Người cũ gặp lại, hoặc là ngồi lại trò chuyện thâm tình, hoặc là tan rã trong không vui.
Liễu Hồi Sênh và Triệu Dữ thuộc về vế sau, nhưng vì mối quan hệ công việc nên không thể đường ai nấy đi.
Triệu Dữ bế người đang mệt lả về nhà, rót một ly nước nóng rồi quay ra dọn dẹp bãi chiến trường ngoài cửa. Son môi, tai nghe, lọ thuốc.. tất cả những đồ vật lặt vặt đều được nhặt lên, dùng khăn ướt cồn lau sạch rồi xếp gọn gàng trên bàn trà, chờ Liễu Hồi Sênh tự cất vào ba lô.
Trong suốt thời gian đó, Liễu Hồi Sênh ngồi ở góc sofa xa nhất, kiệt sức tựa vào tay vịn. Nàng nghiêng đầu nhìn vệt sáng lọt qua khe rèm cửa, yên lặng như một búp bê gỗ mỏng manh trên tờ giấy.
Nàng nhìn thế giới bên ngoài qua khe hở ấy, ánh nắng cũng nương theo khe hở chiếu lên mặt nàng, tạo thành một đường thẳng tắp từ đỉnh đầu, sống mũi kéo xuống cằm, tựa như lưỡi đao sắc bén cắt gương mặt xinh đẹp thành hai nửa bằng nhau.
Khoảnh khắc đó, trái tim Triệu Dữ nhói đau. Bản năng mách bảo cô rằng trong tám năm chia tay dường như đã xảy ra chuyện gì đó, đánh nát một Liễu Hồi Sênh dịu dàng mạnh mẽ năm xưa, rồi dùng thứ keo rẻ tiền vá víu lại, dán thành dáng vẻ gồ ghề đặt trước mặt cô một lần nữa.
Cô có quá nhiều điều muốn hỏi. Hỏi ngày đó tại sao lại chia tay, hỏi bây giờ quay về làm gì, hỏi trong khoảng thời gian này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhưng những câu hỏi này cứ xoay vần trong cổ họng, cho dù đã ướp đắng ngắt cũng chẳng thể thốt ra lời.
Trong phòng khách vẫn vương mùi thuốc lá, ký ức vừa rồi tràn về trong đầu khiến Triệu Dữ sinh lòng bực bội. Cô giơ tay kéo rèm cửa ra, thô bạo đẩy cánh cửa kính ra ngoài.
Két..
Bản lề cửa kính hoen gỉ phát ra âm thanh sắc nhọn xói vào màng nhĩ Liễu Hồi Sênh tựa như chú thuật của mụ phù thủy. Thân thể gầy gò của nàng chấn động, sự thẫn thờ trên mặt lập tức biến mất. Khi mi mắt khép lại rồi mở ra, khóe môi nàng lại nở nụ cười nhạt trêu đùa, đôi mắt lấp lánh như trước.
"Đội trưởng Triệu hóa ra cũng biết mở cửa sổ."
Tông giọng trêu chọc thành công làm sắc mặt Triệu Dữ xanh đi ba phần. Khi Liễu Hồi Sênh trưng ra bộ dạng nói cười này nghĩa là nàng lại khoác lên mình lớp vỏ bọc bằng mặt không bằng lòng.
Gần gang tấc mà xa cách vạn dặm.
Mí mắt cô hạ xuống, giọng điệu lạnh lùng:
"Buổi tối ăn gì?"
Đôi mắt Liễu Hồi Sênh hơi nheo lại như đang cười: "Cậu muốn vào bếp sao?"
"Tôi không biết nấu ăn."
"Cậu không lẽ muốn khách vào bếp đấy chứ?"
"Tôi chỉ biết nấu mì thôi."
Liễu Hồi Sênh gật đầu phối hợp: "Cũng được."
Thế là Triệu Dữ lấy ba gói mì từ trong tủ chứa đồ dưới tường TV ra, xoay người đi về phía nhà bếp. Mới đi được hai bước thì âm thanh đáng ghét lại truyền tới:
"Tôi thích cho thêm một quả cà chua, cắt mỏng một chút, lúc bắc nồi xuống thì thả vào, không cần nấu chín quá. Trứng chiên nguyên quả, đừng làm thành trứng hoa. Nếu có hành lá thì càng tốt, xếp cùng tỏi băm lên trên cùng rồi dội dầu mỡ hành nóng hổi lên."
Âm thanh vừa dứt, bước chân hướng về nhà bếp của Triệu Dữ khựng lại. Không cần suy nghĩ, cô xoay người đặt ba gói mì trở lại chỗ cũ. Trên gương mặt góc cạnh không lộ biểu cảm gì, nhưng lại viết nên sự giận dữ lẫn bất lực.
"Gọi đồ ăn ngoài."
Triệu Dữ không biểu lộ cảm xúc.
Cho dù là cơ mặt dễ thay đổi nhất thì mắt mày cô cũng chẳng chút biến chuyển, điều này khác hẳn với trước đây. Liễu Hồi Sênh nhìn cô, trong đồng tử hiện lên một đám mây đen, nhưng nàng không nói gì, chỉ giả vờ như không thấy.
"Được thôi, cậu quyết định đi."
"Ăn gì?"
"Gì cũng được."
Triệu Dữ gọi một phần nồi chân gà, là chân gà rút xương vì Liễu Hồi Sênh không thích gặm đồ có xương. Cô cũng tránh đồ hải sản vì Liễu Hồi Sênh bị dị ứng hải sản.
"Giao tới chắc mất khoảng bốn mươi phút nhỉ?"
Liễu Hồi Sênh đứng dậy, đuôi tóc uốn cong trên lớp vải áo.
"Tôi muốn đi tắm. Cậu có bộ đồ ngủ nào thừa không? Cho tôi mượn một bộ."
Triệu Dữ mất kiên nhẫn, giơ tay gãi sống mũi: "Không có."
Đôi mắt Liễu Hồi Sênh hơi nheo lại: "Cậu có."
"Không có."
"Vừa rồi khi cậu nói không có, cậu đã gãi sống mũi. Điều đó đại diện cho việc cậu đang nói dối. Bởi vì khi nói dối, đầu dây thần kinh ở mũi sẽ hơi nhói đau, người ta sẽ theo bản năng mà sờ vào đó."
Triệu Dữ khựng lại, ánh mắt ngưng trệ trên mặt Liễu Hồi Sênh như đang nhìn nàng, lại như xuyên qua lớp vỏ bọc để nhìn linh hồn bên trong.
"Mới đến cục cảnh sát ngày đầu tiên đã xem tôi là tội phạm rồi sao?"
Liễu Hồi Sênh ngoan ngoãn giơ hai tay lên: "Oan uổng quá, Madam. Là cậu gạt tôi trước mà."
Triệu Dữ nhìn nàng, ánh mắt dừng trên người nàng không rời một tấc, nhưng lại không thể nhìn sâu hơn vào bên trong. Giằng co một lúc lâu, cô thu lại ánh mắt không nói gì, xoay người đi vào phòng ngủ mở tủ quần áo.
Trong tay Liễu Hồi Sênh lập tức có thêm một chiếc váy ngủ.
Lòng ngón tay ma sát trên mặt vải, chất liệu tơ tằm mềm mại nhu thuận trong tay. Màu sắc hồng phấn tiết lộ sự nũng nịu hoàn toàn không ăn nhập với bản thân Triệu Dữ, sợi dây thắt lưng tinh tế lại càng là kiểu dáng Triệu Dữ sẽ né xa.
Đôi mắt đẹp đẽ lập tức u ám: "Tôi không mặc đồ người khác từng mặc."
Mấy chữ mang theo vị chua xát.
Triệu Dữ ngẩn ra một chút: "Chưa ai mặc cả."
"Cậu chưa mặc không có nghĩa là người khác chưa mặc."
Liễu Hồi Sênh từ từ ngẩng đầu, ánh mắt lần nữa rơi trên đôi mắt cô, không thấy bất kỳ gợn sóng nào:
"Vừa rồi cậu có sờ mũi không?"
Nàng vừa mới suy nghĩ xem chủ nhân của chiếc váy này rốt cuộc là ai. Là người bạn gái thứ mấy của Triệu Dữ trong tám năm chia tay, làm nghề gì, vóc dáng ra sao, diện mạo thế nào, tính cách ra sao. Nghĩ sâu hơn nữa, nàng đã không quan sát được ngôn ngữ cơ thể xem Triệu Dữ có nói dối khi bảo "Chưa ai mặc cả" hay không.
Thật là đáng tiếc.
Khi đối diện lần nữa thì đã bỏ lỡ mười bốn giây vàng để quan sát tốt nhất. Chỉ thấy Triệu Dữ liếm răng hàm, vẫn không nói lời nào, giơ tay giật lại chiếc váy ngủ mỏng dính rồi lấy ra một chiếc áo sơ mi trắng dáng rộng.
Đây là chiếc áo mới duy nhất của cô.
"Áo sơ mi trắng."
Liễu Hồi Sênh gật đầu, lần này không kén chọn nữa. Nàng giơ hai tay ướm chiếc áo lên người, vạt áo vừa vặn che tới bắp đùi, đúng là có thể làm váy ngủ.
Đôi mắt hoa đào hơi xếch lên, đồng tử chứa đựng ý tứ không rõ, tông giọng tĩnh lặng:
"Vậy đêm nay tôi mặc cái này đúng không?"
Xoạt!
Tia lửa nhen nhóm trong đêm tối, theo dây cháy chậm lao về phía quả bom C4 cách đó mấy mét, nổ tung thành đám mây nấm trong lòng Triệu Dữ, đất trời trắng bệch.
Cô rút phắt chiếc áo sơ mi lại, kéo Liễu Hồi Sênh tới trước tủ quần áo:
"Tự cậu chọn đi."
Nói rồi, cô một tay giũ chiếc áo sơ mi lồng vào móc treo, nhét trở lại hàng áo sơ mi ngăn nắp.
Liễu Hồi Sênh ngắm nhìn thói quen dọn dẹp quần áo của Triệu Dữ.
Hàng quần áo treo ngoài cùng bên trái là áo gió, bên phải là áo sơ mi, từ trái sang phải ngắn dần, mỗi độ dài đều được xếp theo màu sắc từ đậm đến nhạt. Chủng loại màu sắc rất ít, chỉ có trắng, đen, xám, thỉnh thoảng có hai chiếc màu xanh lá hoặc xanh lam đậm. Hàng áo sơ mi trắng bên phải có khoảng mười chiếc, xếp ngay ngắn trông vô cùng sạch sẽ thoáng mát.
Vẫn là một Triệu Dữ thích dọn dẹp đồ đạc thành trạng thái ngăn nắp rõ ràng.
Giây lát, vị chua xát trong ngực như quả bóng tháo nút buộc, khóe môi nàng triệt để lan tỏa.
Bàn tay thon thả như ngó sen giơ lên, với về phía bên phải tủ quần áo, lấy chiếc áo sơ mi trắng vừa treo lên ra một lần nữa, ngoan ngoãn vắt lên khuỷu tay.
"Lấy chiếc này."
Nàng bước chân về phía phòng tắm, mới đi được hai bước đã bị gọi lại.
"Liễu Hồi Sênh."
Trong tông giọng lộ rõ sự cảnh cáo nghiêm trọng, như thể sau lưng chiếc áo sơ mi này ẩn chứa một kế hoạch thiên đại.
"Sao?"
Giọng Liễu Hồi Sênh nhẹ nhàng, nàng quay đầu lại nhưng thân thể không quay hẳn sang.
Triệu Dữ bất mãn với thái độ thờ ơ của nàng: "Cậu không biết áo sơ mi trắng có ý nghĩa gì sao?"
Liễu Hồi Sênh nhún vai: "Hình như quên mất rồi, Đội trưởng Triệu nếu nhớ thì hay là nói cho tôi nghe thử xem?"
Tám năm trước, trước cửa phòng tắm nghi ngút hơi nóng ẩm ướt.
——Cậu có thể đừng mặc đồ của tôi không?
——Hả?
——Đặc biệt là áo sơ mi trắng.
——Tại sao?
——Thì.. nói chung là.. tôi không nhịn được mà nhìn cậu, mà cứ nhìn cậu là lại càng không nhịn được.
——Thế thì cần gì phải nhịn chứ.
Sau lần đó, mỗi khi Liễu Hồi Sênh mặc áo sơ mi trắng đều là tín hiệu quyến rũ.
-----o0o-----
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu kịch trường:
Nhìn giải thưởng "Nhất đẳng" nóng mắt trên màn hình, Triệu Dữ giơ tay cầm lên rồi lại hạ xuống.
"Có thể đổi cái khác không?"
Nhân viên hướng dẫn bán hàng đầy nhiệt tình:
"Mỹ nữ tỷ tỷ ơi, chiếc váy này làm bằng tơ tằm đấy, giá hơn bảy trăm tệ lận! Chị nếu không thích thì đem tặng người khác cũng rất sang trọng mà! Không lấy thì phí lắm!"
Ps: Liên quan đến việc Liễu Hồi Sênh ghen với cơ chế nhận thưởng.