Trong nhà cổ nhà họ Cố đèn đuốc sáng choang. Hôm nay là thọ đại 70 tuổi của ba Cố, Cố Ngọc Sơn. Mẹ Cố vốn dĩ đòi làm rình rang một trận, nhưng cuối cùng vẫn không làm lại Cố Ngọc Sơn, đành làm một buổi tiệc gia đình khá khiêm tốn. Tuy rằng không có nhiều người ngoài, nhưng nhà họ Cố gia tộc đông đúc, mấy nhánh họ hàng đều tới đông đủ, quy mô cũng vô cùng đáng kinh ngạc.
Cố Ngọc Sơn ngồi trên sofa uống rượu cùng mấy người anh em thúc bá nhà họ Cố. Mấy bà thím bà bác thì ngồi quây quần một bên trò chuyện.
Để tránh trở thành trung tâm đề tài bị họ bàn tán, Cố Tuy đã tới từ rất sớm để chỉ đạo người làm bận rộn chuyện này chuyện nọ, thực chất là tìm một nơi yên tĩnh.
Mẹ Cố, Chu Lăng, lén kéo Cố Tuy đang đứng giám công một bên ra, cẩn thận từng li từng tí nói: "Con lại gọi điện thoại cho chị con đi. Dù sao cũng là ngày trọng đại, ba con tuy không nói ra nhưng trong lòng vẫn nhớ tới tụi nó đấy."
Cố Tuy bất đắc dĩ cười cười, khoác lấy vai Chu Lăng uyển chuyển từ chối đề nghị của bà: "Mẹ, chị con thật sự đang bận."
Chu Lăng thở dài vuốt ngực: "Con cũng không cần gạt mẹ. Chuyện năm đó trách mẹ không khuyên nổi ba con, Tiểu Kỳ đối với chúng ta có oán giận cũng là phải. Chỉ là lâu rồi không gặp, trong lòng mẹ thực sự có chút nhớ tụi nó, cũng không biết tụi nó sống thế nào."
Cố Tuy thấy bà vẻ mặt rưng rưng muốn khóc thì có chút buồn cười. Nàng biết mẫu thân đại nhân lại bắt đầu diễn trò bán thảm, dù sao nhà họ Cố ở Úc Thành tay mắt thông thiên, Chu Lăng sợ là nắm rõ tình hình gần đây của mẹ con Cố Kỳ chỉ xếp sau nàng: "Mẹ cứ yên tâm đi, chị con và Tương Nghi đều sống tốt. Chỉ cần mẹ bớt thăm dò chuyện của người ta thì bọn họ sống cực kỳ tốt."
Chu Lăng thấy nàng không chịu mắc bẫy liền rút khăn tay lau vài giọt nước mắt sắp không thấy đâu, lườm Cố Tuy một cái nói: "Hai đứa con đúng là chị em ruột, cùng nhau làm mẹ tức chết đi."
Cố Tuy nhếch khóe môi. Bên phía Chu Lăng coi như đã giải quyết xong. Dù sao những năm này Cố Kỳ đã giúp nàng giấu chuyện bệnh tật, nàng tự nhiên cũng muốn dốc sức vì chuyện này.
"Tính ra Tương Nghi năm nay cũng mười tám rồi nhỉ?" Chu Lăng vẫn giữ tư thế ngồi nhã nhặn trên sofa, đôi mắt sáng lên hỏi Cố Tuy.
"Vâng." Cố Tuy nhấp một ngụm trà, không biết bà đang tính toán điều gì.
"Chà, thật là nhanh quá, mới đó mà đã lớn thế rồi. Con cũng nên cố gắng hơn mới phải."
Cố Tuy đặt ly trà trong tay xuống. Nàng biết ngay Chu Lăng tự nhiên đặt câu hỏi như vậy là không có chuyện gì tốt. Nàng nhẹ nhàng đáp: "Sao lại nói sang chuyện của con rồi?"
Chu Lăng thấy thái độ nàng bình thản cũng không giận, chỉ tiếp tục thản nhiên nói: "Mẹ cũng không phải nhất định thúc giục con, chỉ là không biết đời này còn có cơ hội bế cháu ngoại nữa không, dù sao Tiểu Tương Nghi trước đây cũng không thể..."
"Được rồi mẹ." Cố Tuy thấy bà lại bắt đầu cằn nhằn liền vội vàng ngắt lời: "Con đi xem xem còn có chỗ nào cần hỗ trợ không."
Chu Lăng nhìn bóng lưng nàng rời đi, trong mắt lóe lên một tia không hài lòng, nhưng rất nhanh sau đó lại vì nghĩ tới điều gì mà biến mất, nở một nụ cười có phần thâm thúy.
Cố Tuy tìm một nơi trốn sự yên tĩnh. Nàng lấy điện thoại ra, một lần nữa bấm vào khung chat với Thương Thù. Chưa hề có phản hồi, không có tin nhắn mới, nhưng nàng vẫn không tự chủ được mà cong môi.
Không biết hiện tại em ấy đang làm gì?
Có ngoan ngoãn dưỡng bệnh hay không?
"Cố Tuy?"
Một giọng nam vang lên bên tai Cố Tuy. Nụ cười của nàng dần thu lại, ngước mắt nhìn về phía người tới. Chỉ thấy đối diện là một người đàn ông mặc âu phục giày da đứng đó, Cố Tuy nhất thời không nhớ ra là ai.
"Tôi là Triệu Mân đây, đã lâu không gặp." Người đàn ông thấy nàng vẻ mặt đầy nghi hoặc liền chủ động tự giới thiệu trước.
Cố Tuy lúc này mới nhớ ra nhân vật này. Nhà họ Triệu và nhà họ Cố có giao hảo thế hệ trước. Triệu Mân là con ngỗ ngược của nhà họ Triệu, từ nhỏ đã ngông cuồng, lớn lên lại càng phóng túng, chỉ là những thứ này trước mặt người lớn được giấu rất kỹ. Vì hồi nhỏ từng tới nhà họ Cố vài lần, không hiểu sao lại đồn thành hai người là thanh mai trúc mã, từng khiến Cố Tuy vô cùng khó chịu. Sau này theo Cố Tuy ra nước ngoài du học, giữa hai người cũng không còn giao thiệp gì nữa. Bây giờ hắn trông nhân mô nhân dạng thế này có lẽ lừa được người khác, nhưng Cố Tuy thì không tin.
"Có chuyện gì không?" Biết hôm nay hắn tới mừng thọ Cố Ngọc Sơn, chỉ là một người ngoài xuất hiện ở tiệc gia đình nhà họ Cố, Cố Tuy không cần suy nghĩ nhiều cũng biết là tác phẩm của Chu Lăng, thế nên nàng cũng chẳng cho hắn nét mặt tốt lành gì.
"Cách đối đãi khách của cô đúng là không được khách khí cho lắm nhỉ." Triệu Mân vẫn duy trì nụ cười lịch sự, tựa hồ đã sớm lường trước phản ứng của Cố Tuy.
"Biết là khách thì không cần đi dạo lung tung ở chỗ người khác." Cố Tuy lạnh lùng để lại một câu, chẳng buồn tốn lời với hắn, nhấc chân định bỏ đi.
Trên mặt Triệu Mân lúc này mới có chút không nén nổi giận. Hắn nghiến răng chỉnh lại thắt lưng: "Tôi đâu có đắc tội gì cô chứ?"
Bước chân Cố Tuy không dừng lại, ngay cả đầu cũng không ngoảnh lại: "Xem ra trí nhớ của anh kém thật đấy."
Thấy Cố Tuy cơ bản không cho hắn cơ hội giao tiếp, mắt thấy mục tiêu sắp bay mất, Triệu Mân cũng không giả vờ nổi nữa, có chút tức giận nâng cao giọng: "Đã như vậy thì tôi nói thẳng luôn."
Bước chân Cố Tuy bước lên cầu thang lúc này mới dừng lại. Ngón tay đặt trên tay vịn cầu thang gõ gõ theo nhịp, chờ xem hắn có thể thốt ra được trò gì.
Triệu Mân đứng với tư thế cợt nhả, hai tay thọc vào túi quần tây, nghiễm nhiên là dáng vẻ của một công tử ăn chơi trác táng. Hắn ngẩng đầu đánh giá Cố Tuy cách đó không xa: "Hai nhà có ý định cho chúng ta đính hôn. Nếu như hai chúng ta đối với nhau đều không có hứng thú gì, hay là coi như hợp tác làm ăn đi, sau khi kết hôn ai sống phần người nấy."
Cố Tuy bị hắn nhìn chằm chằm đến mức buồn nôn. Bàn tay nắm trên tay vịn cầu thang siết chặt rồi đột nhiên thả lỏng ra, bật cười một tiếng quay trở lại trước mặt Triệu Mân.
Triệu Mân còn tưởng nàng đã bị thuyết phục, muốn quay lại thương lượng chuyện này với mình, liền càng thêm chằm chằm nhìn nàng, giọng điệu cợt nhả nói: "Thực ra nhan sắc cô cũng được, chỉ là tuổi hơi lớn một chút, tính tình cũng chẳng ra làm sao..."
Lời của Triệu Mân bị tiếng cười đột ngột phát ra từng đợt của Cố Tuy làm cho ngắt quãng. Giống như châm biếm, nhưng lại lạnh hơn vài phần, khiến hắn dâng lên một trận hoảng hốt.
"Cô có ý gì?" Triệu Mân bị nàng cười đến mức toàn thân lạnh sống lưng, có chút thẹn quá hóa giận lên tiếng.
Cố Tuy hai tay khoanh trước ngực, trêu tức đánh giá Triệu Mân từ trên xuống dưới một lượt: "Anh năm nay cũng ba mươi rồi nhỉ?"
Thấy Triệu Mân không hiểu tại sao, Cố Tuy mang theo sự giận dữ tiếp tục nói: "Bình thường mà nói, đại não nên phát triển hoàn thiện rồi chứ."
"Cô! Cố Tuy, cô đừng có quá đáng." Triệu Mân dù có ngu ngốc đến đâu cũng nghe ra sự miệt thị trong lời nói của nàng. Hắn phẫn hận đứng tại chỗ, siết chặt nắm đấm phát ra vài tiếng rắc rắc.
Cố Tuy lạnh mắt nhìn hắn phẫn nộ vô năng tại chỗ, khinh bỉ mở miệng: "Không đánh anh là sợ bẩn tay tôi." Nàng chán ghét nhíu mày tiếp tục nói: "Chỉ là có một câu anh nói đúng rồi đấy, tôi quả thực đối với anh không có chút hứng thú nào, đối với trò chơi đính hôn ấu trĩ của anh càng không có hứng thú. Bản thân anh không tự chủ được hôn sự của mình tôi không trách anh, nhưng phiền anh trước khi tới đây tìm hiểu cho rõ, toàn bộ nhà họ Cố ngoại trừ Cố Tuy tôi ra, không ai có thể can thiệp vào chuyện của tôi đâu."
"Hôm nay tính anh vẫn là khách nể mặt không chấp nhặt với anh, nhưng nếu qua ngày hôm nay, anh dám ở bên ngoài nói bậy bạ một chữ, tôi đảm bảo sẽ làm anh sống không bằng chết."
Dứt lời, Cố Tuy dứt khoát ném lại một chữ "Cút". Nhìn Triệu Mân tức tới mức run rẩy rời đi xong, nàng mới thở phào một hơi.
Cả buổi tiệc gia đình, sắc mặt Cố Tuy đều lạnh như băng, bởi vì bên cạnh là Triệu Mân do Chu Lăng cố ý an bài tới. Sắc mặt hắn cũng cực kỳ khó coi, đừng nói là trò chuyện, cả bữa ăn hạ xuống thậm chí ngay cả nửa ánh mắt cũng không nhìn về phía Cố Tuy.
Đợi khách khứa giải tán hết, Cố Tuy hẹn Chu Lăng ra sân thượng.
Chu Lăng còn tưởng rằng Cố Tuy sợ Cố Ngọc Sơn nghe thấy mới cố ý kéo bà ra nói chuyện thầm kín mẹ con, thế nên chưa kịp để Cố Tuy mở miệng, bà đã mặt mày rạng rỡ cất lời trước: "A Tuy à, không có gì phải ngại ngùng đâu, thằng bé Triệu Mân này mẹ và ba con..."
"Mẹ." Cố Tuy lạnh giọng ngắt lời bà, sau đó sắc mặt bình thản nhìn Chu Lăng: "Nếu như mẹ đối với con còn có một chút tôn trọng, thì xin mẹ đừng tự mình làm những việc này nữa."
Nụ cười của Chu Lăng nhất thời đóng băng trên mặt, nhưng bà vẫn không chịu từ bỏ: "Là Triệu Mân làm gì khiến con không vui sao?"
"Thay là ai thì cũng thế thôi." Cố Tuy thản nhiên mở miệng, thở ra vài làn sương trắng: "Mẹ, con thích người thế nào, lựa chọn ở cùng ai suốt quãng đời còn lại là chuyện của bản thân con, hy vọng sau này mẹ không cần nhúng tay vào nữa."
"Hừ, con cũng muốn giống như chị con, nhất định phải chống đối ba mẹ mới chịu đúng không?" Chu Lăng nghe vậy không kiềm chế nổi tính tình, cuối cùng cũng nổi giận.
Cố Tuy nghiêng đầu sang một bên, gió lạnh thổi bay mái tóc dài của nàng, vài lọn tóc che trên mặt nàng, nhưng không giấu nổi nụ cười khổ nơi khóe môi: "Mẹ biết đấy, con không có tính tình tốt như chị con đâu. Nếu như mẹ không chịu, vậy sau này con cũng không cần về nữa."
Dứt lời Cố Tuy xoay người rời đi, phía sau truyền đến tiếng chửi đứt quãng của Chu Lăng.
Trở về biệt thự Thủy Ngạn, Cố Tuy có chút phiền muộn ngồi gục trên sofa. Vừa hay Cố Kỳ căn đúng giờ gọi điện tới.
"Chị." Nàng ngửa đầu dựa vào thành sofa, có chút không nhấc nổi tinh thần gọi một tiếng.
"Nghe giọng điệu này của em hình như không được thuận lợi cho lắm, họ lại vì chuyện của chị mà làm khó em à?" Cố Kỳ nghe ra tinh thần nàng uể oải.
Cố Tuy thở dài không để lại dấu vết, ngón tay nhẹ nhàng nghịch đuôi tóc: "Không có."
"Thế là sao? Em với chị đừng có chơi trò đoán câu đố nữa." Cố Kỳ luôn luôn hiểu rõ tâm tư cô em gái này, liền vạch trần sự ấp úng của nàng.
Cố Tuy cũng không giấu giếm nữa, liền đem chuyện mình cãi nhau với Chu Lăng nói rõ ràng từng chuyện một.
"Lần này thì tốt rồi, nhất định phải hành hạ cả hai đứa con gái tới mức không nhận cha mẹ mới thỏa mãn." Cố Kỳ nghe xong có chút cười trên sự đau khổ của người khác mà cười lạnh thành tiếng.
"Trước tiên cứ làm lạnh một thời gian đã." Cố Tuy duỗi tay duỗi chân, mang theo sự bất đắc dĩ nói.
"Ấy, dạo này em với Thương Thù thế nào rồi?" Cố Kỳ đột ngột chuyển chủ đề khiến người ta trở tay không kịp.
Cố Tuy nghe vậy cũng không còn dáng vẻ lười biếng nữa, không tự chủ ngồi thẳng dậy: "Ừm..."
"Em đừng có mà ừm mãi thế, rốt cuộc với cô tiểu thư nhà người ta có tiến triển gì không đấy?" Cố Kỳ nói tới chuyện buôn dưa lê là đôi mắt lại sáng lên, trong giọng nói không che giấu nổi sự hưng phấn.
"Từ từ thôi chị." Cố Tuy bị giọng điệu sốt sắng của cô làm cho bật cười, trong đầu lại hiện ra bóng dáng Thương Thù.
"Xì, không nói thì thôi." Cố Kỳ giả vờ bực bội, lại trò chuyện với cô vài câu rồi cúp điện thoại.
Nghĩ tới Thương Thù, khóe miệng Cố Tuy vẫn còn mang theo nụ cười. Nàng lấy điện thoại khỏi tai, đang do dự suy nghĩ có nên gửi tin nhắn quan tâm cho Thương Thù hay không, lúc này mới phát hiện Tống Lan Dã đã gửi tin nhắn tới từ vài tiếng trước.
Nàng lập tức bật dậy khỏi ghế sofa, đơn giản thay bộ quần áo rồi lại lao ra ngoài.
---