Liều mạng!
Thân hình Đế Long bị khóa trụ từng tấc một nổ tung, xiềng xích trói buộc trên người nó băng đoạn, phù trận phong tỏa tứ phân ngũ liệt. Vị Ma Giới Thiên Vương muốn ăn tươi nuốt sống nó bị hất văng ra ngoài. Nguyên thần Đế Long từ Thiên Nhãn nơi ngạch cốt lao vút đi, sau đó "Oanh" một tiếng, đầu rồng cũng nổ tung!
Cú nổ mãnh liệt làm vỡ nát một mảnh hư không, ngay cả tinh cầu phía dưới cũng bị chấn thành bột mịn, ma binh ma tướng quanh thân tử thương vô số. Thân thể Ma Giới Thiên Vương kia cũng bị tạc liệt, chỉ có nguyên thần được hơn mười kiện pháp khí bảo hộ mới trốn thoát được.
Nguyên thần Đế Long không chạy được xa đã bị dư chấn nổ mạnh lan đến, suýt chút nữa là hồn phi phách tán. Cũng may nó vốn ứng thiên mà sinh, thân hình lực lượng cường đại, nguyên thần cũng không yếu. Sau khi nguyên thần cơ hồ bị tản ra kham kham ổn định hình dáng, nó liền vận chuyển tia nguyên thần lực còn sót lại để trấn định tâm thức. Đế Long kinh hãi vỗ vỗ bộ ngực, thầm nghĩ: Thân thể nổ mất rồi, nhưng cuối cùng cũng tránh được một kiếp, bảo trụ được nguyên thần không để người ta đang sống sờ sờ mà bị ăn nuốt.
Đột nhiên, nó cảm nhận được trong hư không truyền đến năng lượng dao động, quay đầu nhìn lại, rõ ràng thấy Ma Giới Thiên Vương kia vẫn chưa chết, đang tế khởi pháp bảo với khí thế hừng hực công tới hướng nó.
Đế Long vừa kinh vừa sợ, biết rõ chính mình trọng thương chỉ còn lại nguyên thần mỏng manh khó lòng chống cự, liền quay đầu bỏ chạy. Nó tuy rằng mới sinh, nguyên thần chưa mạnh, không có sức chiến đấu, nhưng trời sinh thiên dưỡng, tốc độ chạy trốn trong hư không vũ trụ cực nhanh, Ma Giới Thiên Vương khống chế phi hành pháp bảo cũng không đuổi kịp.
Đế Long căm phẫn vô cùng, vừa mới chào đời, đừng nói đến chuyện quân lâm thiên hạ, ngay cả thế giới bên ngoài ra sao còn chưa kịp nhìn đã bị người vây sát đến mức thân hình vỡ nát, chỉ còn lại nguyên thần chạy trốn.
Ma Giới Thiên Vương nhất quyết không để Đế Long chạy thoát, một mực điên cuồng đuổi theo! Hiện tại Đế Long trọng thương, nguyên thần không chút sức chống cự, tuy nói thân hình đã nổ khiến tu vi và linh khí tiêu tán, nhưng đế vận vẫn còn trên nguyên thần. Hắn lúc này mà bắt được Đế Long, chỉ cần một ngụm nuốt chửng là có thể đoạt lấy đế vận. Nhưng con Đế Long này chạy quá nhanh! Ma Giới Thiên Vương truy kích từ khu cấm sinh mệnh ra đến tận bên ngoài, thậm chí đuổi qua bốn năm tinh hệ vẫn không bắt được.
Dọc đường đi không biết đã kinh động bao nhiêu người. Cừu gia của hắn thấy hắn chỉ còn lại nguyên thần liền đuổi theo báo thù. Người của Tiên giới, Tu Chân giới cũng thừa dịp hắn suy yếu mà tới kiếm chác. Lại có kẻ thấy Đế Long thân mang Long khí, bộ dạng thanh tú, lại bị truy đuổi gắt gao như vậy thì biết ngay là bảo vật, cũng điên cuồng đuổi theo. Ma Giới Thiên Vương tức giận gầm lên: "Tiểu nhãi con, đứng lại đó cho ta, đừng chạy!"
Đế Long ngoái đầu nhìn, Ma Giới Thiên Vương vẫn bám riết không buông, phía sau hắn còn có một đoàn người đông đúc. Nó còn nghe thấy những kẻ đang điên cuồng truy đuổi kia hò hét:
"Là Long, bắt lấy ăn thịt Long!"
"Là Đế Long, cư nhiên là một con Đế Long!"
"Cái gì? Đế Long trong truyền thuyết? Đoạt lấy Long khí của nó có thể được đế vận hộ thân, cơ hội trở thành đế vương là cực lớn!"
"Long a, thịt Long a, tuy không có thịt, có nguyên thần cũng tốt rồi!"
Đế Long đáp trả một câu: "Không chạy để chờ các ngươi ăn thịt chắc!"
Nó sải bước chạy càng nhanh hơn! Thân hình tuy mất nhưng nguyên thần vẫn vẹn toàn, đang phi hành trong hư không, bốn cái móng rồng cào cấu trong không trung, hận không thể dùng luôn cả đuôi để tăng tốc độ. Chạy, không chạy hoặc chạy không thoát chính là chết!
Phía sau Đế Long kẻ truy kích ngày một đông, bao gồm cả những kẻ tìm Ma Giới Thiên Vương trả thù, vừa đánh nhau vừa đuổi tới. Đế Long nghĩ thầm cứ chạy thế này chỉ tổ kéo thêm người, sớm muộn gì cũng xong đời! Nó bắt đầu tìm kiếm nơi ẩn náu, dọc đường tìm những tinh cầu có thể trốn chạy. Nó không trông chờ vào việc trốn vào hư không hay mảnh vỡ thiên thạch, bởi đám người kia đều có đại pháp lực, trốn vào hư không cũng không thoát, còn thiên thạch thì quá nhỏ, liếc mắt là thấu, không giấu nổi nó. Long khí và đế khí trên người nó không cách nào che giấu được.
Ven đường có rất nhiều tinh cầu, có cái có sinh mệnh, có cái không, thậm chí có nhiều tinh cầu hơi thở bị che khuất. Đế Long nhìn không ra nông sâu nên không dám vào những tinh cầu bị che khuất hơi thở, còn những tinh cầu liếc mắt nhìn thấu được nó cũng không dám vào, vì nó nhìn thấu được thì đám người kia chắc chắn cũng nhìn thấu được.
Cuối cùng, trước mắt xuất hiện một viên cổ tinh to lớn, sinh cơ tràn trề, bên ngoài có tinh vân bao phủ quấy nhiễu cảm quan. Điều khiến Đế Long tâm động chính là có một lớp màng vô hình bao bọc tinh cầu này, lớp màng mang theo hơi thở cổ xưa, bên trên còn có trận pháp lưu động. Đế Long đã nếm qua đau khổ từ trận pháp nên biết thứ này lợi hại, thậm chí còn lợi hại hơn trận pháp của Ma Giới Thiên Vương. Thấy đám người phía sau chưa áp sát, nó liền nhắm vào một khe hở của trận pháp, đâm đầu lao về phía sinh mệnh cổ tinh kia.
Vừa vọt vào, nó đã cảm nhận được sự lợi hại của trận pháp, hơi thở nguy hiểm ập đến khiến da đầu nó tê dại. Sau khi vượt qua phong ấn trận pháp, nó lại gặp phải trận gió hộ vệ bên ngoài tinh cầu.
Trên đường đi, nó thấy những tinh cầu có sinh mệnh cơ bản đều có lớp bảo hộ trận gió như vậy. Thiên thạch rơi vào tầng trận gió đều bị thiêu rụi, cũng có kẻ muốn từ tinh cầu lao ra ngoài nhưng bị cuốn vào trận gió, dẫn đến lôi đình đánh cho tan xác. Đế Long lao vào, trận gió quất vào người nó đau đớn như dao cắt lửa đốt. Qua khỏi tầng trận gió lại gặp lôi vân, đánh cho nó toàn thân run rẩy. Khó khăn lắm Đế Long mới đáp xuống mặt đất, thì phát hiện bên cạnh có một tòa mãnh thú cao như núi nhỏ.
Mãnh thú thấy Đế Long, mắt sáng rực lên, gầm một tiếng rồi lao tới.
Đế Long nổi giận, những sinh linh cường đại trong vũ trụ truy sát đòi ăn ta đã đành, ngay cả ngươi cũng muốn vậy sao! Nó không cam lòng yếu thế phát ra một tiếng gầm, muốn dùng long ngâm dọa đối phương lui lại, nhưng nó quên mất chính mình vừa tự bạo, long khu và pháp lực cường đại đã mất sạch. Tiếng long ngâm phát ra vô cùng thiếu khí thế. Tuy nhiên, đế uy tản ra vẫn khiến mãnh thú kia sững sờ trong chốc lát.
Mãnh thú nheo mắt đánh giá Đế Long, đột nhiên lộ vẻ vui mừng, rống lên: "Thiên đại tạo hóa! Cư nhiên là nguyên thần của rồng! Ăn vào chắc chắn đại bổ!"
"Rống" một tiếng, nó liền vồ tới.
Đế Long thấy mình sắp bị ăn, sợ tới mức vắt chân lên cổ mà chạy, lòng đầy căm phẫn và uất ức. Giận quá! Nghẹn khuất quá! Nó là Đế Long cơ mà! Nó sinh ra vốn dĩ rất cường đại! Kết quả bây giờ ai thấy nó cũng đòi truy sát! Ôi thật là bi kịch.
Trong lúc Đế Long tháo chạy, yêu thú và mãnh thú trong rừng ngửi thấy hơi thở của nó đều lũ lượt kéo ra truy đuổi. Đế Long muốn khóc, nó thật sự muốn rơi lệ mà hỏi một câu: "Thịt rồng ngon lắm sao? Nguyên thần Đế Long ngon lắm sao? Tại sao ai ai cũng muốn ăn nó vậy!"
Nó một mực chạy trốn, yêu thú phía sau bám sát không rời, rồi sau đó, đám yêu thú truy đuổi xảy ra xung đột và đánh nhau. Những dã thú tu luyện có thành này vô cùng hung hãn, đánh nhau đến mức san phẳng đại sơn, lật tung cả sơn lĩnh! Đế Long thừa dịp chúng đánh nhau đến long trời lở đất, liền thu liễm Long khí và đế uy, thi triển biến hóa thuật bẩm sinh hóa thành một con rắn nhỏ, ngoáy đuôi chạy theo hình chữ S liều mạng lao ra ngoài.
Đừng nhìn nó nhỏ mà lầm, tốc độ cực nhanh, ngay cả những tồn tại cấp Tiên trong vũ trụ còn không đuổi kịp nó, dã thú trong khu rừng hồng hoang này đương nhiên cũng không thể. Chỉ cần phía trước không có kẻ chặn đường, nó chạy nhanh như bay, chẳng mấy chốc đã thoát khỏi rừng hồng hoang, chui tọt vào một thành trì phía ngoài.
Vừa vọt vào thành, đã nghe có người kêu lên: "Di, một con rắn nhỏ từ trong rừng dám chạy vào thành này." Nói xong liền giơ chân giẫm xuống.
Đế Long vung đuôi nhảy vọt ra xa hai trượng, đáp lại: "Ngươi mới là rắn nhỏ!" Nhờ thân hình nhỏ nhắn, nó thoắt cái đã nhảy đi rất xa.
Người nọ lại "Ồ" một tiếng: "Cư nhiên là một con linh xà." Dứt lời liền vồ tới, đưa hai ngón tay định kẹp lấy cổ Đế Long.
Đế Long trước đó đã bị Ma Giới Thiên Vương dùng xiềng xích khóa cổ nên rất ám ảnh, thấy một nhân loại nhỏ bé cũng muốn kẹp cổ mình, nhất thời nổi trận lôi đình. "Ngao" một tiếng long khiếu vang tận trời, long uy tản ra chấn động cả đại địa, thân thể nhỏ bé dài hơn một thước trong nháy mắt biến trở về hình rồng.
Tuy chỉ còn là nguyên thần, nhưng đó cũng là nguyên thần Đế Long vượt xa tồn tại thế gian. Không nói gì khác, thân hình dài tới vài chục trượng vừa hiện ra đã che lấp cả bầu trời. Nó vung móng vuốt, "bạch" một cái tát bay kẻ kia đi. Người nọ đập mạnh vào tường, phun ra một ngụm máu tươi rồi ngã xuống đất co giật vì đau đớn.
Long uy cuồn cuộn ép xuống như trời sập. Long khí hừng hực tựa Chân Long lâm thế. Đám phàm nhân này không chịu nổi long uy, kẻ thì quỳ rạp, người thì nằm bò, không một ai còn sức để đứng vững.
Đế Long hướng về phía kẻ bị nó đánh bay mà gầm lớn: "Nhìn cho kỹ, ta là Long, không phải rắn nhỏ!"
Trong thành, vô số người bay vọt lên không trung, tiếng hít khí lạnh vang lên liên hồi, không ít người hô hoán:
"Long!"
"Long! Cư nhiên thật sự là Long!"
"Trời ạ, không phải nói Chân Long như tiên không xuống nhân gian sao? Tại sao lại có Long ở đây!"
"Long, thật sự là Long, tuyệt đối không phải Giao Long!"
Đế Long không nhịn được mà trợn trắng mắt nhìn đám nhân loại đang hò hét này, nó quát: "Chưa thấy Long bao giờ à!"
Gầm xong, nó cẩn thận nheo mắt, dùng khóe mắt liếc nhìn bốn phía xem có ai muốn ăn thịt rồng lao tới không, đồng thời hỏa tốc dò xét thực lực của những người xung quanh xem mình có đánh lại hay không.
"Ai, mau nhìn kìa, con rồng này cư nhiên nheo mắt trộm nhìn, ánh mắt thật là hèn mọn nha!"
Hèn mọn... Đế Long không nhịn được rống vào mặt người nọ: "Ngươi mới hèn mọn!"
Phía trước, một giọng nói vang lên: "Đây không phải Chân Long, đây là một đạo nguyên thần! Nó không có thân xác."
Đế Long rùng mình nhìn về phía trước, thấy một lão giả lưng đeo trường kiếm, râu tóc phiêu dật đang đứng trên không trung, vuốt râu đánh giá nó. Lão nhân này rất mạnh, ít nhất là mạnh hơn đám người đứng xem quanh đây rất nhiều, khí thế hoàn toàn khác biệt. Dù vẻ mặt ôn hòa, nhưng nhìn nguyên thần lão đã tu luyện đến mức giống hệt thân thể thực thụ thì biết không phải hạng tầm thường.
Đế Long tuy cảm thấy hiện tại đánh không lại lão nhân này, nhưng vẫn không phục vặn hỏi: "Không có long khu (thân thể) thì không được gọi là long à?"
Nó ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, ánh mắt đầy vẻ bễ nghễ nhìn lão giả. Nó ra sức phô diễn Long khí trời sinh của mình. Đương nhiên, do nỗi ám ảnh bị truy sát vì đế vận, nó ngoan ngoãn thu liễm đế vận lại, không dám mang ra khoe mẽ.
Lão giả thấy con rồng này tuy uy vũ, Long khí hừng hực, nhưng sừng trên đầu còn chưa mọc hoàn chỉnh, không khỏi ngửa đầu cười lớn: "Một con rồng ngay cả sừng còn chưa mọc đủ, ngươi là mới từ trong trứng chui ra phải không!"
Đế Long đỏ mặt, ấp úng: "Sao ngươi biết ta mới từ trong trứng chui ra?"
Nó lập tức sực tỉnh, cảm thấy câu "sừng chưa mọc đủ" không phải lời hay, liền vươn cổ gầm lên: "Ngươi mới là từ trong trứng chui ra!"
Đột nhiên, nó cảm nhận được vài luồng hơi thở lạnh lẽo từ bốn phương tám hướng ập đến, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nó quay đầu nhìn quanh, rõ ràng thấy hơn mười đạo thân ảnh đang lao tới, những người này đều rất mạnh và đều nhìn chằm chằm vào nó. Ánh mắt này Đế Long quá đỗi quen thuộc, chính là ánh mắt của những kẻ muốn nuốt chửng nó trong vũ trụ.
Đế Long gầm lên một tiếng: "Rống ——" rồi vung đuôi, thu liễm toàn bộ Long khí, hóa nhỏ thân hình rồi lập tức bắt đầu phi độn.
"Chạy đi đâu!"
"Giết!"
Đế Long vừa động, đám người vừa tới liền đuổi theo hướng nó chạy trốn. Đế Long tức giận liên tục gầm thét, từng trận long ngâm phẫn nộ vang vọng khắp thiên địa! Cái thế đạo gì thế này, đường đường là Đế Long, vừa mới sinh ra đã bị kẻ muốn ăn thịt rồng truy đuổi khắp thế giới! Thật là bi thảm quá mà!