Đầu óc Nhan Giác "ong" lên một tiếng, toàn thân trong nháy mắt mềm nhũn như nước, vô thức đưa tay ôm lấy cổ Tề Tiện Thanh.
Chiếc linh đang trên cổ nữ hài lấp lánh ánh kim quang nhu hòa, leng keng lắc lư, càng làm nổi bật lên làn da trắng nõn như tuyết.
Không có một chút cơ hội phản kháng nào.
Màn lụa rủ xuống, che khuất cảnh xuân như ẩn như hiện.
Nhan Giác bị Tề Tiện Thanh đè ở dưới thân, ngửa đầu hoảng sợ nhìn chằm chằm đối phương.
Chưa nói đến huyết dịch của tiên linh thể có dụ hoặc lớn đến nhường nào đối với nàng, thì lúc này, từng tế bào khắp toàn thân nàng đều đang thần phục theo ý chí của Tề Tiện Thanh.
Tu vi Khai Quang đỉnh phong, đối với một tu giả đệ nhị cảnh nhỏ bé như nàng mà nói, chính là sự áp chế tuyệt đối.
Mùi hương thoang thoảng xung quanh khiến xương cốt người ta mềm nhũn. Tề Tiện Thanh cúi người, đôi môi kiều diễm ướt át gần trong gang tấc, tựa hồ như muốn hôn lên vành tai nàng.
Nhan Giác bỗng cảm thấy bên tai nóng bừng.
Tề Tiện Thanh nhíu mày, đại khái là cảm thấy nàng quá không phối hợp, đầu ngón tay khẽ gảy chiếc linh đang trên cổ nàng một cái, dán sát vào bên tai nàng, thấp giọng nói: "Dựa theo ý của ta mà làm là được."
Toàn thân Nhan Giác trong nháy mắt cứng đờ, không thể tin nổi ngẩng đầu nhìn nàng: "Vâng."
Nàng ấy...... Vì sao lại chạm vào linh đang của mình?!
Nàng ấy không phải cố ý, nàng ấy chắc chắn không phải cố ý!
......
Bóng đêm dần sâu, nhưng chốn hồng trần của Thanh Diệp Trấn lại càng thêm náo nhiệt.
Hắc y nhân đã mai phục trên mái hiên Túy Xuân Lâu từ rất lâu, muốn tìm kiếm một thời cơ tốt nhất.
Mặc dù hành động ngày đó thất thủ, nhưng hắn tự nhiên sẽ không bỏ qua.
Dù sao...... Môn tà pháp mà hắn khổ công tu luyện kia, cần phải có tim của nữ nhân làm vật liệu.
Trái tim của những nữ nhân này tuy rằng lúc mới vào cửa không có công hiệu gì lớn, nhưng thời gian lâu dần...... Lại là một loại đại bổ dược tuyệt hảo. Hắn chính là dựa vào loại thuốc bổ này mà trong vòng nửa năm ngắn ngủi đã từ Luyện Khí cảnh đột phá một mạch đến Trúc Cơ hậu kỳ!
Đối với người tu hành mà nói, phàm nhân chẳng qua chỉ là lũ sâu kiến hèn mọn, cho dù quan phủ có phái binh linh truy đuổi hắn thì đã sao. Công pháp hắn tu luyện thừa sức để hắn kịp thời thoát thân.
Huống chi đây bất quá chỉ là một thành trấn nhỏ, căn bản không có đại năng sở hữu tu vi cao thâm, cho dù có......
Không nghi ngờ gì, cũng tuyệt đối không cách nào đuổi kịp hắn!
Hắc y nhân nhẹ nhàng di chuyển trên nóc nhà, tìm kiếm mục tiêu thích hợp. Chẳng biết tại sao, đêm nay Túy Xuân Lâu này dường như không có nữ tử tiếp khách, cho dù có cũng chỉ là hạng tục phẩm, loại tim này căn bản không đủ để hắn luyện chế đan dược.
Bỗng nhiên, bước chân hắc y nhân khựng lại.
Trong căn phòng ngay dưới lòng bàn chân hắn truyền đến một tia động tĩnh.
Bước chân tên hắc y nhân khựng lại, suýt chút nữa từ trên mái hiên ngã xuống.
Hắn vội vàng ổn định tâm thần, lắng nghe tiếng ván gỗ dao động két két truyền đến.
Tên hắc y nhân thấm chút nước bọt làm thủng giấy dán cửa sổ, nhìn vào bên trong.
Màn lụa màu thanh sắc tầng tầng lớp lớp, mơ hồ có thể nhìn thấy hai thân hình mảnh mai bên trong.
Hai đạo thân ảnh kia như ẩn như hiện sau bức màn che, gió nhẹ thổi lên màn lụa, lờ mờ thấy được vóc dáng mỹ lệ của giai nhân.
Hai nữ tử này rõ ràng không phải hạng phàm phẩm, so với mấy nữ tử hắn xuống tay trước đó còn hơn hẳn một bậc.
Hai nữ tử này thế mà lại đang......
Gã nam nhân sau hồi kích động, trong lòng ẩn ẩn còn chút chần chừ, chợt nghe trong trướng truyền đến một tiếng rên rỉ.
Giống như là thống khổ xen lẫn vui sướng.
Loại thanh âm này...... Làm sao có thể làm giả được.
Lúc này không ra tay thì còn đợi đến khi nào!
Chỉ cần nghĩ đến việc lần này lại có thể đạt được trái tim của hai nữ nhân, hắc y nhân muốn rách cả mí mắt, khóe mắt lộ ra những tia máu đỏ thẫm đáng sợ, tung người nhảy xuống.
Tốc độ của hắn nhanh như sấm sét, lật người tiến vào cửa sổ, cổ tay xoay chuyển, một kiện pháp khí ngân thiết liền xuất hiện trong tay.
Trong phòng ám hương phù động, ánh sáng lờ mờ.
Bên trong giường hô hấp dồn dập, thanh âm đầy dụ hoặc.
Tia máu trong mắt gã nam tử càng ngày càng nhiều, hắn giơ pháp khí trong tay lên, bờ môi mấp máy vừa định niệm ra pháp quyết.
Màn lụa màu xanh biếc bỗng vang lên tiếng sấm rền, một nữ tử mặc váy dài màu băng lam chỉ trong vài nhịp thở đã áp sát trước mặt gã, nhanh đến mức Nhan Giác còn chưa kịp nhìn rõ kiếm của đối phương xuất vỏ thế nào.
Chỉ thấy một luồng lam quang lóe lên, Tề Tiện Thanh đã thu kiếm, cuồng phong từ ngoài cửa sổ thổi vào, làm tà váy nữ tử bay phấp phới.
Gã nam tử toàn thân bị đánh đến cháy đen, ngã rạp trên mặt đất co giật, không ngừng rên rỉ.
Đèn trong phòng được thắp sáng trở lại.
Tề Tiện Thanh quỳ một chân trên đất, nhặt vũ khí của gã nam tử lên xem xét.
Trái tim Nhan Giác đập nhanh đến mức sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Phong thái vị sư tỷ này vừa rồi chỉ trong vài nhịp thở đã khiến gã nam nhân không còn chút lực hoàn thủ nào, lúc này vẫn đang chấn động sâu sắc tâm can nàng.
Còn có chuyện vừa rồi ở trên giường......
Nàng không ngờ nữ nhân này lại có thể mặt không đổi sắc mà phát ra những thanh âm...... đủ để dĩ giả loạn chân như vậy, rồi lại dứt khoát gọn gàng xông ra khỏi màn lụa!
Quá mức bạo lực......
Mấy loại kế hoạch kiểu như Nhan Giác tính toán trước đó, đứng trước mặt Tề Tiện Thanh căn bản là không đáng một xu.
Nhan Giác không nhịn được nghĩ, nếu như người làm nhiệm vụ này là Tề Tiện Thanh chứ không phải nàng, thì tên áo đen kia liệu có phải đã bị sa lưới ngay từ lần trước rồi hay không.
Nhan Giác hiểu rõ, đây chính là sức mạnh của tu vi.
Nhan Giác đứng bên cạnh Tề Tiện Thanh, hỏi: "Người này dùng là pháp khí gì mà có thể một đao đoạt mạng, lấy đi tim người?"
Đó là một thanh trường đao trông còn bình thường hơn cả bình thường, trên mũi đao ẩn ẩn có thể nhìn thấy những vết rạn nứt.
Tề Tiện Thanh cúi đầu loay hoay với vật kia: "Đây chỉ là vũ khí thông thường, có điều bên trên được rót vào một tia ma khí, liền trở nên âm độc đến cực điểm. Sau khi đâm vào lồng ngực nữ tử, nó sẽ bám vào trong cơ thể, tự động hút lấy âm tinh của đối phương. Khi kết thúc, nữ tử sẽ biến thành một đống da thịt khô héo. Xem ra thông tin của tông môn quả thực có sai sót."
Không ngờ lại có thể gặp loại pháp khí này tại Thanh Diệp trấn nhỏ bé này.
Lại thêm thảm án diệt môn do Ma giáo gây ra ở Bắc Cảnh ngày hôm trước......
Xem ra Ma giáo quả thực đã bắt đầu rục rịch hoạt động trở lại.
Nhưng nhìn gã nam nhân này quả thật chỉ là một tu chân giả thông thường, trong thể nội cũng không thăm dò được ma khí. Tề Tiện Thanh lục soát trên người gã một hồi, cũng không tìm thấy bất kỳ vật gì có liên quan đến Ma giáo.
Có thể chỉ là đánh bậy đánh bạ.
Cũng có thể là vì phương thức tu hành này giúp gã dễ dàng đạt được mục đích của mình hơn, nên gã mới chọn đi đường tắt của ma tu.
Trên thế giới này có Lục Đại tiên môn, nhưng cũng có một số giang hồ tu chân giả không dòng không phái.
Những tán tu này không có sư môn truyền thừa cố định, thứ họ dựa vào chỉ là những bí phương vơ vét được từ khắp nơi trên thế giới, có khi thậm chí còn sử dụng mật pháp của ma giáo để tu hành, chẳng thể nổi lên được nửa điểm bọt nước.
Điều đáng để người ta cảnh giác chính là các hoạt động quy mô lớn của Ma giáo.
Tề Tiện Thanh nhanh chóng phân tích xong tính chất của phát hiện lần này, quay đầu liếc nhìn Nhan Giác một cái.
Nhiệm vụ này bề ngoài tuy đơn giản nhưng lại rất khảo nghiệm lòng kiên nhẫn.
Người này biết rõ tình huống nhiệm vụ đã quá hạn, vậy mà vẫn ẩn núp trong thanh lâu suốt một tháng trời. Điều này thực sự khiến Tề Tiện Thanh phải lau mắt mà nhìn.
Vốn dĩ nàng chỉ nhận ủy thác của Chưởng Sự Các đến Thanh Diệp trấn để nhặt xác cho đệ tử ngoại môn của Thuỷ Vân Tông.
Biết được người này chưa chết, chính mình cũng nên cáo từ.
Nhưng vừa rồi không biết thế nào, bỗng nhiên lại nghĩ nếu đã tới rồi thì thuận tay giải quyết luôn phiền phức vậy.
Chỉ là......
Nơi cổ truyền đến một hồi đau đớn.
Trong hai con ngươi của Tề Tiện Thanh thoáng qua một tia phức tạp.
Nhan Giác nghe xong lời kể của Tề Tiện Thanh, lông mày cũng nhíu chặt lại, máu lạnh khắp toàn thân như đông cứng.
May mà tối nay gặp được Tề Tiện Thanh.
Bằng không với Trúc Cơ cảnh sơ kỳ như nàng, nếu gặp phải loại pháp khí này, chết thế nào cũng không biết.
Tề Tiện Thanh đứng dậy, thản nhiên nói: "Nhiệm vụ đã hoàn thành, sau khi lên núi ngươi có thể đến Chưởng Sự Các đổi lấy phần thưởng. Nhưng phải nhớ dùng bồ câu đưa tin đến Chưởng Sự Các để xin gia hạn thời gian."
Tề Tiện Thanh nói xong, mới phát hiện chẳng biết tại sao mình lại nói nhiều lời như vậy.
Nàng bình thường ở Chấn Hỏa Tông đã quen dẫn dắt các sư đệ sư muội xuống núi thí luyện, bình thường với tư cách là sư tỷ dẫn đội cũng rất tốt, có lẽ đây cũng là một loại thói quen nghề nghiệp đi.
Đã lỡ nói nhiều rồi, Tề Tiện Thanh liền dứt khoát nói cho hết lời: "Người này, ngươi chắc là biết xử lý thế nào chứ."
Nhan Giác kiên định đáp: "Ừm, ta biết."
Tề Tiện Thanh liền nhàn nhạt gật đầu, sau đó đưa tay lên, năm ngón tay hờ hững che đi phần cổ, lạnh lùng bước ra ngoài.
Nhan Giác chằm chằm nhìn theo Tề Tiện Thanh, chợt phát hiện ra điều gì đó, trong nháy mắt ngây dại.
Bên dưới chiếc cổ trắng ngần như tuyết của Tề Tiện Thanh, vậy mà lại có...... lại có một vết thương dữ tợn, trông hơi giống dấu răng.
Đầu óc Nhan Giác "ong" lên một tiếng.
Vừa rồi ở trên giường, Tề Tiện Thanh ghé quá gần nàng.
Nàng đã không nhịn được mà cắn Tề Tiện Thanh một ngụm.
Nhan Giác liếm liếm môi, dường như vẫn còn nếm được một cỗ mùi máu tươi thoang thoảng.
Xong rồi, người ta hảo tâm đến giúp mình, ai ngờ mình lại lấy oán trả ơn, nắm lấy cơ hội phản nàng một vố.
Nhan Giác khóc không ra nước mắt, chỉ sợ ý định muốn giết nàng trong lòng nữ chính lại tăng thêm một tầng.
Nhan Giác nhìn theo bóng lưng của nàng, cắn môi nói: "Sư tỷ, ta và Sở Phú...... không có gì cả, chuyện xảy ra trước kia là do ta quá không hiểu chuyện, bây giờ ta đã biết sai rồi."
"Ta vừa rồi...... cũng không phải cố ý!!"
Bước chân Tề Tiện Thanh hơi khựng lại, ánh mắt phát lạnh, quay đầu: "Chuyện này, không được phép nhắc tới với bất kỳ ai."
Tề Tiện Thanh là đang nói đến chuyện vừa xảy ra trên giường, hay là chuyện nàng đến thanh lâu giúp đỡ nàng?
Nhan Giác ngẩn người: "Không......"
Lời còn chưa dứt, Tề Tiện Thanh với gương mặt đầy hàn ý đã bước ra ngoài.
Nhan Giác: "..."
Khuôn mặt Nhan Giác đỏ bừng lên, hai con ngươi phủ một tầng hơi nước.
Vị nữ chính này thật là lạnh lùng quá đi.
Nàng phải làm thế nào thì mới có thể kéo thấp giá trị thù hận của nữ chính đối với mình xuống đây.