"Chị làm gì đấy?"
Cố Tuy nghe vậy quay đầu, đối diện với đôi mắt trong veo của Thương Thù.
"Tỉnh rồi à, có thấy chỗ nào không thoải mái không?" Cố Tuy thu tay lại không để lại dấu vết, vén lọn tóc dài sang sau tai.
Thương Thù lắc lắc đầu. Bốn mắt nhìn nhau, hai người nhìn nhau không nói gì một lúc lâu, cuối cùng Thương Thù mở miệng trước.
"Là chị đưa tôi về sao?" Cô sụt sịt, xác nhận bản thân đang ở trong phòng ngủ của mình xong cũng đại thể đoán được đầu đuôi sự việc.
"Ừm." Cố Tuy cụp mắt, trầm thấp đáp một tiếng.
Thương Thù nhớ tới những lời hung tợn mình thốt ra trước đây không lâu thì có chút bối rối, nhỏ giọng ngập ngừng thốt ra hai chữ: "Cảm ơn..."
Cố Tuy bình tĩnh nhìn vào mắt cô, giọng nói trầm tĩnh mở miệng: "Thương Thù, nếu không cần người khác quan tâm, thì ít nhất em phải tự chăm sóc tốt cho bản thân mình trước đã."
Nghe lời nói nửa như trách cứ, nửa như quan tâm, tựa hồ còn mang theo một tia bất đắc dĩ của nàng, Thương Thù trong lúc nhất thời có chút chột dạ, cũng không còn tư thế cãi bướng với nàng nữa.
"Chị chẳng phải đi công tác sao..." Thương Thù nghiêng đầu đi chuyển chủ đề.
"Về sớm rồi." Cố Tuy nhẹ nhàng trả lời, sau đó lại hướng ánh mắt về phía lọ thuốc trên đầu giường: "Mấy thứ này là thuốc gì thế?"
Mắt thấy Cố Tuy lại định giơ tay ra lấy, Thương Thù tay nhanh mắt lẹ đoạt lấy: "Một ít thuốc bổ thông thường mà thôi, chị nhìn cũng không hiểu đâu."
Nhìn vẻ nghi hoặc của nàng vẫn chưa tan, Thương Thù vội vàng dời đi đề tài. Cô vô tội nhìn vào mắt Cố Tuy, nửa mang vẻ ủy khuất nói: "Cố Tuy, tôi đói."
Cố Tuy nghe vậy, vẻ mặt hơi hòa hoãn, không còn vẻ nghiêm túc ban nãy: "Muốn ăn gì?"
"Gì cũng được."
"Được rồi." Cố Tuy chậm rãi đứng dậy, đi tới bàn trà rót ly nước đưa vào tay Thương Thù, sau đó liền rời khỏi phòng ngủ.
Thương Thù nghe tiếng bước chân nàng xa dần, vội vàng nhét mấy lọ thuốc vào trong ngăn kéo bên cạnh, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô nằm trên giường nhìn trần nhà xuất thần. Tính ra, đây đã là lần thứ ba Cố Tuy giơ tay ra ứng cứu cô rồi. Chẳng biết vì sao, trong lòng Thương Thù lại dâng lên một tia an lòng đã lâu không gặp.
Đến khi Cố Tuy bưng bát cháo nóng mới nấu xong trở lại, Thương Thù đã một lần nữa chìm vào mê man.
Cố Tuy rón rén đặt bát cháo lên khay trà bên cạnh, rồi lại đi tới bên giường Thương Thù ngồi xuống. Nhìn vẻ mặt ngủ mệt mỏi của cô, nàng không kìm được giơ tay ra, nhẹ nhàng vén lọn tóc rối trên trán cô sang một bên.
Cố Tuy cứ thế lặng lẽ nhìn cô, tâm trí lại bay về mùa đông giá rét năm đó ở Ái Thành.
Năm đó, Ái Thành đón đợt không khí lạnh lớn nhất trong gần mười năm qua, được truyền thông địa phương hình tượng gọi là "Quái thú phương Đông". Luồng không khí lạnh giá từ lục địa cực địa Siberia mang theo cuồng phong mãnh liệt, mang tới cho Ái Thành trận bão tuyết hiếm thấy. Tuyết tích trên đường dày đến mức, ngay cả với người cao 1m72 như Cố Tuy cũng bị ngập quá đầu gối.
Hai người ngồi trên sofa xem tivi, Thương Thù không khỏi thối lui co rúc vào lòng Cố Tuy. Trong bản tin thực tế phát sóng đường phố trắng xóa cùng kệ hàng trống rỗng trong siêu thị, may mà họ còn có chút đồ tích trữ, ít nhất trong thời gian ngắn vẫn còn chống đỡ được.
Chỉ là chưa kịp vui mừng, Thương Thù ngay đêm hôm đó đã bắt đầu sốt cao.
"Cố Tuy... em lạnh quá." Thương Thù nằm trên giường đánh bò rùng mình, cô trùm chiếc chăn lông dày đặn, bên trên còn đắp thêm mấy lớp thảm, hầu như gom tất cả những thứ đắp được trong nhà trùm lên người.
Cố Tuy tìm thuốc hạ sốt trong hộp thuốc, vất vả lôi Thương Thù ra khỏi chăn: "Nào, chúng ta uống thuốc đã."
Cô vừa nói vừa muốn nhét ly nước ấm vào tay Thương Thù, chỉ là Thương Thù toàn thân bủn rủn, ngay cả sức lực cầm chắc ly nước cũng không có. Cố Tuy đành bưng ly nước tự tay đưa tới bên môi cô, lúc này mới khó khăn giúp cô uống xong thuốc.
Thế nhưng chưa yên ổn được bao lâu, Thương Thù lại bắt đầu tung chăn loạn xạ: "Nóng... Nóng quá."
"A Thù, nghe lời..." Cố Tuy dịu dàng dỗ dành, nhét tay chân lộ ra của Thương Thù lại vào trong chăn.
"Cố Tuy... em khát quá... chị mở cửa sổ ra đi, còn... còn muốn hôn nữa, cho em hôn một cái..." Thương Thù vùng vẫy, miệng nói những lời mê sảng không chút logic.
"Sinh bệnh rồi mà vẫn không ngoan thế này." Cố Tuy nghe vừa đau lòng lại vừa buồn cười. Nàng gạt lọn tóc ẩm ướt dán trên trán Thương Thù ra, sờ sờ cái trán vẫn nóng bừng của cô, sau đó đứng dậy đi vào phòng tắm lấy khăn mặt thấm nước ấm để lau người cho Thương Thù hạ nhiệt vật lý.
Nàng cứ thế túc trực bên cạnh, mãi cho tới khi trời tảng sáng Thương Thù mới có dấu hiệu hạ sốt. Cố Tuy lúc này mới chịu gục bên mép giường chợp mắt một lúc, có lẽ vì quá mệt mỏi nên nàng cũng dần thiếp đi.
Mơ mơ màng màng, Cố Tuy cảm nhận được mi mắt truyền tới từng đợt ngứa ngáy. Nàng mở đôi mắt ngái ngủ ra, đối diện với đôi mắt sáng trong của Thương Thù.
Bàn tay Thương Thù chạm vào lông mi Cố Tuy còn chưa kịp thu lại, thế là cô nở nụ cười ngọt ngào với nàng.
Cố Tuy cười yếu ớt đứng dậy khỏi tấm thảm, xoa xoa đôi chân hơi tê, rồi ngồi trở lại bên giường, đưa tay sờ trán Thương Thù: "Ừm, hết sốt rồi, còn thấy khó chịu chỗ nào không?"
Trên mặt Thương Thù hiện ra nụ cười tinh ranh: "Sốt thì hết khó chịu rồi, chỉ là cái khác..."
Cố Tuy bất đắc dĩ cốc nhẹ đầu cô trách móc: "Chẳng có tí đàng hoàng nào cả."
"Đừng cốc tóc em, chắc dầu lắm rồi..." Thương Thù bĩu môi, có chút xấu hổ kháng nghị: "Em muốn đi tắm!"
"Không được, em vừa mới hạ sốt xong." Cố Tuy lập tức phản đối.
"Nhưng mà em ra nhiều mồ hôi lắm, trên người khó chịu chết đi được, tóc cũng bết dầu nữa, cho em tắm đi mà..." Thương Thù ôm lấy cánh tay nàng nũng nịu. Thấy sắc mặt nàng dường như có chút thay đổi, cô liền thừa thắng xông lên.
"Được không vậy Cố Tuy ~"
"A Tuy, chị tốt nhất luôn ~"
"Được rồi được rồi." Cố Tuy vội vàng dập lửa. Nàng không chịu nổi kiểu này nhất, nghe thêm chút nữa e rằng bản thân lại là người gặp chuyện trước.
"Thế thì phải tắm thật nhanh đấy, sấy khô tóc mặc quần áo tử tế rồi mới được ra ngoài, không được để bị lạnh."
"Rõ rồi!" Nghe Cố Tuy dặn dò, Thương Thù nhanh chóng đáp lời rồi nhảy xuống giường, vơ đại bộ đồ ngủ mới rồi hướng thẳng vào phòng tắm.
"Từ từ thôi." Cố Tuy bất đắc dĩ đỡ trán, nhìn dáng vẻ tràn đầy sức sống của cô cũng coi như tạm thời yên tâm.
Ngoài cửa sổ vẫn tuyết rơi đầy trời. Cửa kính vì chênh lệch nhiệt độ đọng lại một lớp sương mù mỏng. Cố Tuy nhân lúc Thương Thù tắm rửa liền xuống nhà bếp nấu cháo.
Thương Thù sấy khô tóc, mới bước một bước ra khỏi phòng tắm liền linh cơ lóe lên lùi trở lại. Cô hắng giọng, gọi ra ngoài cửa: "Cố Tuy ơi, em quên lấy quần áo rồi ~"
Dưới tầng nghe thấy động tĩnh, Cố Tuy đặt chiếc thìa trong tay xuống, rửa sạch tay rồi đi lên tầng.
Sao mình nhớ rõ là đã thấy em ấy lấy quần áo rồi mà nhỉ?
Chưa kịp suy nghĩ nhiều, Cố Tuy sợ cô bị lạnh nên nhanh chóng cầm một bộ đồ ngủ sạch đi tới trước cửa phòng tắm, mở một hé cửa đưa tay vào trong. Nào ngờ ngay khoảnh khắc tiếp theo, cánh cửa đột ngột mở rộng, nàng bị Thương Thù kéo mạnh một cái vào trong phòng tắm rồi ép chặt lên cánh cửa.
Trong phòng tắm còn đọng lại làn sương mờ mờ ảo ảo. Hai người dán chặt vào nhau, cảm nhận từng nhịp thở dồn dập của đối phương.
"Em gạt chị." Cổ tay Cố Tuy bị cô giữ chặt nâng quá đầu. Ánh mắt lướt qua cơ thể vốn đã mặc đồ chỉnh tề của cô , dưới ánh đèn ấm áp, đường cong hoàn hảo của Thương Thù ẩn hiện dưới bộ đồ ngủ bán xuyên thấu, nàng không kìm được mà nuốt nước bọt.
"Ừm, vậy chị muốn phạt em thế nào đây?" Giọng nói Thương Thù quyến rũ, dùng chóp mũi cọ nhẹ vào Cố Tuy, hài lòng nhìn gò má bị mình trêu chọc đến ửng đỏ của nàng.
"Đừng... Đừng nghịch nữa, em vẫn đang ốm đó." Cố Tuy nắm lấy chút lý trí còn sót lại, nhẹ nhàng giật giật cổ tay đang bị siết chặt.
"Em khỏi rồi, hiện tại em rất muốn." Thương Thù nhìn chằm chằm bờ môi kiều diễm mọng nước của nàng, lồng ngực phập phồng càng thêm mãnh liệt, không thể kìm nén mà hôn xuống, bàn tay cũng bắt đầu không ngoan ngoãn mà mò mẫm xuống phía dưới.
Cố Tuy bị hôn đến mức hai chân bủn rủn, không kiểm soát được thốt ra vài tiếng rên nhẹ. Vào khoảnh khắc lý trí cuối cùng sắp vụt mất, nàng run rẩy lên tiếng: "A Thù, cháo..."
Thương Thù nghe vậy nới lỏng cổ tay nàng ra, nhưng khi nàng tưởng rằng có thể chạy thoát thì cô lại một tay ôm trọn lấy eo nàng, khóa chặt nàng trong lòng. Bàn tay còn lại tiếp tục trút bỏ những lớp vải vóc vướng bận. Nghe tiếng kinh ngạc nhỏ của Cố Tuy, Thương Thù hôn lên chiếc cổ trắng mịn của nàng, khẽ cười mang hai tầng ý nghĩa: "Yên tâm, nhanh lắm."
Phòng tắm ấm áp và ẩm ướt, hơi sương lượn quanh như không lỡ tan đi, ám mờ phủ lên từng tấc da thịt của họ. Tâm trí trở nên dính dớp, tầm mắt từ từ trắng xóa, nhịp đập trái tim và tần suất co bóp của cơ bắp quy về cùng một nhịp, như thể có thể nghe thấy âm thanh của từng bông tuyết rơi xuống ngoài cửa.
Cho đến khi kiệt sức, hai người mới chịu bước ra khỏi phòng tắm. Cố Tuy hâm lại bát cháo nóng trên bếp, múc một bát rồi hờn dỗi nhét vào tay Thương Thù.
"Cố Tuy, tuyết lớn thật đấy." Thương Thù hai tay nâng bát cháo đứng trước cửa sổ nhẹ nhàng thì thầm.
"Ừm." Cố Tuy nghiêng đầu nhìn nàng, trên gương mặt chưa tan vệt ửng đỏ mang theo nụ cười dịu dàng.
...
Có lẽ thực sự quá mệt mỏi, Thương Thù ngủ mãi cho tới tối vẫn không có dấu hiệu muốn tỉnh lại, ngay cả khi bác sĩ gia đình tới rút kim truyền cũng không có phản ứng gì quá lớn.
Cố Tuy đứng dậy, chuẩn bị bưng bát cháo đã nguội ngắt xuống tầng đổ đi. Đúng lúc này, nàng nghe thấy tiếng động nhỏ phát ra từ Thương Thù trên giường.
"Cố... Cố Tuy..."
"Chị đây." Trong phòng không bật đèn, Cố Tuy không nhìn rõ mặt Thương Thù, chỉ mơ hồ nghe thấy tên mình. Tưởng cô đã tỉnh, nàng liền khẽ đáp lời, dựa vào ánh đèn mờ mờ chậm rãi trở lại bên giường. Nàng ghé sát vào nhìn thì thấy Thương Thù vẫn nhắm chặt mắt.
"Đừng... Đừng... đi..." Thương Thù nhíu chặt mày, không ngừng nói mớ.
"Cái gì cơ?" Cố Tuy không hiểu ý trong lời nói của cô, nhìn vẻ mặt đau khổ của cô thì phát hiện dường như cô đang gặp ác mộng.
"Thương Thù?" Nàng nhíu mày, duỗi hai tay nắm lấy vai Thương Thù lay nhẹ, cố gắng đánh thức cô khỏi giấc ác mộng.
"Không... Không được!" Thương Thù đột ngột mở mắt ra. Sau khi xác nhận người trước mặt là Cố Tuy, cô vẫn còn chút sợ hãi không thôi mà nhích người sang phía bên kia giường.
"Em gặp ác mộng thôi." Cố Tuy không vội bật đèn trần phòng ngủ, chỉ bật chiếc đèn bàn với ánh sáng ôn hòa ở đầu giường trước.
Thương Thù lấy lại bình tĩnh, một lúc sau mới điều hòa lại nhịp thở. Cô thản nhiên "Ừ" một tiếng, theo bản năng định với lấy lọ thuốc trên đầu giường, nhưng chỉ chộp phải khoảng không. Lúc này cô mới nhớ ra bản thân đã cất thuốc đi. Cô quay đầu nhìn Cố Tuy một cái rồi từ bỏ ý định đó, cầm lấy chiếc điều khiển từ xa bật đèn trần phòng ngủ lên.
"Liên quan tới chị sao?" Cố Tuy mở miệng hỏi.
"Hả?" Thương Thù giả vờ ngơ ngác với nàng, nhưng trong lòng gào thét điên cuồng, chẳng lẽ bản thân đã nói ra điều gì không nên nói sao.
"Không có gì, chỉ là hình như em có gọi tên chị." Ánh mắt Cố Tuy lướt qua mặt Thương Thù. Mái tóc xoăn màu nâu đậm che mất nửa khuôn mặt cô, không nhìn ra biểu cảm có biến hóa gì.
"Tôi quên rồi, chắc chị nghe nhầm đấy." Thương Thù quay đầu nói qua loa một câu.
Cô làm sao có thể nói cho Cố Tuy biết rằng ngày nào mình cũng mơ thấy nàng cơ chứ.
Cố Tuy mím môi, rủ mắt không đáp lời.
"Thực ra chị không cần túc trực bên tôi thế này đâu." Thương Thù liếc nhìn thời gian, lại nhìn Cố Tuy vẫn mặc nguyên bộ trang phục chỉnh tề, ít nhiều cũng cảm thấy mệt giùm nàng.
"Còn rảnh rỗi bận tâm tới người khác cơ đấy." Cố Tuy liếc cô một cái, khóe môi đọng lại nụ cười nhạt.
Thương Thù lườm nàng một cái, kéo chiếc chăn trên người lên.
Cố Tuy như nhớ ra điều gì, đưa tay về phía Thương Thù nói: "Mượn điện thoại em một chút."
"Chính chị không có sao?" Thương Thù ngoài miệng cảnh giác, nhưng tay lại không tự chủ mò lấy điện thoại.
Cố Tuy tự nhiên nhận lấy điện thoại, thong thả thao tác trước ánh mắt nghi hoặc của Thương Thù. Chỉ một lúc sau, nàng đưa trả lại vào tay cô, sau đó lại lấy điện thoại của chính mình ra bấm vài cái.
Thương Thù cứ thế nhìn màn hình của mình hiện lên thông báo chấp nhận lời mời kết bạn. Cảnh tượng kéo Cố Tuy vào danh sách đen năm đó lại hiện lên trước mắt. Nhìn tài khoản mới tinh trên màn hình, cô không khỏi oán thầm Cố Tuy đã học khôn rồi.
"Ai đồng ý thêm bạn với chị chứ." Thương Thù lầm bầm tắt màn hình điện thoại, tiện tay ném sang một bên.
Cố Tuy không để ý tới sự cứng miệng của cô, một lần nữa đứng dậy bưng bát cháo chưa kịp dọn đi tới trước cửa: "Chị về đây. Trong bếp vẫn còn cháo mới, chị bảo quản gia bưng lên cho em."
"Cái đó..." Thương Thù nói với bóng lưng sắp rời đi của nàng: "Muộn rồi, để tài xế đưa chị về."
Cố Tuy không xoay người lại, chỉ hơi nghiêng đầu, mái tóc đen dài theo động tác của nàng nhẹ nhàng lướt xuống sau tai. Cố Tuy cong khóe môi: "Còn tưởng em muốn giữ chị ở lại cơ."
Thương Thù bị nàng nghẹn đến đứng hình, có chút không tự nhiên lên tiếng: "Lần đầu tiên tới nhà người khác đã đòi ở lại, đúng là thẳng thừng và tùy tiện thật." Sau đó cô lại đổi chủ đề: "Muốn ở thì ở đi, dù sao nhà tôi cũng nhiều phòng khách lắm."
"Trêu em chút thôi, chị gọi tài xế tới đón là được rồi." Cố Tuy cười dịu dàng nhìn cô, trong mắt lóe lên một tia lưu luyến rồi vụt tắt.
"Nghỉ ngơi cho tốt đi." Cố Tuy dặn thêm một câu rồi đóng cửa phòng rời đi.
Thương Thù dõi theo bóng lưng nàng cho đến khi trong tầm mắt chỉ còn lại cánh cửa trống trơ. Trong lòng cô vô cớ dâng lên một tia mất mát mơ hồ.
Tất cả là tại cô, đang yên đang lành lại nói cái gì ở lại chứ...
Thương Thù cắn chặt môi dưới, cầm lấy điện thoại ngắm nhìn tài khoản của vị "người bạn mới" này.