?
Trong đầu Thương Thù chậm rãi hiện ra một dấu hỏi chấm. Cố Kỳ chẳng phải đã nói trước là chỉ bàn công việc không bàn chuyện cũ sao, sao còn đặc biệt phái chị ta tới làm cố vấn cái gì chứ.
Không yên ổn làm chủ quán bar, lại tới công ty mình gây rối cái gì không biết.
Thương Thù nhất thời có cảm giác bị lừa. Cô biết ngay chuyện này không đơn giản như vậy, nhưng đã tới bước này rồi, gạo đã nấu thành cơm, bản thân cũng không thể đuổi người ta về vào lúc này được.
"Chào chị." Cô nhắm mắt hờ hững nắm tay Cố Tuy một cái, nào ngờ đối phương đột nhiên nắm chặt, không cho cô rút tay ra.
Làm cái gì vậy hả?
Cô bỗng ngẩng đầu, nhưng vừa hay va vào đôi mắt đang mỉm cười của Cố Tuy. Thương Thù bị nàng nhìn chằm chằm đến mức toàn thân khó chịu, thế là đột ngột rút tay về nói: "Mời ngồi, mời mọi người ngồi."
Cả buổi họp Thương Thù đều có chút mất tập trung. Cô càng nghĩ càng thấy không đúng, toàn bộ sự việc giống như Cố Tuy đã giăng bẫy từ sớm, bản thân lại vất vả chuẩn bị nửa ngày, đúng là phí công vô ích đống tài liệu này.
Ký xong hợp đồng đưa La Vi ra về, Thương Thù và Cố Tuy đứng trước cửa nhìn nhau.
"Chị, tôi..." Thương Thù nửa ngày cũng không biết mở lời thế nào. Cô ở bên ngoài đường đường là một tổng giám đốc vô cùng hoạt bát, nhưng sao cứ ở trước mặt Cố Tuy là lại bị ép thành kẻ nói lắp thế này.
"Thương tổng không dẫn tôi đi làm quen với công ty sao? Dù sao thời gian dài sắp tới, chúng ta cũng sẽ làm đồng nghiệp của nhau mà."
Cố Tuy nhấn mạnh hai chữ 'đồng nghiệp', rồi trêu tức nhìn Thương Thù.
"Chị cố tình." Thương Thù nghiến răng nghiến lợi tại chỗ, nhưng lại chẳng làm gì được nàng.
Tống Lan Dã cầm máy tính bảng đi sau lưng cô, bắt đầu báo cáo về dự án: "Thương tổng, bên đạo diễn Lý đã gửi kế hoạch quay phim và kịch bản gốc sơ thảo, muốn hẹn thời gian bàn bạc với đội ngũ sáng tạo chính về phương án thiết kế trang sức lên hình."
"Được, chốt thời gian cụ thể với Lý Nhàn trước, tất cả lấy bên đó làm chủ." Thương Thù trầm giọng phân phó. Cô hiểu rõ hàm lượng vàng của dự án này của Lý Nhàn, nếu đã khó khăn lắm mới giành được thì nhất định phải làm cho tốt.
"Vâng. Còn nữa là tình hình bộ sưu tập thu đông mùa này, mẫu hot nhất có lượng quan tâm cao nhất, đã có nhiều khách hàng nòng cốt biểu đạt ý định đặt riêng hoặc sưu tầm, tỷ lệ đặt trước đạt khoảng 70%. Từ sở thích của khách hàng mà xem, họ vẫn ưa chuộng công nghệ phức tạp và mẫu giới hạn hơn, nhu cầu đặt riêng cá nhân hóa cũng tăng lên. Tổng thể mà xem, bộ sưu tập thu đông mùa này định vị vững chắc ở thị trường cao cấp, có thể bắt tay chuẩn bị bộ sưu tập mới rồi."
"Ừm. Chiều nay thông báo bộ phận thiết kế họp, mang bản phác thảo xuân hạ ra cho tôi xem trước."
Nói xong, Thương Thù liếc nhìn Cố Tuy đang đi cách đó không xa phía sau: "Còn nữa, chút nữa cô dẫn vị cố vấn này đi làm quen với công ty một chút."
Tống Lan Dã nhìn Cố Tuy theo ánh mắt của cô rồi cất tiếng đáp lời.
Thương Thù trở về phòng làm việc. Cố Tuy đi bên cạnh Tống Lan Dã tham quan công ty, vừa đi vừa nghe cô giới thiệu về định vị và cơ cấu tổ chức của S&S.
"Vừa rồi chúng ta đi qua tầng một là phòng trưng bày trang sức, tức là showroom. Bình thường sẽ trưng bày các mẫu nòng cốt, mẫu hot và sản phẩm mới của mùa. Tầng hai là bộ phận quan hệ công chúng, tầng ba là bộ phận thiết kế..."
"Tầng cao nhất là phòng tổng giám đốc và phòng thư ký cùng khu vực hành chính. Phòng làm việc của cô cũng ở tầng này."
Tống Lan Dã giới thiệu một lèo xong xuôi, khuôn mặt vẫn duy trì nụ cười nghề nghiệp không biến sắc.
"Thư ký Tống vất vả rồi. Tôi vừa gọi người gọi cà phê, chút nữa phiền cô giúp tôi chia cho mọi người nhé." Cố Tuy nở nụ cười nhạt với cô.
Tống Lan Dã cười đáp ứng: "Cố tổng đúng là khách khí quá."
Cả buổi sáng Thương Thù đều dồn hết tâm trí vào công việc, không xem tài liệu thì cũng tự mình sửa chữa bản phác thảo.
Khi Tống Lan Dã mang ly cà phê Cố Tuy gọi tới trước mặt cô, cô rốt cuộc mới chịu ngẩng đầu lên, chỉ có điều là thầm lườm một cái trong lòng.
Đúng là biết cách lấy lòng người khác thật đấy.
Cùng lúc đó, Cố Tuy ở cuối hành lang hắt hơi một cái. Nàng thong thả đi dạo, chỉ có các nhân viên của S&S là sôi nổi hẳn lên.
"Này, người vừa rồi hình như là cố vấn mới tới của Quang Kính đấy, nghe nói họ Cố."
"Tôi nghe nói chủ tịch tập đoàn Quang Kính cũng họ Cố, mọi người nói xem cô ấy có phải là người nhà đó không?"
"Có thể lắm chứ, nhưng chưa bàn tới cái đó, cô ấy đẹp quá đi mất!"
"Đúng vậy đúng vậy, cao ráo thanh mảnh, nhìn phải 1m72 ấy chứ, chỉ là trông có vẻ hơi lạnh lùng?"
"Mấy người thì biết cái gì, cô ấy thuộc kiểu đại ngự tỷ trầm tĩnh đấy, cực kỳ được ưa chuộng luôn ấy."
"Công ty chúng ta đúng là công ty thần tiên mà, tổng giám đốc đã đủ đẹp rồi, bây giờ lại tới thêm một đại mỹ nữ nữa, sau này tha hồ mà bổ mắt rồi ~"
Mấy cô gái trẻ người một câu tôi một câu thảo luận vô cùng hưng phấn.
Cố Tuy đi tới trước cửa phòng làm việc của Thương Thù, nhìn cánh cửa đóng chặt, lại nhìn đồng hồ, vừa ngẩng đầu lên thì đụng phải Tống Lan Dã mới từ bộ phận thiết kế họp về.
"Thương tổng của các cô không ăn cơm sao?" Cố Tuy lên tiếng hỏi.
Tống Lan Dã gật gật đầu: "Thương tổng cứ bận lên là như thế, coi như là thói quen cá nhân rồi." Nói xong cô nhìn Cố Tuy với ánh mắt biến hóa tinh tế, càng ngày càng cảm thấy mình sắp xếp vị trí phòng làm việc cho Cố Tuy đúng là không sai.
Cố Tuy khẽ gật đầu rồi trực tiếp rời khỏi công ty. Xe của nàng chạy về biệt thự Thủy Ngạn. Nơi này vốn là nơi ở của nàng trước khi chuyển tới sống cùng mẹ con Cố Kỳ. Vì hai ngày trước nói muốn chuyển về nên đã cho người tới dọn dẹp chuẩn bị.
"Nhị tiểu thư." Quản gia đang dọn dẹp thấy Cố Tuy tới vào lúc này thì không khỏi thoáng qua một tia nghi hoặc.
Cố Tuy khẽ đáp một tiếng, thay giày rồi đi thẳng vào nhà bếp. Nàng mở tủ lạnh ra nhìn một chút: "Nguyên liệu đều tươi mới cả chứ?"
Quản gia cung kính đáp: "Vâng, nghe nói hôm nay cô có thể về ở nên những thứ này đều mới được giao tới sáng nay. Nhị tiểu thư muốn đích thân xuống bếp sao?"
"Ừm." Cố Tuy quét một vòng nguyên liệu trong tủ lạnh, chọn vài thứ để sang một bên.
Quản gia thấy nàng muốn đích thân ra tay thì cũng không nhiều lời nữa, sang một bên tiếp tục dọn dẹp.
Trước đây ở nước ngoài tuy cũng có quản gia, nhưng Cố Tuy vẫn thích tự mình xuống bếp nấu mấy món ăn gia đình, đặc biệt là sau khi sống cùng Thương Thù. Bởi vậy tay nghề nấu nướng của nàng nói thế nào cũng thuộc hàng khá.
Không lâu sau, Cố Tuy đã làm xong hai món một canh. Nàng hài lòng nhìn tác phẩm của mình, tuy không quá xa hoa nhưng đủ cho hai người ăn.
"Cốc cốc cốc."
"Vào đi." Thương Thù tưởng là Tống Lan Dã nên dặn một tiếng rồi không ngẩng đầu lên. Đợi nửa ngày không nghe thấy lời mở đầu quen thuộc, cô lúc này mới ngước mắt lên.
Chỉ thấy Cố Tuy thong thả đi vào, giơ túi giữ ấm to nhỏ trên tay đặt lên bàn trà.
Cô liếc nhìn ly cà phê chưa kịp uống vài ngụm trên bàn Thương Thù, tự nhiên lấy hộp đồ ăn ra bày sẵn.
"Cố tổng, đây là phòng làm việc của tôi, không phải nhà ăn." Thương Thù bực tức nói xong, quay đầu nhìn hơi nóng từ từ bay lên từ hộp đồ ăn, nghe mùi thức ăn thơm phức bay tới, cô vẫn không khỏi nuốt nước bọt. Cô quả thực cả ngày chưa ăn gì, nhưng cô không ngừng tẩy não bản thân rằng nhất định phải có ý chí sắt đá, tuyệt đối không được mất mặt như tối qua.
Thế nhưng cái miệng cứng nhất toàn thân cũng không ngăn được hành động làm mặt đau rát tới nhanh như gió.
Bụng Thương Thù phát ra tiếng "ục ục" kêu vang không đúng lúc.
Mất mặt quá...
Thương Thù chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống ngay lập tức, lỗ to lỗ nhỏ gì cũng được.
"Được rồi, mau lại đây ăn đi." Cố Tuy cười nhìn cô, trong mắt tràn đầy sự cưng chiều.
"Không phải đồ ăn ngoài đâu, là chị vừa về nhà làm đấy, ăn thử xem có hợp khẩu vị không."
Thương Thù đương nhiên nhận ra, mà đáp án cho câu hỏi này đương nhiên là "Có", dù sao Cố Tuy năm đó không chỉ nắm giữ trái tim cô, mà còn nắm giữ cả bao tử của cô.
Cố Tuy cứ thế lặng lẽ nhìn cô ăn ngon lành như một con sóc nhỏ.
Thương Thù miệng nhét đầy thức ăn mới phát hiện chỉ có một mình mình ăn như hổ đói. Nhớ tới bệnh viêm dạ dày của Cố Tuy, cô nuốt xuống rồi mới mở miệng hỏi: "Chị cứ nhìn chằm chằm tôi thế thì sao tôi ăn được."
"Được rồi, em đã quan tâm chị như vậy thì chị làm sao có lý do không ăn được chứ." Cố Tuy nhẹ nhàng cầm lấy một đôi đũa khác, gắp vài miếng thức ăn chay.
Thương Thù lườm nàng một cái, nể mặt đồ ăn ngon nên chẳng buồn cãi nhau với nàng.
Sau khi ăn uống no nê, Thương Thù dặm lại son môi, đang chuẩn bị đứng dậy đi họp thì nào ngờ Cố Tuy cũng nối gót theo sau.
"Tôi đi họp." Cô đứng lại trước cửa, xoay người nghi hoặc nhìn Cố Tuy.
"Đúng là ăn no xong là phủi tay đi ngay nhỉ." Cố Tuy nhíu mày, sắc mặt bình thản nói.
Thương Thù nghe vậy mặt đỏ bừng lên, tưởng Cố Tuy đang trêu chọc mình, cô không chịu thua kém: "Thế sao có người vẫn bám theo, muốn bị tôi ăn sạch sẽ sao?"
Cố Tuy chậm rãi tiến lại gần. Ngay khi Thương Thù sắp lùi tới tựa vào cửa, nàng giơ tay che đầu cô lại rồi khẽ cười thành tiếng: "Chị nói là ăn cơm, em nói là cái gì thế?"
Tiếp đó, nàng tiếp tục ghé sát vào tai Thương Thù phả hơi thở như hoa lan: "Hay là Thương tổng ở phòng làm việc..."
"Cố, Tuy!" Thương Thù một tay bịt miệng nàng lại. Dù cửa phòng làm việc cách âm rất tốt, nhưng đây cũng không phải lý do để nàng có thể trắng trợn không kiêng nể như vậy.
Nếu nói Thương Thù vừa rồi ăn giống như chuột hamster, thì lúc này cô nghiễm nhiên là một con mèo xù lông, tự nhận là vô cùng hung dữ.
Cố Tuy kịp thời rút lui để tránh làm tức giận người trước mặt. Nàng lùi lại vài bước rồi thản nhiên nói: "Đi thôi, chúng ta đi họp."
Thương Thù chỉnh lại quần áo, trên mặt mang theo vẻ giận dữ lên tiếng: "Tôi đi họp, chị đi làm gì?"
"Tìm hiểu phương án thiết kế và chiến lược tuyên truyền, dù sao vị cố vấn thường trú này cũng không thể làm không công được." Cố Tuy bình tĩnh như thể đã chuẩn bị từ trước.
Chính Thương Thù lại không tìm ra được một điểm bất hợp lý nào trong động cơ này của nàng. Cô đẩy cửa ra lầm bầm một câu "Tùy chị", sau đó giậm giày cao gót thong thả rời đi.
"Chúng ta lấy 'Phồn Hoa' làm hạt nhân thiết kế, thông qua độ giãn của đường nét, tầng thứ sắc thái và khảm đá quý..."
"Tạm dừng một chút." Thương Thù cau mày ngắt lời báo cáo thao thao bất tuyệt của thành viên bộ phận thiết kế. Nghe nửa ngày, thiết kế xoay quanh mùa xuân hạ vẫn chỉ đơn giản là yếu tố hoa cỏ và đại dương, không hề có ý mới.
"Cô đã xem qua bộ sưu tập xuân hạ năm ngoái của Denali chưa?" Thương Thù trầm giọng hỏi.
"Chưa... chưa..."
"Còn của Louisan năm ngoái thì sao?"
"Tôi..." Nhà thiết kế bị dọa đến mức giọng ngày càng nhỏ lại.
"Tôi biết nghiên cứu thị trường không phải phạm vi công việc của cô, nhưng là người trong nghề, lẽ ra phải thời khắc quan tâm tới động thái ngành, có độ nhạy cảm thị trường cơ bản nhất, chứ không phải tự mình nhắm mắt làm liều. Người tiếp theo." Thương Thù nghiêm túc lạnh giọng nói.
Nhà thiết kế Lý Vân bị phê bình cắn môi ngồi lại chỗ cũ. Những người phía sau cũng đều dồn dập căng thẳng lên, có người thậm chí còn sửa chữa ngay tại chỗ.
"Trọng tâm thiết kế xuân hạ là cảm giác mềm mại và lưu động, thêm vào đó từ khóa lưu hành hiện tại là bảo bối hay xếp chồng đeo nhiều món nhỏ." Thương Thù đứng dậy, tiến hành đánh giá và tổng kết quả trình bày vừa rồi.
"Vừa rồi nhắc tới chủ đề Lưu Quang cũng không tệ, có thể chủ động đẩy thiết kế mô-đun hóa, dùng kim cương vàng làm đá chính, chọn kiểu cắt kết hợp khảm nạm dày đặc, thể hiện hiệu ứng khúc xạ ánh sáng... Phần còn lại mọi người về gọt giũa thêm chút nữa, tuần sau cho tôi xem phiên bản mới nhất."
Cố Tuy ngồi thẳng ở cuối bàn tròn, đôi mắt chăm chú dõi theo Thương Thù. Lúc trước nàng cũng thích nhìn chằm chằm Thương Thù vẽ, nàng thưởng thức sự đắm chìm và nghiêm túc của cô.
Cố Tuy nhìn cô đối mặt với đội ngũ thiết kế chuyên nghiệp thao thao bất tuyệt, trong lòng dâng lên những gợn sóng vui mừng.
Hóa ra, cô từ lâu đã không còn là cô gái vì không vẽ xong bản phác thảo mà rúc vào lòng mình nức nở nữa. Hiện tại, cô đã lột xác thành một người phụ nữ có kiến giải độc lập, có thể tự do phát sáng toả năng lượng vì giấc mơ của mình.
---