Lâm Thôi với tư cách là trưởng nữ Lâm thị, lăn lộn gần nửa đời người ở Úc Thành, cũng được coi là nhân vật có tiếng tăm. Bởi vậy biệt thự Lâm gia hôm nay tới không ít người, phần lớn đều là những nhân vật có máu mặt.
Trong phòng khách rộng lớn đông đúc nhộn nhịp, Thương Thù đi sau lưng Lâm Lang, ánh mắt không ngừng đảo quanh bốn phía, không rõ là lo lắng hay khát khao được nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy.
Hai người vô định bước đi, lại vô tình đụng sầm vào hai người phụ nữ đi ngược chiều. Trên tay họ đang cầm ly rượu đỏ, dường như cũng đang tìm kiếm ai đó.
"Á! Xin lỗi..." Cô gái trẻ vô tình làm sánh rượu đỏ lên bộ lễ phục của Lâm Lang, lập tức thốt lên một tiếng kinh ngạc, thu hút ánh nhìn của vài người xung quanh.
Thương Thù định thần nhìn lại, cô gái trước mắt đang rưng rưng nước mắt chính là cô cháu gái trong miệng Cố Tuy.
Chết thật, bộ đồ cao cấp mới coong của Lâm Lang.
Lâm Lang có chút không vui, nhưng vì vướng trường hợp tiệc tùng nên không sa sầm mặt mũi. Cô vẫy tay với Cố Tương Nghi, nói một câu "Không sao".
"Thực sự xin lỗi chị, để em đi cùng chị dọn dẹp lại nha. Còn chiếc váy, em nhất định sẽ đền." Cố Tương Nghi chớp đôi mắt to đẫm nước nhìn chằm chằm Lâm Lang, khiến người khác không nỡ trách cứ.
"Không cần đâu, đây là nhà chị, chị lên tầng thay chiếc khác là được." Lâm Lang dứt lời liền ra hiệu cho Thương Thù một cái rồi xoay người rời đi.
Cố Tương Nghi liếc nhìn Cố Kỳ một cái rồi lặng lẽ đi theo.
Cố Kỳ từ đầu đến cuối không nói một lời. Dù sao Cố Tương Nghi cũng đã lớn thế này, nếu chút đạo lý đối nhân xử thế này cũng không xử lý tốt thì không cần ở lại Úc Thành nữa. Huống hồ mục tiêu của cô vốn là một người khác.
Cố Kỳ xoay xoay ly rượu trong tay, mỉm cười tiến lên đưa tay về phía Thương Thù: "Xin chào, chủ tịch tập đoàn Quang Kính, Cố Kỳ."
"Thương Thù. Ngưỡng mộ đại danh Cố đổng đã lâu." Thương Thù biết cô ấy là chị gái của Cố Tuy. Trước đây khi tìm mọi cách hỏi thăm tung tích Cố Tuy, cô thậm chí còn tìm tới tận nhà Cố Kỳ, chỉ là đều bị cô ấy lấy đủ lý do từ chối. Nói về chuyện Cố Tuy chơi trò mất tích này, chắc chắn có đóng góp của Cố Kỳ. Thế nên cô chỉ thản nhiên nắm lấy tay Cố Kỳ rồi buông ra không để lại dấu vết.
"Không dám nhận. Thương tổng tuổi trẻ tài cao, hôm nay thật may mắn được gặp." Cố Kỳ trải qua nhiều sóng gió trên thương trường, tự nhiên nhạy bén đọc được ngôn ngữ cơ thể vi diệu của Thương Thù. Sau vài câu khách xáo, cô ấy nhanh chóng đi vào chủ đề chính.
"Nếu Thương tổng thuận tiện, hay là chúng ta ngồi xuống thong thả trò chuyện?"
Thương Thù vốn không muốn nói thêm gì với cô ấy, trong lòng không ngừng cầu mong Lâm Lang nhanh chóng quay lại. Nhưng đối phương đã chủ động mời, bản thân lại không tiện từ chối, đành phải gật đầu đồng ý.
Hai người đi tới một góc yên tĩnh ngồi xuống. Cố Kỳ lên tiếng trước: "Tôi biết trước đây cô từng tới tìm tôi. Chỉ là khi đó quả thực không tiện lắm, có chỗ thất lễ mong cô bỏ qua cho."
Cố Kỳ biết, muốn có giao lưu tiến thêm một bước với Thương Thù thì phải thể hiện sự thành thật của bản thân trước.
"Cố đổng không cần để trong lòng. Đều là chuyện trước đây rồi, cũng không có gì quan trọng." Thương Thù thấu đáo đón lấy câu chuyện, không có ý định muốn đi sâu thêm.
Cố Kỳ nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu đỏ: "Đã như vậy thì tốt quá."
"Cố đổng tới tìm tôi, không phải chỉ vì chút chuyện nhỏ này đấy chứ?" Mắt Thương Thù hơi trầm xuống, ngữ điệu vẫn thản nhiên nhưng không mất đi sự lễ phép. Trước mặt một người từng trải như Cố Kỳ, cô cũng không chút tỏ ra nao núng.
Cố Kỳ khẽ cười một tiếng, thầm nghĩ Thương Thù quả nhiên là người thông minh. Vừa hay, cô ấy cũng thích nhất là nói chuyện thẳng thắn với người thông minh.
"Con người tôi không thích giấu giếm cho lắm. Tôi biết cô và em gái tôi có chút duyên nợ trước đây. Nhưng tôi từ trước đến nay công tư phân minh, không có hứng thú nghe chuyện cá nhân đã qua. Hôm nay tìm tới cô là muốn bàn với cô về chuyện hợp tác với S&S."
Vốn đang nghe vế đầu của đối phương, Thương Thù đã nâng cao tinh thần cảnh giác. Nào ngờ câu chuyện của người ta lại bất ngờ bẻ lái, đúng là khiến cô có chút trở tay không kịp.
Tập đoàn Quang Kính hợp tác với mình? Dù sao nhà họ Cố đã sở hữu sản nghiệp lớn như vậy, Thương Thù không nghĩ thương hiệu của mình lại lọt vào mắt cô ấy.
Cô khẽ nhíu mày, hơi chỉnh lại tư thế ngồi: "Xin rửa tai lắng nghe."
Cố Kỳ với nét mặt nghiêm túc bắt đầu phân tích: "Tôi vẫn luôn tìm kiếm đối tác chất lượng cho tập đoàn truyền thông Quang Kính. S&S có thể đạt được thành tích như hiện tại chỉ trong vài năm ngắn ngủi, bất kể từ thiết kế hay thể hiện trên thị trường đều rất có tiềm lực. Mà Quang Kính lại có tài nguyên truyền thông ổn định và kinh nghiệm phát triển. Tôi tin rằng nếu S&S có sự trợ lực của Quang Kính thì tương lai sẽ tiến xa hơn một bước."
Thương Thù nghe vậy mím môi không đưa ra ý kiến: "Theo tôi được biết, tập đoàn Quang Kính vẫn luôn có đối tác trang sức lâu năm cố định. So với S&S, tiếp tục hợp tác với họ dường như càng ổn thỏa hơn. Tỷ lệ đầu tư so với đặt cược vào S&S cũng cao hơn đúng không?"
Cố Kỳ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Thương Thù thêm vài phần tán thưởng: "Không sai. Ổn định để tiến lên đúng là con đường kế thừa qua nhiều thế hệ của Quang Kính, nhưng đó lại không phải là con đường của tôi. Như cô đã nói, đối tác trước đây đều là thương hiệu lâu đời, lý niệm vận hành không hợp thì tự nhiên sẽ đi ngược đường nhau. So với tính ổn định nhỏ bé đó, tôi càng thưởng thức sức sáng tạo của tân binh hơn. Cường cường liên thủ, người đến sau vượt lên mới càng thú vị, cô nói có đúng không?"
"Cố đổng đánh giá cao S&S như vậy, thật khiến tôi thụ sủng nhược kinh." Đại não Thương Thù vận chuyển nhanh chóng, nhưng không tìm ra điểm nào bất hợp lý.
"Vậy xem Thương tổng có chịu cho tôi cơ hội này hay không."
"Nếu Cố đổng đã nâng đỡ như vậy, vậy chúc chúng ta hợp tác vui vẻ."
"Được! Hợp tác vui vẻ." Cố Kỳ cười lảnh lót như chuông bạc, giơ ly rượu lên uống cạn.
...
Cố Tương Nghi đi xuyên qua đám đông, nối gót ngay sau Lâm Lang. Cho đến khi tới trước cầu thang, Lâm Lang đột ngột dừng bước, Cố Tương Nghi lại đụng sầm vào người cô.
"Cô em nhỏ ơi, cái tật va vào người khác này phải chữa đi nhé." Lâm Lang bước lên một bậc cầu thang, cúi người trêu đùa Cố Tương Nghi.
"Xin lỗi... em..." Cố Tương Nghi cắn môi dưới, lông mày nhíu chặt.
"Được rồi, trêu em chút thôi, đừng đi theo chị nữa." Lâm Lang thấy cô bé sợ hãi như vậy liền sảng khoái cười hai tiếng, đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lên đầu Cố Tương Nghi.
Lông mày Cố Tương Nghi hơi thả lỏng, ngẩng đầu nhìn Lâm Lang cao hơn mình một đoạn dài, nhỏ giọng ngập ngừng: "Không được, chiếc váy em nhất định phải đền."
Lâm Lang thấy cô tiểu thư này còn khá cố chấp thì chợt cảm thấy thú vị. Cô hai tay khoanh trước ngực: "Được thôi, vậy em nói cho chị biết em tên gì đã chứ? Vạn nhất em quỵt nợ thì chị còn biết đường đến tận nhà đòi."
"Em tên Cố Tương Nghi, Tương Nghi trong câu 'nhạt phấn nồng son đều hợp nghi', em... em không phải loại người như chị nói đâu."
Người nhà họ Cố?
Trong lòng Lâm Lang lập tức nảy ra ý nghĩ: "Cô em nhỏ, chị hỏi em chút chuyện được không?"
Cố Tương Nghi với vẻ mặt vô tội nhìn cô, chờ nghe tiếp.
"Chị hỏi em nhé, em là người nhà họ Cố, vậy Cố Tuy là gì của em?"
"Dì nhỏ của em."
"Em với cô ấy có thân không?"
"Hả? Dạ." Cố Tương Nghi có chút lọt vào sương mờ, nhưng vẫn gật đầu một cái.
"Vậy mấy năm nay cô ấy làm gì thế? Cảm giác lâu lắm rồi không thấy cô ấy." Lâm Lang đi thẳng vào chủ đề chính.
Cố Tương Nghi nhíu mày, dừng lại một lúc rồi nghi hoặc lên tiếng: "Chị... chị ưng dì nhỏ của em rồi sao?"
"Khụ... Đừng ngắt lời, mau trả lời câu hỏi đi." Trong đầu Lâm Lang không khỏi hiện ra hình ảnh Thương Thù cầm dao phay chém tới.
Cố Tương Nghi uất ức "Ồ" một tiếng, tiếp tục nói: "Dì ấy vẫn ở nước ngoài, dạo này mới về."
Điện thoại trùng hợp vang lên, Cố Tương Nghi cúi đầu nhìn một chút, sau đó nói với Lâm Lang: "Chị, em phải đi trước đây. Chiếc váy em nhất định sẽ gửi chiếc mới tới cho chị, nhất định đấy!"
Dứt lời, Cố Tương Nghi liền biến mất khỏi tầm mắt Lâm Lang nhanh như một làn khói.
Lâm Lang lắc lắc đầu, cũng xoay người lên tầng, chuẩn bị thay xong quần áo rồi chia sẻ nguồn tình báo ít còn hơn không này với Thương Thù.
...
Sau khi tách khỏi Cố Kỳ, Thương Thù dựa vào sự quen thuộc với biệt thự nhà họ Lâm để né tránh đám đông, một mình đi tới sân thượng tầng cao nhất để hít thở không khí.
Dù là sự tiếp cận của Cố Tuy hay đề nghị hợp tác đột ngột của Cố Kỳ cũng đều khiến cô cảm thấy quá mức trùng hợp, nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại không tìm ra manh mối nào.
Thương Thù lấy ra một điếu thuốc lá dành cho nữ thong thả châm lửa, dựa vào lan can châm thuốc. Không khí lạnh hòa cùng vị nicotine nồng nặc kích thích thần kinh của cô. Trước đây cô chưa từng có thói quen này, chỉ là phương thức giải tỏa của cô dường như không nhiều. Những năm qua ngoại trừ uống rượu, cũng chỉ có cách này mới giúp cô xua đi phần nào đau đớn.
"Hút thuốc từ bao giờ thế?" Cố Tuy không biết đã tới tầng cao nhất từ lúc nào. Nàng chậm rãi đi tới dừng lại bên cạnh Thương Thù.
Thương Thù quay đầu nhìn nàng một cái, nhíu mày rồi giơ tay dập tắt điếu thuốc.
Ba năm trôi qua, Thương Thù dựa vào đêm tối mông lung, lâu lắm rồi mới nghiêm túc đánh giá Cố Tuy. Dung mạo của nàng không thay đổi nhiều, vẫn đẹp đẽ như năm đó, chỉ là thân hình tựa hồ gầy đi rất nhiều. Trên mặt Cố Tuy không có vẻ mặt đặc biệt gì, nhưng qua đôi mắt mày ngài sâu thẫm ấy, vẫn có thể cảm nhận được sự vắng lặng và trầm tĩnh nhất quán của nàng.
Thương Thù không trả lời câu hỏi của nàng, tự mình phóng tầm mắt nhìn ra cảnh vật xa xa. Trong lòng dâng lên nụ cười khổ, người bị đá là cô, không phải nàng nên sống rất tốt sao.
Cố Tuy lặng lẽ đứng bên cạnh Thương Thù. Ánh trăng mờ mông lung, màn đêm vừa hay tĩnh lặng, chỉ là người trước mắt lại không chịu bố thí cho nàng thêm một chút yêu thương nào nữa.
"Em gầy đi rồi." Cố Tuy nhẹ giọng lên tiếng, ánh mắt chưa từng dời khỏi Thương Thù dù chỉ một khoảnh khắc.
Thương Thù vuốt vuốt mái tóc, hiếm khi trò chuyện với nàng bằng giọng điệu ôn hòa nhã nhặn: "Lời này nên tự nói với bản thân chị thì đúng hơn."
Dứt lời, cô nghiêng đầu nở nụ cười lạnh trêu tức: "Hay là sau khi đá tôi xong thì lương tâm cắn rứt, dẫn đến ăn không ngon ngủ không yên?"
Cố Tuy nghe ra sự mỉa mai trong lời nói của cô, nhưng làm như không biết mà tách khỏi thông tin then chốt đó. Nàng nở nụ cười: "Quan tâm chị đến thế cơ à."
"Bớt tưởng bở đi." Thương Thù tức giận cãi lại, cực lực che giấu nỗi niềm bị đâm trúng mà giậm chân.
Cho chút sắc hồng là đòi mở tiệm nhuộm ngay, quả nhiên nói chuyện cẩn thận kiên nhẫn cũng chỉ kéo dài được ba câu.
"Thích ngắm cảnh thế thì tự mình ngắm đi, tôi không có rảnh rỗi đứng đây chịu gió đông đâu."
Thương Thù lườm nàng một cái, nhấc chân định bỏ đi. Nhưng phần tua rua dài trên chiếc khăn choàng lông dê lại không đúng lúc bị gió thổi bay lên, mắc vào phần sắc nhọn của lan can, khiến cô kẹt lại tại chỗ không thể động đậy.
Cố Tuy thấy vậy khẽ cười thành tiếng: "Xem ra có người ngoài miệng nói không cần, nhưng cơ thể lại..."
"Cố Tuy chị câm miệng!"
Cố Tuy thấy buồn cười, thong thả tiến lên kiểm tra. Nàng không vội gỡ chỗ bị mắc, ngược lại thừa lúc Thương Thù không chạy đi đâu được, duỗi hai tay ôm trọn cô vào lòng.
Cố Tuy vốn cao hơn Thương Thù một chút. Lúc này cằm Thương Thù vừa vặn tựa vào bờ vai nàng. Tư thế ám mờ, nhìn thế nào cũng không giống như đang gỡ đồ bị mắc, mà giống như một đôi tình nhân đang trong giai đoạn yêu đương mặn nồng đang ôm nhau âu ếm.
"Chị... chị làm gì đấy?"
"Đừng động đậy."
Cố Tuy một tay ôm lấy eo cô, tay còn lại bảo vệ đầu cô. Mặc kệ thế nào, ít nhất vào giờ phút này, nàng rất hưởng thụ việc làm một kẻ thừa nước đục thả câu.
Thương Thù dường như cũng quên mất rằng bản thân rõ ràng có thể cởi chiếc khăn choàng ra. Cô cứ thế bị bao bọc trong vòng tay Cố Tuy, lưu luyến hơi thở ấm áp phả vào hõm cổ mình, thẫn thờ đứng nguyên tại chỗ.
"A Thù."
"Đã lâu không gặp."
Chị rất nhớ em.
---