Trên đỉnh trần đại điện buông rèm sa dệt bằng lụa giao nhân, Phượng Hoàng Hỏa lặng lẽ cháy không một tiếng động.
Trong đại điện ngập tràn binh khí ma quái của yêu ma, thần duệ nhập ma cùng thị nữ của nàng đang chăm chú nhìn chằm chằm vào quả trứng rồng tuyệt đẹp kia.
Âm thanh vừa nghe thấy chẳng hề giả chút nào, con rồng bên trong này chẳng lẽ thật sự muốn phá vỏ rồi?
Chử U nâng quả trứng kia lên, chẳng hiểu vì sao tay lại khẽ run lên, cứ như thể chính quả trứng của nàng sắp sửa phá vỏ vậy.
Quả trứng rồng này lạnh tựa một nắm tuyết giữa mùa đông giá rét, vừa khéo bàn tay Chử U lại ấm áp, một lạnh một nóng đan xen tựa như đang giằng co.
"Con rồng này sinh ra sẽ mang hình dáng thế nào?" Hám Trúc sốt ruột nhìn chằm chằm, thầm nuốt nước bọt.
"Không biết." Chử U nâng quả trứng nhìn hồi lâu, nhưng lại chẳng thấy lấy một vết nứt, chẳng lẽ bên trong có thứ gì vỡ nát...
Cũng không thể là rồng nát bấy được.
Nàng có chút hoảng loạn, run rẩy đặt quả trứng sang bên cạnh, chỉ sợ lòng bàn tay mình quá nóng sẽ ấp chảy quả trứng mất.
Dẫu buốt cóng tay, nhưng rốt cuộc đây đâu phải tượng băng, đại khái sẽ chẳng tan chảy thôi.
Chử U chẳng sợ vướng phải nhân quả gì, năm xưa trên Cửu Thiên nàng đoạt Tru Tiên kiếm chém đứt thần xích trói buộc, Ma khí cuồn cuộn không ngừng tràn vào linh hải, bốn bề toàn là tiếng quở trách thóa mạ, hai tai nàng ong ong, đầu đau như búa bổ, đôi mắt như bị sương máu che mờ, trên đường bước tới hoàng tuyền, nàng cũng chẳng nhìn rõ rốt cuộc mình đã đả thương ai, đoạt mạng kẻ nào... Chặng đường ấy nàng đã vướng phải quá nhiều nhân quả, đời này e rằng trả mãi không hết.
Nhưng đã nhập ma rồi thì hà tất phải tuân theo Thiên đạo, chẳng cần phải bận tâm nhân quả gì nữa.
Nàng chỉ là đã lâu lắm rồi chưa từng thấy một thần duệ yếu ớt mà thuần khiết đến như này, khi còn nằm trong trứng, thiện hay ác đều tùy thuộc vào cách nàng dạy dỗ, thế nên mới nảy sinh hứng thú như vậy.
"Hồi tiểu Long tử của Long tộc tròn trăm ngày, ta từng thấy bộ dạng nó mặc yếm đỏ ở Long Cung." Chử U trịnh trọng nói, "Đứa bé ấy mang hình hài con người, tay chân núc ních, trên đỉnh đầu nhú hai chiếc sừng non nớt, trông rất thú vị."
"Vừa sinh ra đã có thể hóa thành hình người sao?" Ánh mắt Hám Trúc lộ vẻ ngưỡng mộ.
Chử U khẽ vuốt cằm, ngay cả hơi thở cũng khẽ thu liễm lại đôi phần, chỉ sợ một hơi thở mạnh sẽ thổi nứt quả trứng này: "Không sai, Phượng Hoàng cũng vậy, từ nhỏ đã có thể hóa hình."
Chỉ có điều loài đẻ trứng này phải cẩn thận chở che, không thể dùng sức làm vỡ vỏ trứng, bằng không rồng con phượng con sinh ra sẽ rất yếu ớt, về bản chất cũng chẳng khác gì gà vịt.
"Thật tốt quá." Hám Trúc xoa xoa hai tay, "Vậy... vậy thuộc hạ có cần đi chuẩn bị ít áo quần nhỏ không, thuộc hạ chưa từng sinh nở, cũng chẳng biết chăm sóc thế nào, con rồng này sinh ra có cần uống sữa không?"
Chử U nhất thời có chút mờ mịt, lát sau khẽ nâng mí mắt, liếc nhìn Hám Trúc một cái không mặn không nhạt: "Ta cũng chưa từng sinh, hỏi ta làm gì."
Hám Trúc vốn định bảo, Tôn chủ dẫu sao cũng từng làm tiên nhân, lại thân quen với Long tộc như thế, sao có thể không biết. Nhưng lời vừa tới cửa miệng, nàng đã vội vàng nuốt trở vào.
Vị Tôn chủ nhà nàng căm hận đám tiên nhân trên trời hơn bất kỳ ai, lại còn chuyên tâm làm ma hơn cả đám ma vật nơi Ma giới này, nhắc chuyện nàng từng làm tiên chẳng khác nào sỉ nhục nàng.
Hám Trúc rụt cổ lại, thầm nghĩ: May mà mình chưa thốt ra lời đó, bằng không đầu đã lìa khỏi cổ.
Quả trứng rồng kia chỉ vang lên một tiếng "tách" ban nãy, sau đó lại chẳng còn động tĩnh gì, tựa như thứ bên trong đang đùa cợt với hai người.
Nhưng Chử U chẳng buồn đùa, nàng ngồi ngay ngắn trên sập mềm, hễ nghiêm túc lại là dáng vẻ liền trở nên cực kỳ lạnh lùng. Mái tóc bạc cùng làn da trắng như tuyết, bờ vai trắng ngần, trên cánh tay và bắp đùi đều quấn quanh ma văn, quả thực còn giống ma hơn cả đám ma vật chẳng dám thấy ánh sáng mặt trời kia.
Một hồi lâu sau, Hám Trúc lại căng thẳng nuốt nước bọt, một tiếng "ực" vang lên vô cùng rõ ràng.
Chử U nghi hoặc nói: "Lại đói rồi sao?"
"Đói gì cơ?" Lòng Hám Trúc hoảng loạn, nàng tuy nuốt nước bọt nhưng thực sự không hề muốn ăn quả trứng rồng này.
Chử U khẽ nhấc bàn tay trắng nõn, vươn một ngón trỏ thon dài chỉ về phía xa: "Chỗ Linh thạch kia đều bị quả trứng này hấp thu cả rồi."
Những khối Linh thạch xám xịt vương vãi khắp nơi, có chỗ còn chất thành đống cao tựa hòn giả sơn.
"Quả trứng này còn biết nuốt cả linh khí?" Hám Trúc kín đáo lùi lại hai bước, đồng tử khẽ run.
Chử U khẽ vuốt cằm: "Hôm ôm nó trở về, ta rõ ràng đã thần thức nhập thể, nhưng đôi mắt vẫn không thể nhìn thấy vạn vật, trong cơ thể chẳng còn dư dả linh lực để áp chế khói độc trong con ngươi, sau đó ta mới phát hiện ra, hóa ra là quả trứng rồng tham lam vô độ này đã trộm linh lực của ta."
Nói xong, nàng còn khẽ cười lạnh một tiếng.
Hám Trúc thầm nghĩ: Kẻ nào mạo phạm Tôn chủ nhà mình đều khó tránh khỏi bị trả thù, chỉ riêng quả trứng rồng này là chỉ bị cười lạnh một tiếng, thậm chí còn có thể bình yên vô sự đứng ở phía bên kia sập mềm.
"Vậy hay là kiếm thêm ít Linh thạch cho nó?" Hám Trúc vừa dứt lời mới sực nhớ ra, Linh thạch trong đại điện đại khái đã cạn kiệt.
Một ánh mắt liếc sang, từ trên xuống dưới quan sát nàng một lượt tỉ mỉ.
Người đưa mắt nhìn qua ấy, tự nhiên là Tôn chủ nhà nàng.
Chử U nhìn thị nữ đang rụt cổ đứng bên cạnh, hỏi: "Linh lực của ngươi đã khôi phục được mấy phần?"
Hám Trúc vội vàng đáp: "Thuộc hạ vô dụng, mới khôi phục chưa đầy một phần!"
Chử U lộ vẻ tiếc nuối, cong ngón trỏ gõ nhẹ lên tay vịn bằng Ngô Đồng mộc (1) có khắc mấy đóa hoa ngô đồng: "Ma quả không hổ là ma, lật lọng, nói không giữ lời. Đã bảo đưa thêm Linh thạch ta mới có thể làm việc, Linh thạch chưa tới tay, ta sao đến được nhân gian."
Hám Trúc nào dám đáp lời, nàng mơ hồ thấy câu này có phần quen thuộc, đầu óc khẽ xoay chuyển liền sực nhớ ra, những lời như lật lọng đổi trắng thay đen chẳng phải là tôn chỉ làm ma của chính Tôn chủ nhà nàng hay sao.
"Lạc Thanh vào Vấn Tâm nham bao lâu rồi?" Chử U hỏi.
"Ước chừng hai canh giờ rồi." Hám Trúc bấm ngón tay tính toán.
"Hai canh giờ..." Chử U lẩm bẩm tự nói, "Lâu quá rồi, một tia hồn trong pháp tinh sợ là đã xảy ra chuyện."
Hám Trúc sửng sốt: "Đó dẫu sao cũng là một hồn của Ma chủ, cho dù chỉ còn lại một hồn thì linh lực bám trên đó cũng khiến lũ ma khác không đuổi kịp, làm sao có thể xảy ra chuyện được?"
Chử U nghĩ tới Ma chủ từng hô mưa gọi gió năm xưa nay lại rơi vào kết cục này, ít nhiều có chút tiếc nuối: "Ba hồn trong cõi u minh đều có mối liên kết, nếu một trong ba hồn may mắn chuyển thế, hoài thai mười tháng sinh ra ắt sẽ là kẻ ngốc nghếch hồn phách không vẹn toàn, hai hồn còn lại vì muốn bảo toàn tuệ căn cho kẻ ngốc ấy, sợ rằng sẽ tự tước bỏ linh lực, cuối cùng tan biến giữa hồng trần."
"Nhưng một tia hồn trong pháp tinh... nghe bảo vẫn còn lưu giữ ký ức của Ma chủ, làm sao có thể nói tan biến là tan biến được." Hám Trúc sốt ruột nói.
"Đúng vậy, làm sao có thể nói tan biến là tan biến được." Chử U đầy hứng thú gật đầu, "Cho nên Nhị chủ mới ở lì trong Vấn Tâm nham không chịu ra, hắn không thể để một tia hồn ấy của Ma chủ tan biến."
Hám Trúc im lặng không nói, chẳng thể đoán được tâm tư của Tôn chủ nhà mình.
Chử U phất tay bảo: "Ngươi ra vò vạt đóa liên hoa trong chậu kia một chút."
Hai chữ "vò vạt" vừa thốt ra, thần sắc vốn nghiêm túc và căng thẳng của Hám Trúc thoáng chốc vỡ vụn.
"Mau đi đi, chính là cành hoa ngươi tự tay cắm vào chậu hoa ấy, đừng tìm nhầm." Chử U giục thêm một câu.
Nói xong, nàng cúi đầu nhìn về phía quả trứng rồng kia, thầm nghĩ: Mình quả thực đã vì quả trứng này mà trả giá quá nhiều.
Chuyện này cũng là lẽ bất đắc dĩ, Ma Vực khốn khó, chẳng thấy được mặt trời chói chang hay vầng trăng sáng đã đành, khắp nơi lại toàn là cát vàng, người của Ma tộc tính tình lại lười nhác, đám lão yêu buôn bán thì trộm gian xảo trá, rốt cuộc chẳng ai kiếm được tiền, nghèo rớt mồng tơi.
Quả trứng rồng này đi theo nàng, cũng chỉ có thể chịu cảnh khổ cực.
May mà nàng còn có một tòa cung điện do chúng ma nhường lại thế này, bằng không phải ra đại mạc nhặt rác, lấy bốn biển làm nhà.
Đóa sen trong chậu hoa bên cạnh cửa điện chịu đủ mọi ức hiếp, suýt nữa bị bóp nát ứa cả nước ra ngoài.
Hám Trúc ngồi xổm trước chậu hoa, vừa bứt từng cánh hoa sen vừa thầm tạ tội trong lòng, đây là do Tôn chủ sai nàng làm, bản ý của nàng đâu phải như thế.
Nghĩ đi nghĩ lại, dường như nhận ra sau lưng mình có người chống lưng, nàng bứt càng thêm hăng say, dù sao tội vạ này cũng đâu phải nàng gánh.
Một hồi lâu sau, ngoài cửa điện lại vang lên giọng nói của con liên hoa yêu kia, so với lần trước, giọng nói này run rẩy không thôi, the thé tựa như sắp đứt hơi tới nơi.
Vị Tôn chủ áo đen ngồi ngay ngắn trên sập mềm phất tay một cái, cửa điện liền tự động mở ra.
Hồng Cừ vừa bước qua ngưỡng cửa sơn đỏ liền "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa khóc lóc: "Đại nhân xin hãy tha cho mạng hèn này của ta."
Khắp đại điện vang vọng tiếng khóc lóc thảm thiết của nàng ấy, tràng diện ấy hệt như muốn khóc sập cả rui mè xà nhà.
Chử U thấy có phần mất mặt, bèn khẽ động ngón tay, cánh cửa điện vừa mở ra lập tức khép lại, tiếng khóc lóc inh ỏi kia tức thì bị ngăn lại bên trong đại điện.
"Tha cho ngươi cũng được, nhưng ngươi phải làm cho ta một việc." Chử U dễ tính nói.
"Xin đại nhân cứ việc phân phó." Hồng Cừ dập đầu lia lịa, lúc cúi đầu xuống còn lén liếc mắt nhìn về phía chậu hoa đang chứa bản thể của mình.
Hám Trúc đã sớm thu tay lại từ lúc Hồng Cừ bước vào cửa, khẽ hất cằm treo lên thật cao, làm ra vẻ chuyện không liên quan tới mình.
Chử U cong môi: "Ngươi tới Vấn Tâm nham, nói với Nhị chủ, con chim lông tạp như ta trong mắt chỉ có Linh thạch, không chuyện ác nào không làm, lại còn lấy bản thể ra uy hiếp ngươi, tâm địa đáng chém, một thần duệ như thế làm sao có thể cùng chung một lòng với Ma tộc."
Hồng Cừ vừa nghe liền ngơ ngác, những lời này tuy nàng từng nói không ít, nhưng bị người ta bắt quả tang tại trận thế này quả thực ngượng ngùng vô cùng: "Ta... ta..."
"Lúc trước chẳng phải còn mồm mép lanh lợi lắm sao, cớ gì bây giờ lại lắp bắp rồi." Chử U giả vờ quan tâm nói, hàng mày khẽ nhíu lại, đuôi mắt vốn rủ xuống lại càng lộ ra vài phần chân thành.
"Đại nhân, ta biết sai rồi!" Hồng Cừ vội vàng nói.
"Nể tình ngươi là ma, trước mặt sau lưng hai bộ mặt cũng là điều có thể cảm thông, chỉ là nếu ngươi không chịu chuyển lời giúp ta, ta vẫn sẽ cắt phăng rễ cây của ngươi." Chử U nghiêm túc nói.
Hồng Cừ vâng dạ liên hồi, cuống cuồng bò lăn bò càng rời đi.
Lát sau, trong đại điện chỉ còn lại Chử U cùng thị nữ của nàng, và quả trứng rồng vẫn chưa có động tĩnh gì kia.
Cánh cửa điện vừa khép lại, một luồng gió cuốn theo cát vàng vừa ùa vào liền ập về phía chiếc sập mềm.
Người ngồi ngay ngắn trên sập mềm khẽ nâng mí mắt, chuỗi hạt đen nhánh trên mái tóc bạc hơi lay động, nàng chẳng buồn nhấc tay, cát vàng ập tới lập tức bị hất văng sang hai bên.
Hám Trúc lúc này mới hỏi: "Tôn chủ vì sao lại bảo nàng ta đến trước mặt Nhị chủ nói những lời như vậy?"
Chử U vốn chẳng muốn giải thích nhiều, nhưng con Khổng Tước lông xanh này lại cứ mang bộ dạng hiếu học ham hỏi, đành phải nói: "Để liên hoa yêu tới trước mặt Lạc Thanh hạ thấp ta một phen, vừa tỏ ra ta cô độc lẻ loi, thứ hai là để thúc giục hắn mau chóng giao Linh thạch ra đây."
"Thứ ba, Lạc Thanh sẽ biết được ta đã sớm hay tin hắn vào Vấn Tâm nham. Ta biết hắn vào Vấn Tâm nham, tự nhiên cũng đoán ra hắn làm gì trong đó, hắn giấu không nổi nữa, vì muốn bảo toàn một hồn kia, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ đành nhờ liên hoa yêu tới mời ta qua đó." Chử U ngả người ra sau, dáng ngồi nhất thời lại trở nên tùy ý.
Hám Trúc bỗng nhiên tỉnh ngộ: "Nhưng ngộ nhỡ Nhị chủ không chịu mời thì sao?"
"Vậy ta đành phải xông vào, chỉ là làm vậy ít nhiều có phần tự hạ thấp thân phận." Chử U có chút sầu muộn.
Vừa dứt lời, quả trứng rồng đứng sừng sững một bên lại "tách" lên một tiếng.
Chử U nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy trên vỏ trứng nứt ra một lỗ hổng to bằng ngón tay út.
-----o0o-----
Chú thích
(1) Ngô Đồng mộc: cây ngô đồng thần, theo truyền thuyết là loài cây duy nhất Phượng Hoàng chịu đậu.