"Không sao chứ?" một giọng nói trầm tĩnh mà dịu dàng vang lên bên tai Thương Thù, cùng với đó là hương đài trắng thoang thoảng dễ chịu bao bọc lấy toàn thân cô.
Trong khoảnh khắc, trái tim cô như bị một luồng điện xẹt qua, thắt lại đột ngột, rồi ngay giây tiếp theo lại đập loạn nhịp không theo bất kỳ quy luật nào. Màng tai rung lên nhè nhẹ, những âm thanh náo nhiệt xung quanh dường như tan biến sạch sẽ, chỉ còn lại tiếng đập dồn dập của hai nhịp tim.
Thương Thù vùng vẫy thoát khỏi vòng tay ấy. Dư vị của cồn khiến cô đứng không vững, đành phải vịn vào tường để tựa người. Đến khi ngẩng đầu lên, cô lập tức va phải đôi mắt quen thuộc kia.
Gặp lại làm sao có thể không nhận ra?
Giọng nói của nàng, gương mặt của nàng, từng đường nét mày ngài, từng tấc da thịt ấy, đêm đêm đều đi vào giấc mơ của cô.
Thương Thù rốt cuộc đã xác nhận, người trước mắt chính là Cố Tuy, người đã biến mất suốt ba năm qua, người khiến cô ngày nhớ đêm mong.
"Thật xin lỗi tiểu thư, hôm nay Thương tổng của chúng tôi đã bao trọn quán. Vừa rồi nghe tiểu thư nói mang họ Thương nên tôi mới hiểu nhầm cho vào. Bây giờ phiền phức mời tiểu thư rời đi cho." Giám đốc đi bên cạnh Cố Tuy mang theo nụ cười xã giao tiêu chuẩn, lên tiếng nói với nhóm người Thương Tri Ý.
Gương mặt Thương Tri Ý lúc đỏ lúc trắng. Nhớ lại người đi cùng lúc đến từng khoe quen biết chủ quán bar này, cô ta lập tức lấy lại vẻ hống hách: "Mấy người biết tôi là ai không? Tôi quen chủ quán của mấy người đấy, có tin là..."
"Tôi chính là chủ ở đây. Có chuyện gì cô cứ trực tiếp nói với tôi." Cố Tuy nhìn chằm chằm Thương Tri Ý, giọng nói trầm xuống. Gương mặt vốn dịu dàng giờ đây phủ một lớp băng lạnh.
Thương Tri Ý nhất thời xấu hổ đến đỏ gay mặt mày, quay sang lườm cô tiểu thư nhà giàu đi cùng một cái dữ dội.
Cô tiểu thư kia làm sao chịu nổi uỷ khuất này, lại sợ sau khi rời đi sẽ bị tính sổ, liền vội vàng mở miệng phân bua để chứng minh sự trong sạch: "Chủ của Phi Sắc rõ ràng là chị Trần mà!"
"Trần Gia là cấp dưới của tôi, quán bar này là của tôi, điều đó khó hiểu lắm sao?" Cố Tuy lại lên tiếng, giọng nói đã trở nên lạnh ngắt.
"Mời mấy vị này ra ngoài. Sau này quán không đón tiếp nữa, Phi Sắc không cần những vị khách thích gây chuyện."
"Còn nữa, nói lại với Trần Gia, nếu còn tùy tiện để bất kỳ ai cũng có thể vào đây, cô ấy không cần tiếp tục làm ở đây nữa."
Vị giám đốc đứng bên cạnh liên tục vâng dạ, nhanh chóng mời nhóm người đang mặt mày tái mét biến mất khỏi tầm mắt của hai người.
Giải quyết xong rắc rối, Cố Tuy quay đầu nhìn về phía Thương Thù đang tựa vào tường. Chưa kịp lên tiếng, nàng đã thấy cô xoay người lao thẳng về phía nhà vệ sinh.
Sự chịu đựng của Thương Thù đã đến giới hạn. Cô ôm lấy bồn rửa mặt nôn mửa liên tục. Tửu lượng của cô vốn rất tốt, bình thường lượng rượu đêm nay cô có thể uống cạn mà mặt không biến sắc. Cô cũng không hiểu bản thân bị làm sao, chỉ thấy từ sau trò chơi nói thật lòng, trong lòng đã dâng lên cảm giác hụt hẫng mơ hồ, đến khi nhìn thấy Cố Tuy thì sự cào xé trong dạ dày càng không thể kiểm soát.
Cố Tuy bước nhanh đuổi theo, nhẹ nhàng vén lọn tóc dài của cô sang một bên, vỗ nhẹ lưng cô.
"Đừng chạm vào tôi." Thương Thù nôn đến đất trời chao đảo, khó khăn lắm mới thở được một hơi, liền lớn tiếng nói với Cố Tuy.
Cố Tuy không làm trái ý cô, lập tức rụt tay lại, xoay người rút mấy tờ giấy ăn đưa tới: "Lau chút đi."
Hai tay Thương Thù chống lên mặt bàn, viền mắt đẫm nước, không rõ là do nôn mửa hay vì lý do nào khác. Cô gạt phắt tờ giấy Cố Tuy đưa qua, giơ tay lau quệt môi rồi bước thẳng ra ngoài.
"Thương Thù." Thương Thù toàn thân bủn rủn, bước đi loạng choạng không nhanh được. Cố Tuy chỉ vài bước đã đuổi kịp, bước tới chắn trước mặt gọi tên cô.
Thương Thù cắn chặt môi dưới, cố né tránh người trước mặt nhưng thử mấy lần đều thất bại. Cô bực tức đến mức đứng khựng lại, thốt ra một câu: "Chó khôn không chắn đường."
Đôi lông mày thanh tú của Cố Tuy khẽ nhíu lại, nhưng nàng vẫn đứng nguyên tại chỗ không chịu tránh ra. Thấy Thương Thù lại suýt ngã sấp mặt, nàng đành giơ tay ra đỡ lấy cô. Lọn tóc đen như mực lướt nhẹ qua cổ tay Thương Thù, Cố Tuy lập tức chú ý đến hình xăm ẩn hiện nơi đó.
"Bốp!"
Đêm nay là cái tát thứ hai. Thương Thù cũng không hiểu từ khi nào mình lại trở nên thích tát người khác như vậy. Lồng ngực khó chịu đến mức khó thở, cô dồn dập thở nén, giọng nói lẫn trong tiếng khóc nấc:
"Cố Tuy, chị là đồ khốn nạn."
Tại sao lại đối xử với cô như vậy.
Tại sao lại tàn nhẫn đến thế, bỏ lại một mình cô ở Ái Thành.
Tại sao sau khi cô đã phơi bày mọi bí mật của bản thân, nàng lại bỏ rơi cô một cách tàn nhẫn như vậy.
Và tại sao lại bặt âm vô tín suốt ba năm, để rồi bây giờ lại đứng trước mặt cô như một người xa lạ.
Tình cảm suốt bốn năm trời, rốt cuộc tính là gì chứ...
Thương Thù muốn chất vấn nàng từng câu một, nhưng khi đứng trước mặt nàng, cô lại chẳng thể thốt ra được từ nào. Đầu đau như búa bổ, cô cảm giác toàn thân như một lần nữa rơi xuống vực thẫm sụp đổ.
"Thương tổng!" Tống Lan Dã với khuôn mặt đầy lo lắng xuất hiện ở hành lang, dường như đã tìm Thương Thù rất lâu. Không ngờ vừa tới nơi đã chứng kiến bầu không khí gượng gạo này, cô ấy bước nhanh tới đỡ lấy Thương Thù, giơ chiếc áo khoác trên tay khoác lên vai cô.
Thương Thù không muốn nhìn Cố Tuy thêm một lần nào nữa, bởi mỗi lần nhìn nàng, lòng cô lại nát tan thêm một phần. Cô máy móc thốt ra hai chữ: "Về nhà."
"Vâng." Tống Lan Dã liếc nhìn Cố Tuy, khẽ gật đầu chào rồi đỡ Thương Thù biến mất ở cuối hành lang.
Cố Tuy đứng lặng tại chỗ một hồi lâu. Vệt nóng hổi trên mặt nhắc nhở nàng rằng cuộc tái ngộ sau nhiều năm của họ chẳng mấy êm đẹp. Nàng giơ tay quệt nhẹ gò má, nở một nụ cười khổ.
Nàng đúng là một đồ khốn nạn.
...
Thương Thù nhắm chặt mắt ngồi trên xe, lông mày vẫn nhíu lại nặng nề.
Tống Lan Dã tưởng cô uống nhiều rượu nên cơ thể khó chịu, liền đưa viên thuốc giải rượu đã chuẩn bị từ trước qua: "Thương tổng, uống viên giải rượu này đi."
"Không cần." Thương Thù khẽ mở mắt ra đáp ngắn gọn, rồi lại nhắm mắt lại như ban nãy.
Tống Lan Dã thấy vậy cũng không nói thêm. Cô ấy hiểu tính cách tổng giám đốc của mình, đối với nhiều chuyện cô luôn có sự cố chấp không thể lay chuyển.
Chẳng mấy chước, xe đã chạy về tới Di Cảnh Loan, cơn say của Thương Thù cũng đã vơi đi phân nửa.
"Ngày mai cho cô nghỉ một ngày, chút nữa bảo tài xế đưa cô về nhà." Thương Thù đứng trước cửa biệt thự nói với Tống Lan Dã.
Ngày mai, ít nhất là đêm nay, cô cần một không gian tuyệt đối yên tĩnh không ai quấy rền.
"Vâng, cảm ơn Thương tổng. Cô nghỉ ngơi cho tốt." Tống Lan Dã không khách sáo nhiều, nói xong liền dứt khoát lên xe rời đi.
Quản gia đứng sẵn ngoài biệt thự, lễ phép mở cửa cho Thương Thù.
"Sáng mai không cần gọi tôi ăn sáng." Thương Thù vừa tháo giày cao gót vừa dặn.
Đến trước cầu thang, cô bổ sung thêm một câu: "Nếu tôi chưa xuống phòng, cơm trưa cũng không cần chuẩn bị."
Quản gia cung kính vâng lời từng việc.
Thương Thù trở về phòng ngủ, theo thói quen đi tới tủ rượu rộng lớn định tìm cồn để giải sầu lần nữa. Thế nhưng dạ dày vừa nôn mửa xong lại dâng lên cơn đau phản đối. Sau một hồi suy nghĩ, cô quyết định từ bỏ, đi vào phòng tắm xả nước vào bồn.
Thương Thù nhắm mắt ngâm mình trong làn nước ấm áp, tâm trí dần lắng xuống. Xung quanh tĩnh lặng như tờ, chỉ còn tiếng sóng nước rì rào cùng nhịp thở đều đặn của bản thân. Mọi chuyện vừa xảy ra giống như một giấc mơ, nhưng cảm giác đau rát trên lòng bàn tay lại nhắc nhở cô rằng Cố Tuy bằng xương bằng thịt đã xuất hiện trước mắt.
Cô không khỏi nhớ lại những ngày tháng mới bị chia tay. Đoạn thời gian đó cô sống ngơ ngơ ngác ngác, hoàn toàn không thể chấp nhận được sự thật này. Cô muốn giải thoát, nhưng số lần bị phát hiện quá nhiều, cô đành trố mắt nhìn quản gia khóa sạch mọi dao kéo trong nhà. Thế là cô nghĩ ra cách khác, nhân lúc tắm rửa liền nằm lọt vào bồn tắm, đẩy cả đầu chìm sâu vào trong nước. Đã bao lần suýt chút nữa cô đã đi tiêu đời như thế, giờ nghĩ lại vừa đáng thương vừa buồn cười.
Dòng suy nghĩ bị ngắt đứt bởi tiếng chuông điện thoại vang lên đột ngột. Thương Thù đang quá tập trung nên giật bắn người, suýt chút nữa trượt chân nằm bệt trong bồn tắm. Cô nhìn tên người gọi, tim vẫn còn đập thình thịch rồi mới bắt máy.
"Thương đại tiểu thư đêm nay lại uy phong ghê nhỉ?" Đầu dây bên kia truyền đến giọng trêu đùa lảnh lót.
Thương Thù nghe vậy khẽ cong khóe môi: "Lâm tam tiểu thư quá khen, tin tức của cậu cũng nhanh nhạy như mọi khi."
Lâm gia và Thương gia là thế gia lâu đời. Lâm Lang là tiểu thư thứ ba của dòng trưởng Lâm gia. Vì chênh lệch tuổi tác khá xa với hai người chị gái, nên cô ấy lại càng thân thiết với Thương Thù hơn.
Cũng như thế, Lâm Lang là một trong số ít những người bạn chân thành của Thương Thù trong giới hào môn Úc Thành. Thương Thù từ nhỏ đã quen bị mẹ kế và các em gái ghẻ lạnh, cũng may có một Lâm Lang vui vẻ hoạt bát thường lén đưa cô về Lâm gia, nói với cô nơi đó là cảng trú ẩn của cô. Lúc cô sắp ra nước ngoài, Lâm Lang cũng là người khóc đau lòng nhất.
Lâm Lang ở đầu dây bên kia cười khúc khích: "Cậu không biết đâu, vừa rồi ba cậu đang ăn tối ở nhà tớ, Thương Tri Ý xông vào khóc lóc nức nở như mưa, suýt chút nữa làm đổ cả cổng nhà tớ. Cậu nói xem nó cũng hơn hai mươi tuổi rồi, sao vẫn giống hệt hồi nhỏ thế?"
Thương Thù cười mỉm không đưa ra ý kiến, nghe Lâm Lang líu ríu trò chuyện, tâm trí cô lại bắt đầu vô định, không tự chủ được mà bay về cảnh tượng gặp lại Cố Tuy.
"Thương đại tiểu thư, cậu có đang nghe tớ nói không đấy?" Một lúc sau, thấy không có tiếng đáp lời, Lâm Lang nâng cao giọng.
"À... tớ..."
Thương Thù do dự một chút, cuối cùng không kìm được mà nói thẳng ra: "Lâm Lang, tớ vừa... gặp lại Cố Tuy."
Đầu dây bên kia đầu tiên là im lặng vài giây, sau đó thốt lên một tiếng kinh ngạc: "Cậu nói ai cơ?!"
Thương Thù hít một hơi thật sâu, nhắc lại cái tên đó một lần nữa.
Sau khi kể lại ngọn ngành cho Lâm Lang, nước trong bồn tắm cũng đã chuyển lạnh. Thương Thù bật loa ngoài điện thoại, thong thả bước ra khỏi bồn tắm.
"Cậu ở đây tìm cô ta đến phát điên, còn cô ta thì thong dong mở quán bar ngay bên cạnh cậu." Lâm Lang ở đầu dây bên kia mỉa mai, cô biết Thương Thù đã bị tổn thương sâu sắc bởi mối tình này thế nào.
Thương Thù thậm chí còn không dám tiết lộ rằng tình cảnh của cô ở Ái Thành còn tồi tệ hơn. Dù sao lúc trước cô tự cho là đã chỉnh đốn xong trạng thái, nhưng ngay ngày đầu đặt chân về Úc Thành, Lâm Lang vẫn lập tức nhận ra điểm bất thường của cô.
"Chỉ là Phi Sắc đã mở được ba năm rồi, cậu không chạm mặt cô ta lần nào, là do cậu quá không may mắn, hay là cô ta cố tình tránh mặt cậu vậy?"
Lâm Lang từ trước đến nay luôn thẳng thắn. Bây giờ nói đến mức này, Thương Thù muốn giả vờ không hiểu cũng khó. Cảm giác vui mừng gặp lại mơ hồ nơi đáy lòng trong khoảnh khắc hóa thành mây khói.
Đúng vậy, bản thân tìm kiếm nhiều năm không có kết quả, chắc hẳn cũng là do nhà họ Cố cố tình che giấu. Dù sao ở Úc Thành, nhà họ Cố có thể nói là một tay che trời, muốn giấu tung tích của Cố Tuy thì dễ như trở bàn tay.
"Cậu yên tâm, tớ hiểu mà." Thương Thù nhìn khuôn mặt hơi tái nhợt của mình trong gương, ném chiếc mặt nạ vừa gỡ vào thùng rác.
"Thương Thù." Lâm Lang như nhớ ra điều gì, nghiêm giọng gọi tên cô ở đầu dây bên kia.
"Hả?"
"Đừng quên ngày mai là tiệc sinh nhật của chị đại nhà tớ đấy nhé."
Thương Thù khựng người tại chỗ không dám lên tiếng. Cô bị cuộc gặp lại bất ngờ làm cho đầu óc rối bời, suýt nữa quên mất chuyện này.
Cô đằng hắng giả vờ bình tĩnh: "Tớ biết rồi, hẹn ngày mai gặp."
Cúp điện thoại, Thương Thù đổ gục xuống giường. Ngay sau đó cô lại nghĩ đến việc chưa chuẩn bị quà. Tuy là thế gia nhưng tay không đến dự tiệc thì không hay, thế là cô nghĩ đi nghĩ lại rồi bước lên tầng trên để chọn quà.
Biệt thự Di Cảnh Loan có tổng cộng ba tầng, hầu như toàn bộ tầng ba đều được Thương Thù dùng làm nơi sưu tầm. Hành lang trưng bày tranh, phòng đọc sách, phòng cổ vật, và gian lớn nhất chính là phòng trang sức. Ngoài những tuyệt tác đấu giá được, nơi đây còn chứa rất nhiều tác phẩm và bản phác thảo do chính Thương Thù thực hiện.
Bật đèn phòng lên, những viên đá quý lấp lánh tỏa ra ánh sáng lung linh dưới ánh đèn. Thương Thù bước tới trước tác phẩm mình tâm đắc nhất để ngắm nhìn. Vì quá chú tâm, cô vô tình làm đổ hộp bản phác thảo trên kệ. Cô đành không kiên nhẫn nhặt từng tấm lên, vô tình nhìn thấy những bản phác thảo từ thời Ái Thành bị mình phủ bụi ở tầng dưới cùng.
Tay Thương Thù run run nhặt một tấm lên. Đó là món quà cô muốn chuẩn bị cho sinh nhật Cố Tuy vào năm cuối cùng hai người bên nhau.
Đáng tiếc.
Cô còn chưa kịp vẽ xong bản phác thảo ấy.
Mảnh giấy đã hơi ngả vàng, mép giấy qua nhiều lần lật xem đã bị cong lên. Đường nét nét vẽ còn chút ngập ngừng, vị trí viên đá chính đánh dấu chưa thật cân đối, tất cả đều thể hiện tay nghề còn non nớt lúc ấy.
Thương Thù nhẹ nhàng vuốt phẳng nếp cong. Nơi góc tối, một hàng chữ nhỏ gần như đã mờ nhạt đến mức khó nhìn rõ.
Dưới lớp túi da, tâm hồn chúng ta cùng khiêu vũ.
Nét chữ của Cố Tuy rất đẹp, trong sự mềm mại phóng khoáng lại ẩn chứa sự cứng cỏi trầm ổn khó phát hiện.
Thương Thù ngơ ngác nhìn, giọt nước mắt lại mất kiểm soát lăn dài trên má.
Dòng chữ này được viết từ khi nào vậy?
Cô hoàn toàn không có chút ký ức nào. Trong ấn tượng của cô, cô chưa bao giờ cho Cố Tuy xem qua bản phác thảo này.
Còn câu nói này... liệu có phải theo đúng ý mà cô hiểu hay không?
Hồi tưởng lại khoảng thời gian bốn năm bên nhau, Cố Tuy dường như rất ít khi bày tỏ tình cảm một cách trực tiếp với cô. Cô từng nghĩ đó là do Cố Tuy là tiến sĩ triết học, suy nghĩ và góc nhìn đều có chiều sâu riêng, không xem trọng những cách thể hiện nông nổi ấy.
Nhưng... không quan trọng nữa rồi.
Bây giờ nghĩ lại những điều này đều chẳng còn chút ý nghĩa nào.
Thương Thù sụt sịt, đưa tay gạt đi nước mắt, nhanh chóng chọn xong món quà rồi hoảng loạn rời khỏi phòng.
---