Tề Tiện Thanh hỏi Nhan Giác có biết cách xử lý nam nhân này hay không, Nhan Giác kỳ thực rất không chắc chắn.
Vừa rồi trong tình huống kia, nàng sao dám hỏi chứ! Nàng chắc chắn là không dám hỏi a!
Nhan Giác nhìn thấy trong phim truyền hình diễn cũng đều là phải đem hung phạm đánh thức để thẩm vấn một trận trước.
Nam nhân này không phải sử dụng Ma giáo pháp khí sao, vậy nàng liền từ nơi này mà xuống tay.
Hay là trực tiếp đem nam nhân một đao chấm dứt?
Nhan Giác đến từ hiện đại, nàng chưa bao giờ từng giết người, thế là liền lựa chọn phương án trước.
Nàng từ bên trong chiếc sơ cấp Càn Khôn màu hồng nhạt móc ra một sợi dây thừng nhỏ dài, đem nam nhân trói lại.
Tiếp đó đi múc một chậu nước, hướng về phía nam nhân đang hôn mê bất tỉnh giội thẳng qua.
Nam nhân toàn thân rùng mình một cái rồi tỉnh lại, giật giật thân thể, lại bởi vì vừa rồi tại trong chiến đấu bị trọng thương mà đau đớn hít một hơi lãnh khí.
Nhan Giác hỏi: "Mạng của ngươi cũng chẳng còn lại được mấy ngày, ta hỏi ngươi cái gì ngươi tốt nhất là thành thật trả lời ta, có nghe hay không!"
Nàng nói lời này lúc liền đá ngã cái ghế bên cạnh, mặt lộ vẻ hung quang.
"Tiểu nhân, tiểu nhân từ nhỏ đã nghĩ tu tiên vấn đạo, chỉ tiếc tư chất bình thường, một lần tình cờ nhận được một cái bí phương, có thể dùng trái tim nữ tử ......" Nam nhân hồi tưởng lại vừa rồi tại trong phòng hắn bị cao nhân đả thương, chắc hẳn chính là nữ tử trước mắt này, trong lúc nhất thời dọa đến mất hồn mất vía, "Mặt khác, dùng trái tim nữ tử làm thuốc dẫn, còn có tráng dương công hiệu!"
Nhan Giác: "Ai bảo ngươi ở đây tu luyện...... hửm?"
Nam nhân toàn thân đều đang run rẩy: "Biết...... Tiểu nhân cũng không biết là nguyên nhân gì, từ tiểu chuyện phòng the liền bất lực, ngẫu nhiên từ trong sách xưa tra được cái này thiên phương, cần dùng hổ tiên...... ngưu tiên...... trái tim nữ nhân phối thành đan dược, liền có thể cường tráng cơ thể, lại thêm dùng phương pháp này tu luyện quả thật có thể trong khoảng thời gian ngắn tinh tiến, mới ra hạ sách này, thượng tiên, thượng tiên tha mạng a!"
Nhan Giác nhíu mày nhìn trong bọc của hắn tìm kiếm, quả nhiên từ trong bọc của nam nhân phát hiện mấy viên màu đỏ đan dược.
Những đan dược này mang theo nhàn nhạt mùi máu tươi, chắc là từ trái tim nữ tử chế tạo thành.
Nhan Giác không khỏi sinh cảm giác lạnh lẽo.
Nhan Giác đem những đan dược này bỏ vào trong túi càn khôn, khóe mắt quét nhìn bỗng nhiên nghiêng mắt nhìn đến nam nhân đang lặng lẽ xê dịch về bên kia, muốn đem đao lấy tới.
Nhan Giác dựng thẳng chuôi kiếm, đột nhiên hướng tay của nam nhân vỗ xuống: "Làm gì? Bị bắt còn không thành thật?"
Cùng lúc đó, ngoài hành lang truyền đến tiếng nói.
"Sắp đến cuối năm rồi, Kha muội, chúng ta cần phải nắm chặt thời gian hoàn thành thêm nhiệm vụ, tranh thủ sau khi hoàn thành nhiệm vụ sơ cấp thì bắt đầu tích lũy điểm, lần này tranh thủ trước khi vào tông môn lọt vào hai trăm người đứng đầu a!"
"Ta lúc trước đi Chưởng Sự Các cũng không thấy qua nhiệm vụ này, không biết vì cái gì lại có, chắc là lúc trước đồng môn thi hành nhiệm vụ thất bại, nhiệm vụ mới một lần nữa về tới Chưởng Sự Các," Nữ hài trong mắt bốc lên quang mang nhàn nhạt, "Cái này quá tốt rồi, làm xong nhiệm vụ này, chúng ta liền có thể chính thức đi xa lịch luyện rồi."
"Nhưng ta nhớ lúc trước có hỏi qua, Chưởng Sự Các không phải nhờ cậy đại sư tỷ đi xử lý cái cục diện rối rắm này sao......"
"Ngươi không biết rồi, đại sư tỷ bận rộn lắm. Với tầm tu vi của sư tỷ mà lại đi nhận cái thứ nhiệm vụ rác rưởi này thì thà đi làm mấy nhiệm vụ cấp Khai Quang còn hơn, tội gì phải ở đây lãng phí thời gian, tốn công vô ích như thế."
"Thanh lâu thật ác tâm, để cho ta một mực ở nơi này đợi, ta cũng không làm!"
Nhan Giác mới vừa ở chỗ này thẩm vấn hung phạm, cửa đột nhiên bị người đạp mở.
Nhan Giác quay đầu, chỉ thấy ngoài cửa đi vào hai nam nữ mặc đạo bào tễ sắc.
Nam tử vóc người rộng khoát, thân hình cao lớn, mặt mũi tràn đầy hăng hái.
Bên cạnh hắn là một nữ tử vóc người nhỏ nhắn xinh xắn, nhìn thấy nam nhân dưới lòng bàn chân Nhan Giác, hơi hơi mở to hai mắt, giơ lên bức tranh trong tay so so một chút: "Sư huynh, đây chính là nam tử chúng ta cần bắt sao?"
Lý Hạo nhíu mày: "Đúng vậy a, nhưng mà......"
Vì cái gì lại bị người trói lại rồi?
Nhan Giác nhìn thấy hai người kia nhịn không được thấy xấu hổ.
Chưởng Sự Các quy định nhiệm vụ kỳ hạn là một tháng, kỳ hạn sau khi tới thì nhiệm vụ sẽ tự động xem là thất bại, lần nữa chiêu mộ tu sĩ khác xuống núi.
Mặc dù vừa rồi nàng đã dùng linh bồ câu truyền một phong thư đến Chưởng Sự Các để xin kéo dài thời hạn, nhưng bây giờ nhìn tình huống thì bên kia hẳn là cũng chưa thu được.
Kỳ thực vấn đề cũng không lớn, nàng mang theo kết quả nhiệm vụ lên núi nói rõ tình huống sau đó cũng có thể nhận lấy phần thưởng.
Nhưng Nhan Giác không nghĩ tới sắp đến cuối năm, nhiệm vụ sơ cấp này vậy mà lại quý hiếm như thế, trong ngắn hạn thế mà tới tận hai nhóm người.
Vừa rồi tới một Tề Tiện Thanh coi như xong, bây giờ đứng ở trước mặt hai người này, Nhan Giác nhìn thế nào bọn hắn cũng không giống người lương thiện.
Nghĩ tới đây, Nhan Giác ngẩng đầu, lễ phép mỉm cười: "Ngượng ngùng, người này đã bị ta bắt lại."
Tiếng nói của nàng vừa dứt, trong phòng liền lâm vào yên tĩnh như chết.
Lý Hạo cùng sư muội Kha Sương cũng là đệ tử Kim Cương Tông, hôm nay xuống núi là vì hoàn thành nhiệm vụ sơ cấp của tông môn.
Nơi này cách Ngũ Long Sơn không xa, bọn hắn thông qua chim bồ câu truyền tin có thể nhanh hoàn thành nhiệm vụ, mà đây chính là nhiệm vụ đơn giản nhất mà bọn hắn nhìn trúng trong ngàn ngàn vạn vạn cái nhiệm vụ sơ cấp, thù lao lại rất phong phú, bọn hắn cũng không nguyện ý đem miếng thịt mỡ đã tới tay dâng hiến cho người khác.
Lý Hạo chắp tay sau lưng, nhíu mày lướt nhìn qua trên mặt Nhan Giác: "Còn có loại thuyết pháp này sao? Nhiệm vụ này đã bị chúng ta tiếp nhận."
Nhan Giác lễ phép cùng bọn hắn giải thích một chút mức độ phức tạp của nhiệm vụ này, bởi vì cảnh giới của tội phạm giết người biến thái này cao hơn so với những gì ghi lại bên trong lệnh phù, nàng bất đắc dĩ mới phải ở thanh lâu ẩn núp suốt một tháng.
Nhan Giác nói lời xin lỗi: "Ngượng ngùng, sự tình chính là......"
Lý Hạo không kiên nhẫn đánh gãy lời nàng: "Được rồi, đừng nói nữa, biết rồi biết rồi, bất kể nói thế nào, ngươi bây giờ thả hắn ra, cho chúng ta bắt!"
Hắn nói xong, bỗng nhiên rút ra kiếm bên hông, đánh gãy gông xiềng gò bó trên tay nam nhân.
Nhan Giác khiếp sợ nhìn xem hắn, thốt ra: "Cẩn thận!"
Lời còn chưa dứt, nam nhân từ mặt đất nhảy lên như cóc, hướng về phía tiểu sư muội Kha Sương bên cạnh Lý Hạo kia mà bổ nhào qua.
Chuôi trường đao âm tà vô cùng kia vẫn đang để dưới đất, bởi vì quanh năm rèn luyện mà biến chuyển vô cùng sắc bén.
Một đao liền có thể lấy mạng lấy trái tim người ta, nam nhân chỉ là cười gian vẫy vẫy tay, trường đao lại giống như là có linh tính, bay thẳng đến trong tay của hắn.
Lý Hạo ngây dại, cơ hồ thấy không rõ động tác của nam nhân, chờ hắn kịp phản ứng lại, cái muỗng sắt kia cùng ngực sư muội chỉ còn cách có một tấc xa.
"A..." Kha Sương dọa đến ngây dại, phát ra một tiếng thét lên tê tâm liệt phế.
Người ở chỗ này duy nhất có phòng bị đối với thế công sét đánh không kịp bưng tai của nam nhân đại khái chỉ có Nhan Giác.
Gần như ngay trong khoảnh khắc gã nam nhân vừa thoát khỏi dây trói, nàng đã lập tức niệm động khẩu quyết, triệu hoán thanh thiết kiếm từ trong túi Càn Khôn ra, dồn hết sức bình sinh đột ngột vung mạnh lên.
Kiếm sắt vô cùng sắc bén, qua trong giây lát liền đâm trúng lồng ngực nam nhân.
Thân hình nam nhân chợt dừng lại, trong tay vẫn như cũ cầm chuôi trường đao kia, lung la lung lay đi vài bước rồi ngã xuống.
Gian phòng lần nữa lâm vào yên tĩnh giống như chết.
Kha Sương ngồi dưới đất, dọa đến chân đều đang phát run, sắc mặt Lý Hạo cũng trắng bệch không chịu nổi.
Hai người này đều là những đệ tử đến nhiệm vụ sơ cấp còn chưa hoàn thành, từ trước tới nay chưa từng gặp qua chuyện như này.
Tay của Nhan Giác cũng đang phát run.
Bất kể nói thế nào nàng cũng là một người hiện đại, cũng là cho tới bây giờ chưa từng gặp qua tình huống như vậy.
Nhan Giác xách theo thiết kiếm, nhìn xem vết máu trên đất, bỗng nhiên có loại cảm giác muốn nôn mửa.
Nàng chậm rãi ngồi xổm xuống, lấy tay dò xét dưới mũi nam nhân.
Không còn thở nữa.
Cùng lúc đó, tấm bảng gỗ trong ngực chấn động một cái.
Có một cỗ linh khí nhàn nhạt tại trong tấm bảng gỗ mạnh mẽ đâm tới, xem ra vừa rồi lúc nàng ra tay giết chết tên biến thái, một tia tàn hồn của biến thái cũng đã tự động tiến nhập lệnh phù của chính mình.
Đây cũng chính là chứng từ tự mình hoàn thành nhiệm vụ.
Nhan Giác: "..."
Nhan Giác sắc mặt tái nhợt, quay người muốn đi. Như là đã hoàn thành nhiệm vụ, nên cũng không còn gì phải đợi ở chỗ này nữa.
Lý Hạo vốn là còn ngốc tại chỗ, nhìn thấy lúc Nhan Giác xoay người trong nháy mắt phản ứng lại, muốn rách cả mí mắt: "Ngươi giết người của chúng ta?"
Nhan Giác quay người lại: "Xin lỗi, bởi vì tình huống vừa rồi thật sự là rất khẩn cấp, thanh trường đao kia là âm tà chi vật, chỉ cần ở trên thân người lưu lại một tia vết thương liền sẽ hút khô người......"
Lý Hạo nổi giận, hai tay nâng lên, trong nháy mắt tế lên một thanh ngân sắc cự kiếm: "Bớt nói nhảm, ngươi tự đoạn một tay, liền có thể đền bù cho ta!"
Thanh cự kiếm xé gió lao đến, trên thân kiếm như mang theo sức mạnh nghìn cân, đột ngột bổ xuống, cắm phập thật sâu vào mặt sàn gỗ.
Nhan Giác nhìn Lý Hạo, nụ cười trên mặt dần dần sụp đổ, trong lòng chậm rãi chửi thề một tiếng 'mẹ kiếp'.
Nàng lại một lần nữa cảm nhận được sự kinh khủng của tu chân giới, ở đây thật sự là cường giả vi tôn, người có tu vi nhỏ yếu, cho dù là chiếm lý, đều không được phép phát ra nửa điểm âm thanh.
Nhìn tu vi của Lý Hạo, ít nhất là Trúc Cơ trung kỳ, nàng chắc chắn là không đánh lại.
Ngân kiếm phá không mà đến, Nhan Giác vội lui ra phía sau một bước, tay chống bên bệ cửa sổ, quay người nhảy ra ngoài cửa sổ.
Nhan Giác vốn chẳng phải kẻ có tính khí tốt đẹp gì. Nãy giờ nàng luôn giữ vẻ mặt niềm nở, chẳng qua là vì không muốn đắc tội với hai vị trước mặt liếc qua một cái cũng biết là lợi hại hơn nàng gấp bội.
Tu vi của chính mình yếu như vậy, gặp phải loại tình huống này chắc chắn là phải chạy trốn rồi a!
Nhan Giác ở phía trước nhanh chóng chạy trốn, sau lưng ngân kiếm nổ vang phá không mà ra, trên không trung phát ra tiếng rít gào the thé chói tai.
Đệ tử Ngũ Long Môn đa số là kiếm tu, những đệ tử nội môn có tư chất ưu tú lại có thể thu được tư cách tiến vào Kiếm Trủng cốc để rút kiếm.
Kiếm ở trong đó, đều là những thanh tiên kiếm cực kỳ trân quý.
Mà thanh ngân kiếm sau lưng này, dù nó chỉ mới tiết lộ ra một điểm sát ý thôi cũng đã đủ để Nhan Giác cảm thấy tê dại cả da đầu.
Hơn phân nửa là danh gia tiên kiếm chuyên dùng để giết yêu tà!
Thanh ngân kiếm kia có lẽ đã phát giác được chút điểm yêu khí mà Nhan Giác tiết lộ ra ngoài trong quá trình chạy trốn, liền hưng phấn rung động trên không trung, lấy thế lôi đình vạn quân phá không mà đến.
Nhan Giác quay người chạy vào trong rừng cây, bỗng cảm giác bả vai trầm xuống, ngay sau đó truyền đến một trận kịch liệt đau nhức.
Hẳn là đã bị kiếm đuổi kịp rồi.
Ngân kiếm từ trên trời giáng xuống, đột ngột rơi xuống, bốn phía thổ địa chấn động kịch liệt, chung quanh hiện lên một tầng vầng sáng nhàn nhạt.
Nhan Giác bị hất ngã văng ra ngoài, lộn một vòng trên mặt đất, thanh thiết kiếm trong tay cũng bị văng ra xa một trượng.
Nhan Giác đưa tay đè lại chiếc vòng cổ trước ngực, kịch liệt thở dốc.
Tiên kiếm đều có thể cảm nhận được ý chí của chủ nhân, mà thanh ngân kiếm này sở dĩ có thể mang theo sát cơ nồng liệt đến như vậy, có lẽ là do sự phẫn nộ của Lý Hạo.
Ngân kiếm lần nữa từ trên không trung rơi xuống, đột nhiên đâm vào bả vai Nhan Giác.
Trong lúc nhất thời máu tươi văng khắp nơi!
Nhan Giác cắn chặt răng, nghĩ muốn bò về phía thanh thiết kiếm của mình.
Bây giờ biện pháp duy nhất, chính là nắm lấy thiết kiếm để đón đỡ.
Nhưng thời gian đã không còn kịp nữa rồi!
Ngân kiếm phát ra tiếng long khiếu, lại một lần nữa điên cuồng tiến công tới.
Cơ hồ là theo bản năng, Nhan Giác mặc niệm Thông Linh Quyết, đem tất cả hy vọng cầu sinh ký thác vào thanh thiết kiếm đang yên tĩnh nằm trong bụi cỏ xa xa kia.
Một hơi...... Hai hơi...... Ba hơi.
Thanh thiết kiếm ở xa xa kia vẫn không nhúc nhích tí nào.
Tốt lắm, sinh ra làm pháo hôi, chết bởi sự bình thường, Nhan Giác cũng muốn khóc to được rồi.
Cho đến tận lúc chết, nàng đều không thể nắm giữ được thuật thông linh cơ bản nhất của tu chân giả.
Ngân kiếm đột nhiên hướng thẳng về phía nàng đâm tới!
Quả nhiên là sẽ không sống nổi qua Chương 10 mà.
Nhan Giác nhắm mắt lại, đột nhiên cảm thấy vùng cổ trống rỗng.
Tựa hồ có tiếng Long ngâm Phượng rít vang lên bên tai!
Chiếc vòng cổ màu vàng trên cổ kia, dường như là cảm nhận được ý chí của chủ nhân, trong nháy mắt hóa làm một đạo hào quang màu vàng đâm sầm ra ngoài.
Cùng lúc đó, ngân kiếm phá không mà đến, thẳng tắp hướng về Nhan Giác đâm tới.
Tơ vàng trên không trung cùng nó mãnh liệt va chạm vào nhau, phát ra tiếng vang đinh tai nhức óc.
Sau đó tựa như một con rắn vàng, quấn từng vòng từng vòng, rất nhanh liền đem thanh ngân kiếm trói chặt lấy.
Nhan Giác ngây ngẩn cả người, ngân kiếm ở trước mặt nó phát ra tiếng gầm thét hùng hồn, dường như đang kịch liệt giãy dụa.
Tiếp đó vào một giây sau, nó liền bị Khóa Yêu Vòng ngạnh sinh sinh cắt đứt thành hai nửa!