cấp bậc dây dưa, vốn dĩ không phải là tác phong của nàng.
Chưa kể hành vi của kẻ này thật sự nhàm chán đến cực điểm, nàng đã sớm chán ghét rồi.
Trường kiếm màu đen huyền trong nháy mắt được tế lên, tản ra một đạo vầng sáng màu trắng nhạt giữa không trung.
Tề Tiện Thanh vừa quay người muốn ngự kiếm rời đi, bắp chân bỗng nhiên trầm xuống.
Nàng quay đầu lại, liền trông thấy Nhan Giác đang nhắm nghiền hai mắt, khóa chặt lông mày, đưa tay ôm thật chặt lấy chân của nàng. Gương mặt trắng nõn của đối phương hiện lên sắc hồng đào không bình thường, bên má dán sát vào vạt váy của nàng, thế nào cũng không chịu buông tay.
Tề Tiện Thanh khẽ nhíu mày, bước về phía trước hai bước. Ai ngờ kẻ này lại gắt gao ôm chặt lấy nàng, trực tiếp bị kéo lê hai bước trên mặt đất.
"..."
Nhan Giác cũng không phải cố ý.
Nàng không rõ tình trạng hiện tại, chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức khôn cùng, hai mắt đảo qua một cái là muốn đau đến chết đi sống lại.
Nhưng theo sự tiếp cận của nữ tử này, cảm giác đau đớn kia dường như lại giảm bớt không ít.
Nhan Giác chợt nghe bên tai vang lên một trận tiếng gió, ngay sau đó bả vai bị hung hăng giật mạnh một cái, hai tay liền không tự chủ được mà vắt ra sau, bị thứ gì đó phản trói lại ở sau lưng.
Tề Tiện Thanh cau mày, cùng một nữ tử khác đạp lên phi kiếm, rất nhanh liền biến mất nơi chân trời cách đó không xa.
Nhan Giác ngơ ngác nhìn hết thảy cảnh tượng trước mắt, sau khi phản ứng lại muốn đứng lên, cơ thể bỗng nhiên cứng đờ.
Thân thể của nàng, không biết từ lúc nào đã bị dây thừng trói lại, trói vô cùng kiên cố, căn bản không cách nào đứng dậy nổi.
Sắc trời cấp tốc ám trầm xuống.
Đang là mùa đông, nhiệt độ không khí lạnh thấu xương.
Nhan Giác nhìn về phía bầu trời xa xăm, trong đầu chợt có thứ gì đó thoáng qua.
Tề sư tỷ.
Sở lang.
Lồng ngực bỗng nhiên đau nhói, nàng nhổ ra một ngụm máu tươi.
Nàng xuyên thư rồi.
Vừa vặn xuyên vào thân xác của một pháo hôi nữ phụ trong cuốn nam tần hậu cung sảng văn có tên là "Thiên Đạo Nan Truy" mà nàng từng đọc qua.
Trong "Thiên Đạo Nan Truy" có một nhân vật phản diện pháo hôi tiếng xấu vang xa, trùng tên trùng họ với nàng, chính là một trong những nữ tử thuộc hậu cung của nam chính.
Nguyên chủ vốn là một con hồ ly tinh, bởi vì thuở nhỏ chơi đùa trong núi sâu trùng hợp được nam chính cứu mạng, liền đem lòng si mê lưu luyến hắn. Nàng thậm chí còn hóa thành hình người, dùng hết thảy mọi thủ đoạn mai phục tiến vào Ngũ Long Sơn, chỉ vì muốn được canh giữ bên cạnh nam chính.
Giai đoạn đầu, đây là một mối tình thầm mến vô cùng thuần túy.
Nhưng khi hồ yêu nguyên chủ phát hiện người trong lòng nam chính không phải là mình, đoạn tình cảm này cũng dần dần biến chất.
Bản tính ác liệt của hồ tộc dần dần lộ ra, nàng bắt đầu âm thầm hấp thu dương nguyên của nam chính, khát vọng dùng phương thức hạ thấp tu vi của hắn để giữ hắn lại bên người mình.
Nhưng mà nam chính chung quy vẫn là nam chính. Nguyên chủ vốn tưởng bản thân dựa vào việc hấp thu tinh khí của hắn để tinh tiến tu vi, lại không ngờ rằng nam chính ở trong bóng tối đã sớm tập được công pháp "Hút Âm Chuyển Dương".
Nam chính tương kế tựu kế, mỗi lần cùng nàng đi mây về mưa, làm chuyện cá nước thân mật, ngược lại lại hút đi một thân âm nguyên của nàng.
Kết cục của một kẻ mất đi âm nguyên như nàng vô cùng thảm khốc.
Ở cái thế giới này, yêu tà vốn là thứ không được dung thứ. Sau khi tội ác bị vạch trần, nàng liền bị nữ chủ — Chấn Hỏa Tông đại sư tỷ Tề Tiện Thanh một kiếm đâm xuyên qua lồng ngực.
Trái tim của lão hồ ngàn năm bị khoét ra, biến thành loại tài liệu luyện đan quý báu nhất.
Nghĩ tới đây, toàn thân Nhan Giác đều ứa ra mồ hôi lạnh, vô ý thức ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xa xăm.
Hai nữ tử vừa mới bay đi lúc nãy...
Trong đó một người, chính là nữ chủ của quyển sách này, Tề Tiện Thanh.
Nếu như nàng nhớ không lầm, nguyên chủ bởi vì ái mộ nam chính, cho nên luôn đem Tề Tiện Thanh xem như tình địch, thỉnh thoảng lại tìm tới cửa khiêu khích một phen.
Nữ chính Tề Tiện Thanh là tu vi Khai Quang cảnh đỉnh phong, không biết cao hơn nguyên chủ gấp bao nhiêu lần, nguyên chủ tự nhiên không phải là đối thủ.
Cho nên vừa rồi khi nàng vừa xuyên tới, mới bị người ta giáo huấn cho một trận.
Nhan Giác cảm nhận được cảm giác tê dại truyền đến từ cổ tay sau lưng, thầm nghĩ có phải mình vừa mới xuyên thư đến liền phải nghẻo luôn rồi không.
Nhưng điều này là không thể nào. Trong tiểu thuyết, vai trò của nguyên chủ chính là một khối đá kê chân giúp nam chính nhảy vọt từ Luyện Khí cảnh lên Khai Quang cảnh. Nàng có muốn chết thì cũng phải chết dưới kiếm của nam nữ chính.
Trong tiểu thuyết, những tình tiết nước với lửa giữa nguyên chủ và Tề Tiện Thanh chỉ được viết lướt qua một cách nhẹ nhàng.
Theo lẽ thường trong tình huống này, tám phần mười là sẽ có người tới cứu mình chứ nhỉ...
Nhan Giác sụp đổ cử động cánh tay. Nàng cũng không biết bản thân đã nằm trên quảng trường lạnh băng kia bao lâu, đến khi cảm thấy toàn thân mình sắp đông cứng đến nơi, thì sợi dây thừng trói sau tay bỗng nhiên nới lỏng.
Nàng ngẩn người, lập tức từ dưới đất ngồi bật dậy.
Đêm đã về khuya, ánh trăng sáng ngời như nước.
Một giai nhân tuổi trăng tròn, cổ tay trắng ngần như tuyết sương, nhưng lúc này tại nơi cổ tay lại hằn lên một vệt dây trói rõ mồn một, ẩn ẩn rỉ ra tơ máu.
Vết thương trên bả vai cũng đang truyền đến cảm giác đau đớn âm ỉ.
Vừa rồi trước khi rời đi, nữ chính không biết đã dùng thứ gì hung hăng quất nàng một roi. Cơn đau xé rách tim gan này, đoán chừng chính là do cú quất cuối cùng kia gây ra.
Vị nữ chính này ra tay cũng quá tàn nhẫn rồi đi!
Nhan Giác vừa nghĩ tới việc trong nguyên tác rốt cuộc mình sẽ bị một người như vậy đâm xuyên tim, cả người liền cảm thấy không ổn chút nào.
.............
Nhưng đã xuyên thư rồi, muốn trở về có lẽ là chuyện muôn vàn khó khăn, làm rõ tình trạng trước mắt mới là điều quan trọng nhất.
Nhan Giác hạ quyết tâm, cắn răng đứng lên.
Trong đầu nàng ẩn ẩn có ký ức của nguyên chủ, biết phủ đệ của nguyên chủ ở Thủy Vân Tông nằm ngay gần phiến quảng trường này.
Tu giả có tu vi Trúc Cơ cảnh vẫn chưa thể ngự không phi hành, nàng chỉ có thể lê bước chân đau nhức, hướng về phía chỗ ở của mình mà đi.
Đường núi khúc chiết quanh co, hai bên đường đều là những rặng thanh tùng xanh mướt.
Nhan Giác rẽ bảy quẹo tám, bằng vào chút ký ức sót lại của nguyên chủ, cuối cùng cũng tới được căn nhà gỗ nhỏ nơi mình cư trú.
Nàng vẫn còn có chút hoảng hốt, những ký ức liên quan đến nguyên chủ cũng mơ hồ không rõ, nhu cầu cấp bách của nàng là cần tìm một nơi an tĩnh để chỉnh lý lại suy nghĩ.
Trong nguyên tác, nguyên chủ một thân một mình cư trú trong một sân viện nhỏ yên tĩnh.
Cũng may nguyên chủ vốn dĩ ngoại trừ nam chính ra thì không kết giao với bất kỳ ai, Nhan Giác ngược lại cũng không cần lo lắng bản thân sẽ bị lộ đuôi.
Nhan Giác bước lên con đường lát đá thanh khiết trong viện, bước chân đột nhiên khựng lại, giật nảy cả mình.
Cách đó không xa, dưới bóng râm của một gốc cây mai, đang có một người đứng sừng sững.
Người kia dường như đã nhìn thấy nàng, chậm rãi từ trong bóng tối bước ra.
Đó là một thiếu niên môi hồng răng trắng, thân hình như ngọc, mạo tựa Phan An, trên người mặc một chiếc trường bào màu tễ sắc thống nhất của đệ tử ngoại môn, dáng vẻ có nói không hết sự tuấn tú.
Nhan Giác nhìn đến ngây người, trong lòng khôn cùng dâng lên một cỗ cảm giác rung động xa lạ. Lại thấy thiếu niên kia nhìn nàng, biểu tình mang theo sự chán ghét không che giấu: "Hôm nay ngươi lại đi tìm Tề sư tỷ?"
Ký ức của nguyên chủ cuộn trào trong đại não, Nhan Giác gần như không thể khống chế mà thốt ra hai chữ: "Sở Phú."
Đúng là sợ cái gì thì cái đó đến.
Sở Phú chính là nam chính trong tiểu thuyết, nếu nàng nhớ không lầm, lúc này hắn có lẽ vẫn còn là một đệ tử ngoại môn.
Kẻ cuối cùng giết chết nàng, chính là đôi cẩu nam nữ Sở Phú và Tề Tiện Thanh này.
Sở Phú tiến lên một bước, dáng vẻ dường như cực độ chán ghét nhưng lại buộc phải nhẫn nhịn: "Ta đã nói với ngươi rồi, đừng tìm nàng gây phiền phức nữa. Ngươi muốn ta làm chuyện gì, ta đều sẽ thuận theo ngươi."
Vẫn là cái kịch bản anh hùng vì mỹ nhân mà chịu nhục kinh điển kia.
Nhan Giác không biết nên đáp lại thế nào, chỉ có thể bắt chước dáng vẻ của nguyên chủ trong trí nhớ, nhìn nam chính rồi chậm rãi thốt ra một chữ: "Ừm."
Không biết tại sao, thanh âm của nàng lại mềm mại đến thế. Có lẽ là do cỗ thân thể này vẫn còn bảo lưu lại một chút thói quen của nguyên chủ, khi đối diện với nam chính, nàng kìm lòng không được mà dâng lên loại rung động giống như thiếu nữ hoài xuân.
Sở Phú nhíu mày nhìn Nhan Giác, đột nhiên tóm chặt lấy tay nàng, thô bạo lôi nàng vào trong phòng.
Nhan Giác bị hắn giật một cái đến lảo đảo, bực bội nói: "Có lời gì muốn nói thì ở bên ngoài nói không được sao?" Hơn nữa, đây là gian phòng của nàng cơ mà? Tên nam chính này cùng nguyên chủ rốt cuộc là có mối quan hệ thân thiết đến mức nào vậy?
Sở Phú quay đầu nhìn nàng, sắc mặt đầy vẻ âm trầm: "Hôm nay ngươi đã nói những gì với nàng ta?"
Nhan Giác ngẩn người: "A? Ta nói cái gì cơ chứ..."
Sở Phú "rầm" một tiếng đóng chặt cửa phòng, đem hết thảy bên trong hoàn toàn ngăn cách với ngoại giới.
Hắn nhìn chằm chằm Nhan Giác, gằn giọng thốt ra từng chữ, ánh mắt lạnh lẽo như muốn kết thành băng: "Nhan Giác, ta nói cho ngươi biết, chuyện giữa ta và ngươi, nếu ngươi dám hé răng nửa chữ với Tề sư tỷ, ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho ngươi! Lần trước ta cũng không rõ tình hình, chỉ là nhất thời bị ngươi dùng mị thuật đầu độc, căn bản là cái gì cũng chưa từng phát sinh!"
Sở Phú vừa nói đến đây, Nhan Giác chợt nhớ ra điều gì.
Mười chương đầu của quyển tiểu thuyết này, trên cơ bản đều là đất diễn của pháo hôi nữ phụ là nàng cùng với nam chính.
Pháo hôi nữ phụ Nhan Giác vì muốn câu dẫn được nam chính mà không từ thủ đoạn.
Mấy lời mập mờ không lời giải thích vừa rồi của Sở Phú, đoán chừng chính là do đoạn thời gian trước, nguyên chủ Nhan Giác đã dùng thủ đoạn gì đó để câu dẫn hắn nhưng lại không thành công.
Tiếp đó, để ép nam chính cùng mình giao hoan, Nhan Giác đã uy hiếp hắn rằng sẽ đem chuyện này báo cho nữ chính Tề Tiện Thanh biết.
Sau khi làm rõ ràng tình huống, Nhan Giác chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ. Nàng hất mạnh tay nam chính ra, mất kiên nhẫn nói: "Ta không nói."
Sở Phú nhướng mày: "Thật sự? Ngươi thật sự không đem chuyện lần trước nói cho Tề sư tỷ?"
Nam nhân đứng ở khoảng cách rất gần, trên thân ẩn ẩn tản ra một mùi hương cỏ cây đầy mị lực.
Nhan Giác chẳng biết tại sao, trong thức hải chợt lóe lên một vài hình ảnh không thể miêu tả, trong cổ họng bỗng thấy khô khốc.
Cỗ thân thể này dường như đã khát vọng nam chính từ rất lâu rồi.
Nhan Giác tê cả da đầu, tấm lưng dán chặt vào vách tường, lúc này chỉ muốn nhanh chóng đuổi khéo tên nam chính này đi cho khuất mắt: "Ta thật sự không nói, ta đáp ứng ngươi vĩnh viễn không nói với nàng ta, bây giờ ngươi có thể đi được chưa."
Sở Phú sững sờ, tựa hồ không ngờ nàng lại có thể dễ dàng thỏa hiệp như vậy.
Nếu là dĩ vãng, yêu phụ này chẳng phải sẽ mượn cơ hội mà uy hiếp hắn một phen sao.
Không bình thường.
Ánh mắt Sở Phú chợt trầm xuống.
Hôm nay khi hắn đang bế quan tu hành trong phòng, đã không thèm đoái hoài đến một Nhan Giác đến đây nũng nịu quấy rối.
Ai ngờ Nhan Giác dưới cơn nóng giận, liền rống lên nói muốn đem chuyện lần trước hắn mất khống chế cưỡng hôn nàng đi rêu rao cho Tề Tiện Thanh nghe.
Hắn còn chưa kịp giữ nàng lại thì nàng đã như một làn khói chạy mất dạng.
Sở Phú cũng không ngờ tới, nữ nhân này lại có thể chẳng biết xấu hổ đến mức độ đó.
Ngay cả chuyện khuê phòng tình tư như vậy cũng có thể đem ra làm ầm ĩ.
Quá mức nguy hiểm.
Xem ra phải bố thí cho nàng chút chỗ tốt thì mới có thể khiến nàng vĩnh viễn ngậm miệng lại.
Sở Phú nhìn chằm chằm Nhan Giác nửa ngày, khóe môi tà mị chậm rãi nhen nhóm một nụ cười. Hắn tiến lên một bước, dùng đầu ngón tay mơn trớn cằm nàng: "Ngươi nếu thật sự chịu vì ta mà giữ kín bí mật này, liền lập tức lập Ngũ Độc Thề Độc đi."
Nhan Giác giật mình, không thể tin nổi mà trợn to hai mắt.
"Nếu như ngươi nghe lời, ta liền thuận theo ngươi."
Dứt lời, hắn liền đưa tay giải khai đai lưng của mình.