Thanh y nữ tử y phục nhìn qua thập phần đơn bạc, ống tay áo cũng không lớn, vậy mà chỉ trong lúc nâng tay vung lên đã đem Đế Long đang nhanh chóng bỏ chạy thu gọn vào trong tay áo.
Đáng thương cho đường đường Đế Long mà ngay cả một chút sức phản kháng cũng không có, trơ mắt nhìn chính mình bị một luồng hấp lực cường đại thu vào trong tay áo. Nó rơi vào trong ống tay áo liền xoay người muốn hướng phía cửa tay áo bay đi để lao ra ngoài, nhưng lại kinh ngạc phát hiện chính mình đang thân ở giữa trời xanh mây trắng. Trên đầu nó treo một vòng mặt trời chói chang đỏ rực, kích thước tuy không bằng một phần mười thái dương ở thiên không ngoại giới nhưng đồng dạng cực nóng và tràn ngập linh khí. Ở một phía khác của bầu trời, một viên trăng sáng nhỏ hơn một chút cũng đang treo lơ lửng, cùng mặt trời chiếu rọi lẫn nhau. Nó nhìn xuống dưới chân, chỉ thấy núi sông kéo dài, khắp nơi là linh thú kỳ hoa dị thảo, linh khí nồng đậm tràn ngập mảnh thiên địa không tính là rộng lớn này. Mà ở ngoài tinh không kia, lại vẫn có tinh vân ngưng tụ, hình như có tinh cầu đang dần hình thành.
Đế Long ngây dại, trong đầu hiện lên bốn chữ: Tụ Lý Càn Khôn. Nó không ngờ rằng tay áo của thanh y nữ tử này không chỉ giống như trữ vật pháp bảo có bản năng thu dụng vạn vật, cất chứa sinh linh, mà còn ẩn chứa cả một bầu trời và đang hướng tới vũ trụ diễn sinh.
Dưới chân nó đại địa tràn đầy linh trân, linh dược kỳ trân khó tìm ở ngoại giới thì nơi này chỗ nào cũng có! Đế Long không thể bình tĩnh, những thứ bình thường tìm không thấy thì nơi này cư nhiên tràn ngập khắp núi đồi. Lúc này không có ai tranh giành, nó nhanh chóng lao xuống đại địa, điên cuồng thu quấy những linh hiếm quý bảo này, vừa hái vừa đưa vào miệng, quai hàm phồng lên ăn không kịp thì tống vào trong trữ vật giới chỉ. Nhìn thấy một ngụm linh tuyền, bên suối trồng đầy linh dược kỳ quả, nhiều vô kể; cây ăn quả cao hai trượng treo đầy trái cây đỏ tươi ướt át, Đế Long ngửi thấy đã muốn chảy nước miếng. Nó sợ hái trái cây bỏ vào trữ vật giới chỉ để lâu sẽ hỏng, lại luyến tiếc bỏ lại không hái, liền muốn đem cả cây nhét vào trong trữ vật giới chỉ của mình. Nhưng cây dời đi không có đất không có nước sẽ chết, nó lại muốn nhét luôn cả linh tuyền. Linh tuyền quá lớn, bên cạnh còn mọc đầy linh dược kỳ hoa, nếu chỉ nhét cây và linh tuyền khẳng định sẽ làm bị thương hoa cỏ, vì thế nó đơn giản đem nguyên cả khối di dời vào trong trữ vật giới chỉ.
Lúc này Đế Long bắt đầu hoài niệm trữ vật pháp bảo của Tiêu Tuyết Nguyệt, so với cái này lớn hơn không biết bao nhiêu lần, thu mười khối như vậy cũng không thành vấn đề. Giống như cái trữ vật nhẫn này, chỉ lấy bấy nhiêu khối đã đầy. Nhẫn trữ vật đầy lại bắt đầu nhét vào túi trữ vật, thẳng đến khi cả hai đều đầy ắp vẫn không chịu bỏ qua. Cái chén đựng đầy thạch tử còn có thể đổ thêm chút nước, nhẫn và túi trữ vật hẳn là còn đựng thêm được chút linh khí chứ? Nó lại bắt đầu thu thập thiên địa linh khí vào trong, cuối cùng thật sự đựng không nổi nữa, Đế Long mới tiếc nuối dừng tay, tiếp tục rộng mở cái bụng cuồng ăn. Lần đầu tiên nó cảm thấy sức ăn của mình kinh người, bao nhiêu linh vật tiến vào bụng cũng không thấy trướng.
Bỗng nhiên, đỉnh đầu thiên không xuất hiện một đạo linh khí dao động. Đế Long ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy nguyên thần của thanh y nữ tử đang dao động tiến vào mảnh thiên địa này.
Thanh y nữ tử đứng giữa thiên không nhìn xuống dưới chân, đồng tử không khỏi co rụt lại một chút: Nàng đây là thả một con chuột vào kho hàng sao? Vùng đất trải dài mấy vạn dặm bị hái sạch dược liệu, trên cây không còn sót một quả linh quả nào, tất cả kỳ hoa dị thảo bị nhổ tận gốc. Linh tuyền tẩm bổ mảnh thiên địa này, cùng với gốc cây ba ngàn năm (ngàn năm nở hoa, ngàn năm kết quả, ngàn năm thành thục) và vô số linh dược khởi tử hồi sinh dưới gốc cây đều biến mất, ngay cả linh mạch dưới suối cũng bị lấy đi mất rồi, lưu lại một cảnh tượng tan hoang như bị cự cẩu đào bới thành hố sâu.
Đế Long đang đu bám trên một gốc cây, nhét trái cây cuối cùng vào miệng nuốt chửng, mở đôi mắt vô tội nhìn chăm chằm nữ tử kia, trên mặt hiện lên vài phần khiếp sợ, giống như tiểu bạch thỏ bị nhốt trong lồng sắt đang nhìn đại hôi lang bên ngoài.
Thanh y nữ tử nâng thủ nhất nhiếp (giơ tay chộp lấy) đem Đế Long bắt tới bên người, giơ tay lên, hai kiện trữ vật pháp bảo của Đế Long toàn bộ lọt vào tay nàng. Theo sát sau đó, một mảnh đất đá cao như núi từ trong trữ vật giới chỉ bay ra, rơi vào tòa hố sâu kia, kín kẽ điền trở lại.
Đế Long nhìn thấy những thứ quý giá nhất mình vất vả thu quấy bay ra ngoài, đau lòng theo bản năng muốn vươn tay chộp lại, nhưng thứ nó chộp được chỉ là hai kiện trữ vật pháp bảo mà thanh y nữ tử ném trả. Ngay sau đó, Đế Long bị thanh y nữ tử lôi ra khỏi mảnh thiên địa này, xuất hiện trước một tòa sơn môn khổng lồ.
Sơn môn này tọa lạc trên một tòa đảo di động giữa trời cao, được bao phủ bởi một mảnh pháp trận cực đại. Trong pháp trận lơ lửng hàng chục tòa đảo di động , mỗi đảo đều kiến trúc cung điện đình đài. Dưới đảo di động là quần sơn trập trùng với hàng trăm ngọn núi cao thấp khác nhau, trên núi linh cầm phi tường, phi thú đạp vân chạy nhảy, thỉnh thoảng có thể thấy đệ tử tu tiên cưỡi linh cầm, phi thú lướt nhanh trên không trung. Dưới chân núi là một vùng đầm nước rộng lớn mạnh mẽ kéo dài mấy ngàn dặm. Trong đầm, một con Giao Long nhô đầu khỏi mặt nước thôn nạp thiên địa linh khí. Phía khác, một con Đằng Xà khổng lồ chiếm cứ trên ngọn núi, đầu gối lên đỉnh núi, thân hình quấn quanh sườn núi uốn lượn xuống tận hồ nước.
Thanh y nữ tử nâng tay phất một cái mở ra lối vào pháp trận, tòa sơn môn to lớn như thắng thiên cung mở ra.
"Người nào?" Một tiếng quát mắng vang lên, một đội đệ tử thủ vệ mặc giáp y vọt tới. Khi nhìn thấy thanh y nữ tử, bọn họ lập tức kinh hãi quỳ lạy: "Bái kiến Bệ hạ!".
Thanh y nữ tử đưa ra một luồng chân khí quấn lấy Đế Long, chân ngọc bước tới một bước, nháy mắt đã tới trước một tòa cung điện trên đỉnh ngọn núi cao nhất. Bàn chân tuyết trắng đạp lên bậc thang linh ngọc bên ngoài cung điện, từng bước tiến vào trong điện.
Hơn mười đạo thân ảnh từ bốn phương tám hướng lao tới, hạ xuống bên ngoài cung điện. Mọi người nhìn Đế Long đang đứng ngây ngốc ở cửa điện một cái, rồi vội vã bước vào trong. Thấy thanh y nữ tử đứng trước ngai vàng Cửu Long, ai nấy đều vô cùng kích động, quỳ lạy hô lớn: "Bái kiến Bệ hạ!".
Thanh y nữ tử nâng tay tung ra một luồng lực lượng nhu hòa, nâng tất cả những người đang quỳ đứng dậy.
Dẫn đầu là một lão nhân tuổi tác lớn nhất, râu tóc bạc trắng, mặt đầy nếp nhăn, lão lén lút lau nước mắt nơi khóe mắt, nói: "Lão thần thọ nguyên sắp cạn, vốn tưởng rằng không bao giờ có thể gặp lại Bệ hạ nữa —"
Thanh y nữ tử tự nhiên nhìn ra thọ nguyên của lão đã sắp hết, không thành tiên thì ai cũng không thoát khỏi cái chết tuổi già, đi đến bước này, ngay cả nghịch thiên linh dược cũng vô dụng. Nàng nhìn lão giả, khẽ thở dài gọi một tiếng: "Từ lão!".
Một nam tử đầu đội mũ mão, tuổi chừng bốn mươi, mang phong phạm võ tướng hỏi: "Bệ hạ quay về có phải vì 'Yêu Thần' Thanh Lam tái hiện nhân gian? Thần cùng chúng nhân đang thương thảo việc phòng ngừa Yêu tộc ngóc đầu trở lại."
Tầm mắt thanh y nữ tử dừng trên người Đế Long đang lén lút nép về phía sơn môn ý định đào tẩu, nói: "Ta vì nó mà quay về." Tiếng nói vừa dứt, nàng bước một bước ra ngoài, thanh quang lóe lên, khi trở lại trong điện bên cạnh đã có thêm một tiểu nha đầu mười ba mười bốn tuổi đi chân trần, lôi thôi lếch thếch — chính là Đế Long.
Đế Long định phản kháng nhưng bị thanh y nữ tử áp chế gắt gao, một chút cũng không thể cử động.
Từ lão hỏi: "Vị này là... Chân Long Nguyên Thần?" Chân Long từng dùng bộ dáng này xuất hiện trước mặt thế nhân, khắp thiên hạ đều có bức họa của nó.
Lời này vừa thốt ra, cả sảnh đường kinh ngạc. Vừa rồi ở cửa đại điện nhìn thoáng qua đã thấy giống, không ngờ thế nhưng thật sự là nó!
Nam tử đội mũ mão nói: "Bệ hạ, thần nghe nói trên người Chân Long Nguyên Thần có bí mật thành tiên, còn nghe đồn ăn nàng ta có thể trực tiếp thành tiên."
Thanh y nữ tử khẽ lắc đầu: "Có lẽ trên người nó thực sự có bí mật thành tiên, nhưng ăn nó cũng không chắc có thể thành tiên được."
Đế Long vội vàng gật đầu phụ họa: "Đúng thế, nhục thân của ta đã hủy, linh khí pháp lực toàn thân đều tan biến, một cái nguyên thần ăn vào bụng cũng chẳng có tác dụng gì đâu."
Thanh y nữ tử nghe vậy không khỏi liếc nhìn Đế Long: Một cái nguyên thần mà khẩu vị không hề nhỏ, đem trân quý mấy ngàn năm của nàng ăn sạch sành sanh.
Nam tử đội mũ mão ôm quyền hỏi: "Xin hỏi Chân Long thượng tiên, thế gian có thật sự có tiên không?"
Đế Long gật đầu đáp: "Có."
Từ lão hỏi: "Vì sao không thấy tiên nhân giáng lâm hay có người thành tiên?"
Đế Long thành thật đáp: "Đây là một khỏa tinh cầu bị phong ấn, trên tinh cầu này không ai có thể thành tiên."
"Bị phong ấn?"
"Tinh cầu?"
Mọi người kinh ngạc nhìn về phía Đế Long, rồi lại nhìn về thanh y nữ tử phía trên.
"Bị ai phong ấn?"
"Vì sao bị phong ấn?"
"Làm thế nào mới có thể cởi bỏ phong ấn để thành tiên?"
Đáp án liên quan đến việc thành tiên ngay trước mắt, dù Nữ đế đang ở trên cao, bọn họ cũng không thể bình tĩnh, nhao nhao hỏi tới tấp, trong điện một mảnh ồn ào.
Đế Long trừng mắt nói: "Ta làm sao biết? Ta là đi ngang qua thấy nơi này bị phong ấn, đoạn tuyệt hơi thở với ngoại giới nên mới tới đây. Lúc ta nhìn thấy tinh cầu này, nó đã bị phong ấn không biết bao nhiêu vạn năm rồi."
"Có thể phá trừ phong ấn này không?"
"Ngài từ thiên giới tới, có thể vào được tất nhiên có thể ra được! Có thể dẫn chúng ta đến ngoại giới nơi có thể thành tiên không?"
Đế Long nghe mọi người nói vậy liền biết mình gặp phiền phức rồi, nó quyết đoán ngậm miệng.
"Chân Long thượng tiên, có thể giải thích tường tận cho chúng ta về việc thành tiên không?" Mọi người truy vấn không buông.
Đế Long không nói một lời nhìn về phía thanh y nữ tử, khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng.
Thanh y nữ tử mở lời, nói với Đế Long: "Ta và chúng nhân trợ ngươi trùng tu nhục thân trở lại trạng thái đỉnh phong, ngươi trợ ta và mọi người phá vỡ phong ấn thành tiên, được không?"
Đế Long hỏi: "Ngươi không ăn ta chứ?"
Thanh y nữ tử lạnh nhạt liếc nó một cái, rồi dời tầm mắt xuống dưới điện, lướt qua mọi người, nói: "Chung quy sẽ có một ngày ta tự tay mở ra tiên lộ, ta hy vọng các ngươi có thể hảo hảo tu luyện để cùng ta thành tiên."
"Thần đẳng cẩn tuân thánh dụ." Bệ hạ đã lên tiếng, bọn họ không dám truy vấn thêm.
Thanh y nữ tử nói: "Lui xuống đi." Nàng lại nói với Đế Long: "Ngươi ở lại, sau này sẽ cư ngụ tại Thừa Thiên Điện của ta. Có ta ở đây, thiên hạ không ai có thể mảy may động đến ngươi."
Chúng thần nghe vậy nhanh chóng thu lại lòng hiếu kỳ và những ý nghĩ không an phận, có Bệ hạ đích thân thủ hộ Đế Long, ai dám đến quấy rầy?
Đế Long đợi mọi người đi hết, lo lắng hỏi tiếp: "Ngươi thật sự không ăn ta? Ngươi thật sự cho rằng ăn ta không thể thành tiên?"
Thanh y nữ tử mâu quang lãnh đạm nói: "Phong ấn không phá, ăn ngươi cũng không thành tiên được. Ta vô tâm với đế vị, sẽ không đoạt tạo hóa của ngươi, ngươi có thể yên tâm."
Đế Long nghe vậy nhất thời kinh ngạc trợn tròn mắt, kêu lên: "Ngươi nhìn ra rồi sao?" Nhìn ra nó mang trong mình đế vận?
Thanh y nữ tử khẽ gật đầu: "Đó chưa chắc là phúc. Thiên địa rộng lớn, người mang đế vận thiếu gì? Người mang đế vận đều phải trải qua gian nan, cửu tử nhất sinh, vô số kẻ chết thảm trên đế lộ. Chỉ một người thành tựu đế nghiệp thì dưới chân đã tích thi như núi, huyết lưu thành hải, một người thành đế vạn cổ thương."
Đế Long thấy thanh y nữ tử như có điều cảm thán, tò mò hỏi: "Chẳng lẽ ngươi từng thành đế? Hay là thất bại trên đế lộ?"
Thanh y nữ tử nở một nụ cười sầu thảm: "Thành đế, vong quốc. Dù là thành đế hay mất nước đều là máu nhuộm non sông, chí thân tương lục, cốt nhục tương tàn. Tên của ta là Khương Hoài Ưu." Đế Long hẳn là từng nghe qua tên nàng, vị quân chủ mất nước của Tề quốc năm ngàn năm trước.
Đế Long kinh hãi trừng mắt thật to, kêu lên: "Nữ đế Khương Hoài Ưu?" Nó quả thực nghe nói qua nàng! Tên của nàng truyền lưu trong thế gian và tu tiên giới hơn năm ngàn năm, tồn tại như một huyền thoại. Hơn một ngàn năm không xuất hiện, ai cũng nghĩ nàng đã thành tiên, không ngờ lại để nó gặp được. Nếu nàng không tự nói mình là Khương Hoài Ưu, mà lại có nhiều người tu tiên gọi nàng là Bệ hạ như vậy, đánh chết Đế Long cũng không tin đây là Nữ đế Khương Hoài Ưu. Làm gì có vị đế vương nào mặc y phục đơn sơ lại còn đi chân trần như thế.
Đế Long nghi hoặc hỏi: "Không phải thế ngoại cao nhân hay đại cao thủ mới đi chân trần sao? Sao đế vương cũng đi chân trần? Nữ đế chân trần sao?"
Thanh y nữ tử liếc nhìn đôi bàn chân mình, lại nhìn đôi chân dính đầy bùn đất với hai ngón cái vểnh lên của Đế Long, thật buồn cười.