Tóc của Liễu Hồi Sênh rất suôn mượt, sau khi gội đầu chỉ cần dùng lược chải nhẹ một đường là có thể lướt êm từ đỉnh đầu xuống tận ngọn tóc.
Thế nhưng nàng lại chẳng thích kiểu tóc thẳng đuột, mỗi lần gội đầu xong, lúc sấy tóc nàng đều dùng tay xoắn vài vòng, sấy thành những lọn sóng bồng bềnh tự nhiên, mềm mại như rong biển buông xõa sau lưng.
Sữa tắm hương quất Karman, dầu gội đầu hương quất Karman, dầu dưỡng tóc cũng hương quất Karman.
Khác hẳn với hương hoa anh đào mà nàng vốn ưa chuộng, nhưng khi mùi hương ấy vương trên người Triệu Dữ, mọi thứ bỗng trở nên dễ dàng đón nhận đến lạ kỳ.
Quần áo đã ném vào máy giặt, tiết trời tháng Bảy oi ả, phơi bên ngoài một đêm dù chẳng để tâm cũng tự khô. Một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình trùm lên người, vạt áo rủ xuống ngang khoảng giữa đùi và đầu gối, cặp đùi thon mịn vì vừa tắm xong mà trắng hồng rạng rỡ, tựa như phủ một lớp phấn nhạt, chẳng thấy chút lỗ chân lông nào, trơn nhẵn hệt như đồ sứ.
Cúc áo sơ mi không cài hết, hai chiếc trên cùng mở hờ, vết đỏ ửng nơi xương quai xanh như ngầm tỏ rõ sự cuồng nhiệt của đêm qua.
Nàng cố ý làm vậy để nhắc nhở Triệu Dữ rằng, dẫu lúc này cô có tỏ ra lạnh nhạt xa cách đến đâu, thì tối qua vừa nhìn thấy nàng, một Triệu Dữ luôn tự xưng là lý trí cũng đã hoàn toàn đánh mất sự bình tĩnh vốn có.
Khiến cho một kẻ tôn sùng lý trí phải phát cuồng, bản thân điều đó đã là một chuyện mang lại cảm giác thành tựu tột cùng.
Đồ ăn giao đến rất nhanh.
Đúng vào lúc Liễu Hồi Sênh đang sấy tóc.
Lúc nàng bước ra, Triệu Dữ đã chia đôi phần thức ăn, ngay cả cơm trắng cũng như cắt bánh kem, rạch ròi chia đôi theo đường ranh giới ở giữa, rồi lẳng lặng ngồi một mình bên bệ cửa sổ ăn.
Đang trốn tránh nàng sao?
Liễu Hồi Sênh cười thầm một tiếng, bưng cả hai hộp cơm và thức ăn đi tới, ngồi xuống ngay đối diện Triệu Dữ.
Triệu Dữ ngẩn ra một chút, không ngờ nàng lại sang đây. Rõ ràng trên người đối phương đều là mùi quất Karman mà thường ngày cô quen dùng, nhưng trên người Liễu Hồi Sênh dường như lại pha thêm một làn hương quyến rũ chết người. Ánh mắt cô khẽ liếc qua, mái tóc dài mềm mại như rong biển rủ trước ngực nàng tựa như những sợi thép uốn lượn nơi công trường đâm thẳng vào lồng ngực, thiêu đốt thành ngọn lửa ngút trời.
Cô lùi người ra sau một đoạn, hỏi ngược lại: "Không phải có bàn đàng hoàng sao?"
"Ừ."
Giọng điệu của Liễu Hồi Sênh nhẹ tênh, đưa mắt nhìn dòng xe cộ tấp nập như nước chảy ngoài cửa sổ:
"Cảnh sắc ở đây không tệ."
Vừa dứt lời, cổ áo nàng khẽ trượt xuống một chút, dấu vết nơi xương quai xanh tựa như ác ma chực lao ra, nóng bỏng đến mức khiến mí mắt Triệu Dữ giật nảy.
Cô cụp mắt xuống, đôi môi mỏng mím chặt, hai phiến môi cắn chặt giữa hai hàm răng, đợi đến khi bờ môi tê dại mới chịu buông lỏng, những lời khó thốt xoay vần mấy bận nơi cuống họng, cuối cùng mới bật ra:
"Tối qua cả hai đều say rượu, cậu cứ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra đi."
Một vắt cơm từ đôi đũa gỗ rơi xuống, nàng liền đưa ba năm hạt dính lại trên đũa vào miệng. Liễu Hồi Sênh đã sớm đoán được cô sẽ nói như vậy, trên mặt chẳng hề lộ chút biến chuyển cảm xúc nào, ung dung đáp:
"Đương nhiên rồi. Hiện tại tôi là cố vấn hình sự, còn cậu là đội trưởng trinh sát hình sự, tôn ti có trật tự rõ ràng."
Triệu Dữ không vui: "Cậu biết tôi không có ý này."
"Vậy là có ý gì?"
"Tôi và cậu, tất cả đều đã là quá khứ rồi."
"Ừ... Đúng vậy, kẻo lại làm lỡ dở Đội trưởng Triệu tìm niềm vui mới."
"Liễu Hồi Sênh, cậu nhất định phải ăn nói như thế sao?"
"Nói thế nào?"
Bàn về tài ăn nói, bất luận là tám năm trước hay tám năm sau, Triệu Dữ chưa bao giờ là đối thủ của Liễu Hồi Sênh.
Nhưng cho dù có lùi một vạn bước, cô và Liễu Hồi Sênh có thể ngang tài ngang sức thì đã sao chứ?
Một vết thương đang rỉ máu, bất kể là mặc kệ cho nó thối rữa bốc mùi, hay dùng sức xé toạc ra đến mức máu me đầm đìa, thì kết cục vẫn đều là đau đớn.
Triệu Dữ không thèm nhìn nàng nữa, lẳng lặng và một miếng cơm thật lớn, sau khi nuốt trôi trong hậm hực mới cất lời:
"Mặc kệ cậu nghĩ thế nào, sau này ở cục cảnh sát, tôi không quen biết cậu, cậu cũng không quen biết tôi. Bây giờ tôi chỉ muốn tập trung phá án."
Ánh mắt Liễu Hồi Sênh tối lại trong thoáng chốc, nhưng cũng chỉ là thoáng chốc, rất nhanh sau đó đã trở lại bình thường.
"Triệu Dữ, đừng nghĩ rằng chỉ có mình cậu mới có hoài bão. Tôi là tiến sĩ tâm lý học tội phạm, cậu nghĩ tôi không có chút chí hướng nào, ngàn dặm xa xôi từ nước ngoài trở về chỉ để theo đuổi cậu sao?"
"Vì sự nghiệp, cậu có thể từ bỏ mọi thứ." Triệu Dữ ẩn ý buông một câu.
"Chẳng phải Đội trưởng Triệu đã từng lĩnh giáo qua rồi sao." Liễu Hồi Sênh thuận theo lời cô.
"Cậu nhớ được là tốt rồi."
Cơm lại ăn thêm vài miếng, bề ngoài gió êm sóng lặng, nhưng thực chất cả hai đã hồi lâu không hề gắp thêm một miếng thức ăn nào.
Mãi cho đến khi Liễu Hồi Sênh cầm lấy điện thoại, chạm nhẹ hai cái lên màn hình, mở mã QR WeChat rồi đẩy tới trước mặt Triệu Dữ.
Triệu Dữ khựng lại, ngước nhìn Liễu Hồi Sênh, chỉ thấy đôi mắt hệt như hồ ly của nàng khẽ nheo lại, tuy đang cười nhưng ý cười lại chẳng chạm tới đáy mắt.
"Đã là đồng nghiệp, vậy thì kết bạn là điều nên làm chứ nhỉ?"
Liễu Hồi Sênh nói.
Tối hôm đó nói cho cùng chẳng có thêm chuyện gì xảy ra. Sau khi kết bạn WeChat, cả hai đều giữ im lặng. Liễu Hồi Sênh ngủ trên giường, còn Triệu Dữ ngủ tạm một đêm trên bệ cửa sổ ở phòng bên cạnh. Tuy là căn hộ hai phòng ngủ, nhưng căn phòng kia lại không có giường, chỉ có một chiếc lồng chó cỡ lớn, song lại chẳng thấy bóng dáng con chó nào.
【 Candice, tình hình chiến sự thế nào rồi? 】
Là Serena, cô bạn học thời nghiên cứu sinh tiến sĩ.
Ngón tay với móng được cắt tỉa gọn gàng khẽ cử động, trả lời bằng ba chữ số.
【 419 】
【 Serena: ? 】
【 Sênh: Tiếng Anh của cậu nên nâng cao đi là vừa. 】
Serena đang ở nơi đất khách quê người xa xôi nghĩ đi nghĩ lại, đọc nhẩm lại bằng tiếng Anh một lượt, bỗng nhiên vỡ lẽ.
【 Congratulations! ! ! 】
Cách màn hình cũng có thể cảm nhận được niềm vui sướng hớn hở của Serena, Liễu Hồi Sênh cười khổ, lại giải thích thêm một câu:
【 Sênh: Just 419. 】
【 Serena: Không sao cả, khởi đầu tốt là đã thành công một nửa rồi. 】
Một tiếng thở dài khẽ khàng lan tỏa trong màn đêm, một khởi đầu tốt quả thực là thành công một nửa. Thế nhưng một sự bắt đầu sai lầm, lại chính là một nửa của sự hủy diệt.
Tuyến xe buýt số 16 dừng lại ở trạm ba phút, cuối cùng vẫn chẳng thể khởi động lại được, toàn bộ hành khách đều bước xuống xe, đứng bên lề đường chờ đợi chuyến xe buýt số 16 tiếp theo.
Đáng tiếc thay, đời người không giống như đi xe buýt, không phải cứ kiên nhẫn chờ đợi là chuyến xe ấy nhất định sẽ tới.
......
Sáng sớm hôm sau, nghi phạm của vụ án cố ý giết người ở thôn Đồng Hoa, Mã Khang, đã bị bắt giữ quy án.
Triệu Dữ đích thân thẩm vấn, Mã Khang đã khai nhận toàn bộ quá trình gây án. Bao gồm việc buổi tối uống rượu rồi ngủ say bên bờ ruộng, mãi đến rạng sáng mới bị vợ chồng nạn nhân đánh thức. Đối phương đòi hắn nộp tiền nhận thầu, mượn cơn say rượu, ban đầu hắn dùng vỏ chai rượu đập vỡ đầu nạn nhân nam, một phát trúng đỉnh đầu, một phát trúng bên thái dương, khiến người này ngất lịm tại chỗ. Tiếp đó, hắn đuổi theo nạn nhân nữ đang bỏ chạy, đập mạnh vào sau gáy từ phía sau.
Sau khi hai người gục xuống, Mã Khang sợ hãi đến mức tỉnh cả rượu. Hắn vội vàng gom những mảnh chai bia vỡ vụn nhặt lên rồi đem chôn ở một thửa ruộng lúa khác. Khi về đến nhà, hắn đem toàn bộ sự việc kể lại cho vợ nghe, nhưng vì sợ phải ngồi tù nên đã để vợ đi tự thú thay mình.
"Mã Khang sẽ bị truy tố về tội cố ý giết người. Còn việc gia đình trưởng thôn tham ô hai vạn tiền nhận thầu cũng sẽ do Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật vào cuộc điều tra."
Trần Đậu Đậu điên cuồng gõ bàn phím viết biên bản kết án, sau khi gõ xong dấu chấm tròn cuối cùng liền không ngớt cảm thán:
"Một ngày là phá xong án, không hổ danh là Tổ Trọng án chúng ta!"
Những người còn lại cũng đồng loạt phụ họa:
"Chuẩn, lần này hiệu suất cao thật sự!"
"Đừng đùa chứ, vị cố vấn mới đến hình như thực sự có tài đấy."
"Quan trọng nhất là còn là một đại mỹ nhân nữa chứ, ha ha ha."
"Nhưng không hiểu sao, cứ cảm thấy có chút mơ hồ thế nào ấy."
"Đúng thế, muốn bắt người thì vẫn phải dựa vào chứng cứ xác thực."
Khi Liễu Hồi Sênh bước vào văn phòng, một đám người đang túm tụm trước bàn làm việc ngoài cùng bàn tán rôm rả, bỗng một nữ cảnh viên tinh mắt nhìn thấy Liễu Hồi Sênh liền dùng sức vỗ mạnh vào Hàn Binh, người đang nói to nhất, ra hiệu im lặng.
Sau lưng Trần Đậu Đậu đột nhiên có một bàn tay đẩy mạnh cô ra, cô lảo đảo hai bước mới đứng vững, bèn thận trọng nặn ra một nụ cười thăm dò, hỏi Liễu Hồi Sênh:
"Chị Sênh, hiện tại trong tay chưa có án mới, tối nay chị có muốn cùng đi liên hoan một bữa không? Xem như buổi đón người mới của Tổ Trọng án chúng ta."
Liễu Hồi Sênh xưa nay vốn phóng khoáng, đặc biệt là trong phương diện kết giao bạn bè, nàng hầu như chẳng từ chối ai bao giờ. Đưa mắt liếc nhìn đám người phía sau Trần Đậu Đậu đang giả vờ làm việc nhưng thực chất tai đang dựng đứng để nghe ngóng phản ứng của mình, nàng liền mỉm cười:
"Được, ăn món gì nào?"
Trần Đậu Đậu cười tươi như hoa, chiếc răng khểnh lấp lánh:
"Chị có ăn đồ nướng không? Tụi mình đến quán nướng quen tụi em hay ghé được không?"
Liễu Hồi Sênh gật đầu: "Được thôi."
"Tuyệt vời!"
Cả văn phòng chìm trong niềm vui vẻ, bỗng ngoài cửa xuất hiện một bóng hình gầy gò, tiếng reo hò lập tức im bặt.
Đó là Triệu Dữ vừa hoàn tất thủ tục bàn giao kết án.
Mái tóc ngắn buông xõa, đuôi tóc chạm nhẹ trên vai, chiếc áo sơ mi màu xám chì như phủ lên người cô một sắc thái lạnh lùng như sắt thép, toát ra vẻ xa cách khôn nguôi.
Nụ cười của Trần Đậu Đậu trở nên câu nệ, cô dè dặt cất tiếng mời:
"Đội trưởng Triệu, hiện tại chúng ta chưa có án mới, tối nay đội mình đi ăn liên hoan đón chị Sênh được không? Đi ăn đồ nướng."
Triệu Dữ khẽ ừ một tiếng: "Quán nào?"
"Dạ quán của Trương sư huynh."
"Xa quá."
Câu tiếp theo theo lẽ thường sẽ là "Tôi không đi đâu". Nhưng Trần Đậu Đậu, một lính mới vừa chân ướt chân ráo vào nghề, lại không hiểu thấu tầng ý tứ này, vẫn thật thà giải thích:
"Cũng không xa lắm đâu, chỉ tầm mười cây số thôi."
Liễu Hồi Sênh đưa mắt lướt qua một lượt các thành viên cách đó vài bước, Phó đội trưởng khẽ trĩu khóe môi ngay khoảnh khắc Triệu Dữ thốt ra câu "Xa quá", còn Hàn Binh thì gật đầu lia lịa khi Trần Đậu Đậu giải thích không xa, tất cả những điều này đều cho thấy họ rất muốn được cùng Triệu Dữ đi ăn một bữa.
Nhớ lại cách bài trí trong nhà Triệu Dữ mà nàng nhìn thấy ngày hôm qua, rèm cửa đóng kín mít, nội thất đơn sơ đến mức chẳng khác nào nhà tù.
Trái tim nàng khẽ thắt lại.
Nàng tiến lên một bước, mỉm cười nói với Trần Đậu Đậu: "Đúng là có hơi xa thật, nhưng không sao, tôi với Đội trưởng Triệu ở rất gần nhau, có thể đi chung xe về."
Trần Đậu Đậu không dám tin vào tai mình, vào Tổ Trọng án ba tháng trời, cuối cùng cô cũng được đi ăn cơm cùng Đội trưởng Triệu rồi.
"Thật vậy sao!"
Liễu Hồi Sênh mỉm cười: "Đương nhiên rồi."
Nói rồi nàng quay sang nhìn Triệu Dữ, đôi mắt đẹp khẽ nheo lại: "Đúng không, Đội trưởng Triệu?"
Cơ mặt Triệu Dữ khẽ co giật một cái, bất đắc dĩ rung động thanh quản:
"Ừ."
-----o0o-----
Tác giả có lời muốn nói:
Liễu Hồi Sênh: Bắt bài.