Ngân kiếm bị tơ vàng siết đứt thành hai đoạn, phát ra một tiếng "ba" giòn giã rồi rơi rụng trên nền đất khô héo đầy lá rụng.
Nhan Giác ngẩn cả người.
Sợi tơ vàng ấy lơ lửng, uốn lượn vài vòng rồi lại bay về trên cổ Nhan Giác, hóa thành một chiếc vòng cổ có treo chiếc chuông vàng nhỏ.
Nơi ngân kiếm vừa lơ lửng khi nãy, nay chỉ còn vương lại một luồng linh khí màu lam nhạt cuộn trào.
Nhan Giác hoàn toàn không thể tin nổi, chiếc "Khoá yêu vòng" mà nàng bỏ tiền mua ngày đó, vừa rồi lại có thể cắt đứt cả tiên kiếm này!
Nhan Giác chằm chằm nhìn vào luồng linh khí màu lam trên không trung hồi lâu, bỗng nhiên ý thức được điều gì, lập tức đứng bật dậy, đưa tay ra.
Luồng linh khí màu lam nhạt kia chậm rãi tụ lại, biến thành một khối băng tinh có sắc quang cực kỳ nhạt.
Trong thiết lập của quyển tiểu thuyết này, bất luận là tiên khí nào cũng đều có một cốt lõi, chính là nguyên vật liệu không thể thiếu khi luyện khí.
Nhan Giác nhìn khối băng tinh kia, đại khái có thể đoán được tiên kiếm của tên đệ tử Chấn Hỏa Tông vừa rồi chính là lấy vật này làm cốt lõi để luyện chế thành.
Nguyên tắc xử sự của Nhan Giác chính là không trộm không cướp, nhưng nếu kẻ khác đã tự tìm đến gây khó dễ cho nàng, vậy thì cũng đừng trách nàng không khách khí.
Thế là nàng chẳng chút gánh nặng trong lòng, thu ngay khối băng tinh kia vào trong túi càn khôn.
Sau đó, Nhan Giác lại nhặt hai đoạn tàn kiếm dưới đất lên. Chỉ thấy thân kiếm lộ ra sắc ngân quang gần như trong suốt như đuôi cá, sờ vào thấy mềm mại, nhưng phần lưỡi kiếm lại cực kỳ sắc bén.
Vừa nhìn liền biết giá trị không nhỏ.
Dùng làm tài liệu để luyện chế vật khác, hay mang đến Vạn Yêu Các để trao đổi cũng đều cực tốt.
Nhan Giác đem cả hai mảnh tàn kiếm thu nốt vào túi càn khôn.
Vừa làm xong những việc này, tay Nhan Giác đột nhiên khựng lại, nàng phát hiện trong thân thể mình đang truyền đến một cảm giác dị thường.
Đang lúc tiết trời mùa đông, không khí lạnh giá thấu xương.
Thế nhưng dường như có một luồng nhiệt ý mãnh liệt đang gào thét, va đập trong lồng ngực nàng!
Con ngươi Nhan Giác chợt co rút, trong đầu lóe lên một tia linh quang.
Nàng không kịp quản những thứ khác, lập tức ngồi xếp bằng ngay tại chỗ, nhập định điều tức.
Luồng linh khí trong lồng ngực luân chuyển càng lúc càng nhanh, dần dần lan tràn ra khắp tứ chi bách hài.
Nhan Giác đột nhiên mở mắt. Cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ mà chính mình sa lầy bấy lâu nay, sau một trận tranh đấu vừa rồi, thế mà lại đột phá!!
Nhan Giác cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm đi không ít, nàng từ dưới đất đứng lên, đưa tay tháo chiếc vòng vàng trên cổ xuống.
Nàng khẽ nhíu mày, có chút chần chừ mà hướng về phía vòng vàng niệm động Thông Linh Quyết. Chỉ cảm thấy chiếc vòng cổ trong tay chấn động kịch liệt, ngay sau đó liền tuột khỏi tay, bay vút ra ngoài.
Những sợi dây thắt bằng tơ vàng rực rỡ thỏa sức bay lượn trong rừng cây, rít lên khe khẽ xuyên qua từng kẽ lá, sau đó uốn lượn vài vòng rồi lại vững vàng trở về trong tay Nhan Giác.
Kẻ vừa rồi còn uy phong lẫm liệt như thế, nay dưới ánh mặt trời lại tỏa ra thứ hào quang nhu hòa, ba chiếc chuông vàng nhỏ treo bên trên theo gió nhẹ đung đưa, phát ra tiếng kêu thanh thúy.
Nhan Giác có chút vui mừng.
Chiếc khóa yêu vòng làm từ Bắc Hải huyền thiết này quả nhiên không đơn giản! Đây chẳng lẽ chính là... cơ duyên đầu tiên mà nàng gặp được kể từ khi đến thế giới này sao?
Nhan Giác vuốt ve thân vòng lạnh băng, cảm nhận được khoá yêu vòng run lên khe khẽ, như thể đang tự hào đáp lại lời nàng.
Nhìn quanh bốn bề không gian tĩnh mịch, lúc này Nhan Giác mới cảm nhận được cái lạnh thấu xương, nàng thở dài một tiếng thật nặng nề.
Thế giới này, khắp nơi đều là những tên cường đạo hoàn toàn không nói đạo lý.
Nàng muốn đứng vững gót chân ở nơi này, xem ra còn phải tiếp tục nâng cao tu vi của bản thân mới được.
......
Nhan Giác bước ra khỏi khu rừng rậm, khi trở lại Túy Xuân Lâu thì hai kẻ kiếm chuyện lúc trước đã bỏ đi từ lâu.
Đoán chừng là đã đi tìm thanh kiếm kia rồi.
Nhan Giác nhẹ lòng, bèn cùng tú bà giao phó lại một phen.
Tú bà cảm động đến rơi nước mắt, kích động tới mức không biết nên nói gì cho phải: "Thượng tiên, không biết phải cảm tạ ngài thế nào mới được?"
Nhan Giác đáp: "Không có gì, đây đều là việc ta nên làm. Nếu ngươi có thời gian rảnh, hãy đến chùa miếu thắp cho mấy vị cô nương đã khuất vài ngọn đèn là được."
Nhan Giác đứng ở sảnh lầu một nói chuyện cùng tú bà, khóe mắt quét qua có thể nhìn thấy rất nhiều cô nương đang ghé đầu ra khỏi lan can, lén lút nhìn nàng.
Gò má nàng chợt nóng bừng, có chút ngượng ngùng.
Tú bà nói: "Chính hợp ý ta, lát nữa ta liền đi một chuyến đến miếu Bồ Tát."
Nhan Giác chắp tay: "Vậy ta xin cáo từ trước."
Nàng không dám trì hoãn, quay người định rời đi thì chợt nghe thấy có tiếng người gọi giật lại từ phía sau.
"Nữ hiệp."
Nhan Giác quay đầu lại, chỉ thấy Nhu Ý cô nương, người mấy ngày trước còn vì chuyện ở tại "Triêu Hà Điện" hay "Sơn Thấm Cung" mà tranh chấp với nàng không thôi, chẳng biết đã đứng ở sau lưng từ lúc nào.
Nàng ấy nhíu mày bước lên trước, khẽ giọng nói: "Cảm tạ nữ hiệp đã ra tay cứu giúp. Chuyện mấy ngày trước ta có thái độ không tốt với nữ hiệp, thật vô cùng xin lỗi."
Hôm nay, cô nương thanh lâu Nhu Ý ăn mặc mười phần thanh lịch, mái tóc dài được bới lên gọn gàng tươm tất, cài một cây trâm trắng, càng làm tôn lên vẻ thiên kiều bá mị, thướt tha trong gió, mang theo một loại phong tình y như là chim non nép vào người đặc trưng của nữ tử chốn phong trần.
Nhan Giác nói: "Không có chi."
Nhu Ý tiếp lời: "Không biết phải làm sao để báo đáp ngài, hay là nô gia... đi theo ngài có được không?"
Nhan Giác: "!?"
Nhan Giác: "Cái này thì không cần đâu."
Có lẽ là bởi vì quyển tiểu thuyết này vốn là một bộ hậu cung văn, nên tư tưởng của các nhân vật nữ trong câu chuyện này ít nhiều đều bị dắt mũi theo hướng lệch lạc.
Nhan Giác ghét nhất chính là kiểu nam chính trong tiểu thuyết ngay từ chương đầu tiên đã điên cuồng thu nạp hậu cung, đương nhiên nàng sẽ không đời nào cho phép Nhu Ý đi theo bên mình.
Nhu Ý nhìn dáng vẻ như lâm đại địch của nàng, khẽ cắn môi: "Nữ hiệp chính khí thiên thu, mặc dù ngài nói như thế, nhưng nếu không thể báo đáp nữ hiệp, trong lòng Nhu Ý chung quy vẫn khó bề an lòng."
Nhan Giác thấy bộ dạng thề không bỏ qua của nàng ấy, suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy ta đưa ra một yêu cầu cho cô nương?"
Nhu Ý sững sờ, vội vàng đáp: "Nữ hiệp cứ nói."
Nhan Giác: "Đi bôn ba bên ngoài, luôn cần phải có một ngón nghề lận lưng phòng thân. Cô nương nếu như có kỹ năng phòng thân nào, có thể truyền dạy cho ta không?"
Ngày đó tên hắc y nhân xông vào Triêu Hà Điện, tình thế vô cùng khẩn cấp. Nhan Giác dám chắc rằng Nhu Ý tuy có thể trốn qua một kiếp, nhưng tuyệt đối không hoàn toàn là nhờ gã nam nhân xui xẻo kia đỡ thay một đao.
Bản thân Nhu Ý khẳng định phải có chút thân thủ.
Đã xuyên không tới thế giới này rồi, nàng tự nhiên là có thể học thêm được chút gì thì cứ học nhiều một chút.
Nhu Ý ngẩn người: "Nô gia không có gì bản lĩnh gì lớn để dạy cho cô nương, chỉ là từng may mắn được Ngọc Diện Nương Nương của Xuân Hoa động truyền thụ cho một thân mị thuật. Nhưng bất đắc dĩ tư chất ngu muội, học được cũng không tới nơi tới chốn. Có điều ta thấy Nhan nữ hiệp mị cốt thiên thành, hay là để ta tiến cử cho nữ hiệp."
Nhan Giác: "Mị thuật?!"
Nhan Giác chỉ biết lễ phép nở một nụ cười gượng gạo: "Đa tạ cô nương. Sau này nếu có chỗ cần dùng tới, ta chắc chắn sẽ đến tìm ngươi."
Nhu Ý nhìn gương mặt trắng nõn nà của Nhan Giác, chỉ thấy gió nhẹ thoảng qua, tà váy màu xanh biếc của thiếu nữ khẽ tung bay dưới ánh nắng dịu dàng. Gương mặt ấy môi hồng răng trắng, nụ cười rạng rỡ lay động lòng người.
Không biết từ nơi nào truyền đến tiếng chuông leng kèng vang vọng, thanh thúy êm tai.
Nhu Ý mấp máy môi muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng lại thôi.
......
Nhan Giác không dám trì hoãn thêm, lập tức cầm lấy lệnh phù đi lên núi.
Sau khi lên đến núi, thời gian vẫn còn sớm.
Nhan Giác trước tiên đi tới Chưởng Sự Các để hoàn trả lại lệnh phù.
Mặc dù nhiệm vụ trước đó của nàng đã quá hạn định, nhưng Nhan Giác đã sớm thả linh bồ câu để giải thích rõ tình hình, vào khắc cuối cùng Chưởng Sự Các đã gia hạn thêm thời gian nhiệm vụ cho nàng, đồng thời thu hồi lại nhiệm vụ đã tái phát ra ngoài.
Nàng vẫn nhận được phần thưởng.
Nhan Giác cảm thấy tình huống hẳn là như vậy. Nếu không thì chẳng cách nào giải thích nổi vì sao sợi tàn hồn của hung thủ lại bay vào lệnh phù của chính nàng chứ không phải lệnh phù của hai kẻ kia.
Ngũ Long Sơn có quy định, đệ tử đạt tới Trúc Cơ cảnh cần phải hoàn thành đủ ba nhiệm vụ sơ cấp mới có thể tự do ra vào Ngũ Long Sơn.
Hiện tại nàng mới vừa hoàn thành cái đầu tiên.
Khoảng cách tới kế hoạch chạy trốn lại rút ngắn thêm một chút rồi.
Nhan Giác nhận lấy phần thưởng sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
Nhiệm vụ sơ cấp nói là nhiệm vụ, nhưng thực chất chỉ giống như bài tập rèn luyện cho đệ tử mới nhập môn, phần thưởng vô cùng ít ỏi.
Nhiệm vụ lần này suýt chút nữa đã lấy đi nửa cái mạng của nàng.
Thế mà toàn bộ phần thưởng nhận được cũng chỉ vỏn vẹn mươi viên hạ phẩm linh thạch.
Nhan Giác sau đó đem ba viên đan dược màu đỏ lục tìm được từ trên người tên hắc y nhân dâng lên cho trưởng lão: "Đây là vật phẩm đoạt lại được trong chuyến nhiệm vụ lần này."
Trưởng lão xem xét nửa ngày, rốt cuộc đưa thêm cho nàng năm viên hạ phẩm linh thạch.
Sau khi nhận được phần thưởng thuộc về mình, Nhan Giác liền đi một chuyến tới Luyện Khí Đường.
Đệ tử trực tại Luyện Khí Đường nhíu mày, cầm khối băng tinh trong tay Nhan Giác lên xem rồi nói: "Đây là Hàm Thạch cực kỳ hiếm thấy. Tương truyền tại tiểu Hàm Sơn thuộc Bắc Cảnh, ngay cả mùa hạ cũng có tuyết rơi. Vào lúc đại hàn, nếu đập một khối băng trên hàn đàm trong núi mang ra ngoài, khối băng ấy ngàn năm cũng không tan chảy."
Nhan Giác vừa mới xuyên thư tới, đối với công dụng của các loại tài liệu hoàn toàn mù tịt, thế là nàng liền rất khiêm tốn mà thỉnh giáo: "Vậy vị sư huynh này cảm thấy, ta nên dùng nó để làm gì thì tốt?"
Vị đệ tử kia nhíu mày: "Loại tài liệu hoàn chỉnh lại quý giá thế này, dùng để luyện khí là chuộng nhất. Mang ra phường thị (chợ) Ngũ Long bán cũng có thể đổi được một cái giá không tồi, nhưng như vậy thì hơi quá lãng phí."
Nhan Giác đảo mắt một vòng, liền đem món đồ trong tay đưa tới trước mặt vị đệ tử kia: "Vậy sư huynh xem thử, có thể đem khối băng tinh này dung hợp gia trì lên trên thứ này được không?"
Linh căn của nguyên chủ là thủy thổ song linh căn, cũng được coi là một linh căn vô cùng ưu tú.
Có lẽ là bởi vì quỷ phủ Hồ tộc từ trước đến nay đều là quý tộc trong giới yêu tộc, cho nên truyền thừa của nguyên chủ cũng cực kỳ danh giá.
Thủy linh căn ở giai đoạn sơ kỳ uy lực không quá mạnh mẽ, bởi vậy Nhan Giác nghĩ trước khi đột phá đến Khai Quang cảnh, nàng có thể gia trì thêm một chút, tu luyện Băng hệ để gia tăng uy lực cho linh căn.
Vị đệ tử kia ngẩn ra, chỉ thấy thứ mà Nhan Giác đưa tới là một... chiếc vòng cổ bằng huyền thiết sắc vàng có hình thù vô cùng kỳ quái.
Đệ tử Ngũ Long Môn đa phần đều tu kiếm, đối với loại tài liệu trân quý như băng tinh này, phương pháp luyện hóa thường thấy nhất của Ngũ Long Môn chính là gia trì lên thân kiếm.
Có tài liệu Băng hệ hỗ trợ, người cầm kiếm mỗi khi vung chém đều sẽ mang theo uy lực của băng tuyết.
Thế nhưng nếu muốn gia trì lên các loại pháp khí khác thì cũng không phải là không thể.
Vị đệ tử kia nói: "Ngược lại là có thể thử một chút, bất quá phải nộp năm trăm trung phẩm linh thạch làm phí hóa luyện."
Nếu là đặt ở trước kia, số tiền này đối với Nhan Giác quả thực là một cái giá trên trời.
Nhưng lúc này Nhan Giác lại chẳng chút lúng túng, nàng đem đồ vật trong túi càn khôn lấy ra: "Vậy sư huynh xem thử, vật này của ta có thể đổi được bao nhiêu tiền?"
Đây chính là hai đoạn tàn kiếm của thanh ngân kiếm vừa bị sợi tơ vàng cắt đứt ở dưới núi khi nãy.
Vị đệ tử trầm mặc nửa ngày: "Thanh kiếm này được chế tác từ phu thạch sản xuất ở Bắc Cảnh, cứng rắn vô cùng. Nếu như muốn luyện khí, ta sẽ đề xuất lựa chọn các loại pháp khí thiên về công kích, tỉ như nói hai khối phu thạch này có thể đúc thành ám khí loại phi tiêu, hoặc là chủy thủ. Còn nếu luyện thành kiếm thì ta không khuyến khích, bởi vì kích thước của hai khối này quá nhỏ, hơn nữa ở giữa lại có vết đứt gãy rõ ràng, cho dù có đúc thành kiếm thì hiệu quả cũng không tốt lắm..."
"Ngươi cũng có thể lựa chọn bán đứt. Hai khối phu thạch này, Luyện Khí Đường chúng ta nguyện ý mua lại với giá 1500 khối trung phẩm linh thạch, ngươi xem xem..."
Vị đệ tử có chút thấp thỏm, ai ngờ Nhan Giác lại chẳng mảy may bận tâm, phất phất tay nói: "Vậy thì chốt cái giá này đi."
Dù sao bây giờ nàng cũng đang cần gấp tiền mặt, ở những nơi khác chưa chắc đã bán được cái giá này.
......
Phường thị Ngũ Long.
Phường thị Ngũ Long tọa lạc tại lưng chừng núi Không Chu Phong, chính là nơi cung cấp vật phẩm giao thương cho đệ tử Ngũ Long Sơn.
Nơi này có rất nhiều cửa hàng nhỏ chia ra bán pháp khí, tạp hóa, sách công pháp, phù lục, còn có nhận ủy thác luyện chế một số vũ khí phòng thân khác.
Nhan Giác vừa mới bước vào, lập tức lại hứng chịu rất nhiều ánh mắt quỷ dị của mọi người xung quanh.
"Đây không phải là vị đệ tử Thủy Vân Tông có quan hệ mập mờ với Sở sư đệ sao..."
"Sở sư đệ thật là diễm phúc, tuổi còn trẻ mà đã có đạo lữ song tu, tiền đồ đúng là bất khả hạn lượng nha!!"
"Xùy, Sở sư huynh là của đại sư tỷ! Sở sư huynh si tình như vậy, làm sao có thể phản bội đại sư tỷ mà đi theo nàng ta được!"
Thính lực của Nhan Giác từ trước đến nay vốn rất tốt, nghe thấy những tiếng bàn tán loáng thoáng xung quanh, nàng nhịn không được mà giật giật khóe môi.
Sở Phú bây giờ tuy rằng tu vi không cao, nhưng nhờ sở hữu Phong linh căn, lại sinh ra với một gương mặt mạo như Phan An, cộng thêm thân phận đệ tử ngoại môn dự bị nên danh tiếng đã sớm vang dội khắp toàn bộ Ngũ Môn.
Thế nhưng...
Vị Sở sư huynh si tình của các ngươi... sau này mở hậu cung lại thuận buồm xuôi gió đến cực điểm đấy. Mặc dù trong nguyên tác cứ năm lần bảy lượt nhấn mạnh rằng trong lòng hắn chỉ yêu duy nhất một mình Tề Tiện Thanh...
Nhưng Nhan Giác cảm thấy, hắn cùng với đám hồng nhan tri kỷ kia của mình sống chung vô cùng vui vẻ hạnh phúc.
Lão bản của tiệm tạp hóa ngược lại rất nhiệt tình, lập tức tiến lên giới thiệu với Nhan Giác: "Vị tiểu sư muội này, xin hỏi ngươi muốn tìm loại thiên tài địa bảo nào?"
Nhan Giác nhìn hồi lâu trước kệ bày hàng hóa, liền nói: "Lấy cho ta mấy chiếc trâm cài bằng ngọc này."
Kể từ khi phát hiện ra một nơi tốt như Vạn Yêu Các ở dưới núi, sau này nàng chắc chắn phải thường xuyên ghé qua giao dịch, thế nên cần tích trữ sẵn nhiều trâm cài một chút để dự phòng.
Ánh mắt của mọi người xung quanh nhìn qua đầy vẻ không thể tin nổi.
Son phấn trâm vòng, những thứ đồ trang sức vốn rất được ưa chuộng ở Nhân giới này, đối với tu chân giới mà nói lại là vật bất nhập lưu, chẳng đáng để nhắc tới.
Dù sao tất cả mọi người đều là tu tiên giả, tu hành mới là điều trọng yếu nhất.
Vậy mà Nhan Giác này lại muốn mua những thứ này sao?!
Có vị tiểu sư muội bĩu môi, nhỏ giọng nói: "Không phải chứ, không lẽ tối nay nàng ta lại muốn đi câu dẫn Sở sư huynh đấy chứ..."
"Cho dù dung mạo có xinh đẹp thì đã sao, Sở sư huynh cùng Tề sư tỷ đã sớm như vậy rồi... Sở sư huynh chung tình như thế, tuyệt đối sẽ không cho phép nàng ta chen chân vào."
"Ta thấy có một số người chính là sinh ra đã mang xương cốt lẳng lơ, xùy!"
Trâm cài ở trên Ngũ Long Sơn so với ở nhân gian còn rẻ hơn, Nhan Giác chỉ dùng mười viên hạ phẩm linh thạch liền đổi được hơn mười cây trâm ngọc.
Nhan Giác bỏ trâm cài vào trong bọc hành lý, thuận tiện bảo lão bản lấy cho nàng một cuốn Ngũ Long Bách Vật Chí, sau đó quay người rời đi.
Một nữ tử đi ngang qua khinh miệt xì một tiếng: "Tục khí không chịu nổi!"
......
Đình viện sâu thẳm, bốn bề mây trắng lượn lờ.
Tề Tiện Thanh thong thả bước vào, đưa tay vén bức rèm sa mỏng màu xanh nhạt lên, đập vào mắt chính là một chiếc sập (giống ghế dài) mỹ nhân màu đỏ thẫm.
Một nữ tử có dung mạo diễm lệ đang nằm nghiêng trên sập, y phục có chút không chỉnh tề, thần thái lộ vẻ buồn ngủ.
Nàng nghe thấy động tĩnh liền giơ tay lên, khẽ ngáp một cái, nơi khóe mắt còn vương lại chút lệ quang.
Tề Tiện Thanh quỳ gối hành lễ: "Sư tôn."
Dưới ánh sáng mờ ảo, Tề Tiện Thanh vận một bộ bạch y, càng tôn lên làn da trắng muốt như tuyết, phảng phất tựa trích tiên hạ phàm.
Hai sư đồ bọn họ, một người thì quyến rũ vũ mị, một người thì nghiêm túc đoan trang.
Vân Chân lên tiếng: "Chuyến xuống núi lần này, mọi chuyện đều thuận lợi chứ?"
Tề Tiện Thanh đáp: "Hết thảy đều thuận lợi."
Nàng giản lược đem tình huống ở Bắc Cảnh nói cho Vân Chân nghe, nghĩ nghĩ một hồi, lại chủ động lướt qua đoạn ở Thanh Diệp trấn không đề cập tới.
Vân Chân thở dài: "Ma đạo quả nhiên lại bắt đầu rục rịch hoạt động, ta đã đem chuyện này bẩm báo lên Ngũ Long Môn rồi."
"Ngươi lần này trở về, cũng nên bắt đầu bế quan đi." Vân Chân mở mắt ra, đôi chân thon dài khẽ chuyển động, "Có ngộ ra được điều gì mới không?"
Đây chính là điều mà Vân Chân thích nhất ở Tề Tiện Thanh.
Con đường tu tiên vô cùng gian khổ, rất nhiều đệ tử sau khi đạt tới Khai Quang cảnh, thường thường có nghĩ nát óc cũng đều chẳng thể tham ngộ ra vô thượng diệu pháp. Chớ nói chi đến chuyện vừa xuống núi lịch lãm vừa thuận tiện tu hành, ngay cả khi muốn bế quan, trong lòng không tạp niệm mà tu luyện thì cũng phải mất tới năm sáu năm mới có thể có được một tia cảm ngộ.
Nhưng Tề Tiện Thanh thì lại khác.
Nàng là một thiên tài tu luyện bẩm sinh, chỉ là xuống núi thí luyện một chuyến liền có thể có dấu hiệu đột phá, đúng là chuyện hiếm thấy trên đời.
Tề Tiện Thanh đáp: "Đệ tử lần xuống núi này, tận mắt trông thấy thảm trạng ở làng chài nhỏ nơi Bắc Cảnh, trong lòng cảm khái khôn nguôi."
Vân Chân gật đầu: "Tốt lắm, ngươi đã có sở hoạch, bây giờ liền đi bế quan đi."
Thần sắc Tề Tiện Thanh lạnh lùng, hướng về phía Vân Chân hành một lễ thật sâu: "Đệ tử lần này bế quan, nhất định sẽ dốc hết toàn lực."
Thế nhưng ngay một giây sau, ánh mắt của Vân Chân đột nhiên rơi vào vết cắn trên cổ của Tề Tiện Thanh.
"..."
Vân Chân nói: "Tiện Thanh à, ta biết áp lực của ngươi lớn, nhưng vẫn nên chú ý giữ gìn thân thể. Bài học về thuật song tu tuy rằng mỹ diệu, nhưng cũng không nên để người ta hút tới khô cạn như vậy nha."
Tề Tiện Thanh ngẩn người: "?"
Vân Chân vung tay lên, mấy bao dược liệu trân quý đặt trên giá ở phía bên kia liền ứng thanh rơi xuống đất, vừa vặn lăn đến bên chân Tề Tiện Thanh: "Cầm lấy đi, đây là một ít thuốc bổ. Không cần phải cảm thấy ngại ngùng, ta đã nói rồi, ngươi là đệ tử đắc ý nhất của ta, đồ vật của ta chính là của ngươi."
Tề Tiện Thanh trầm mặc, bờ môi mỏng gắt gao mím chặt thành một đường thẳng.
Khi Tề Tiện Thanh bước ra khỏi Vân Ảnh Các, Chu Lãnh đang ôm kiếm chờ sẵn ở bên ngoài, vừa nhìn thấy Tề Tiện Thanh liền lập tức nhào tới hỏi dồn dập: "Sư tỷ, sư tỷ! Ta muốn hỏi một chút, là vị sư huynh nào có được vinh hạnh lớn lao được người sủng hạnh vậy? Dùng có tốt không, dáng vẻ có anh tuấn không?"
Tề Tiện Thanh: "?"
Tề Tiện Thanh nhíu mày, biểu lộ lạnh lùng liếc mắt nhìn sang, dọa cho Chu Lãnh vội vàng co rụt người lại, nhưng ánh mắt vẫn cứ chằm chằm nhìn vào dấu răng trên cổ Tề Tiện Thanh: "Không phải đâu, ta thấy sư tỷ bao nhiêu năm nay đều không có ý định tìm đạo lữ song tu, đây chẳng phải là đang mừng cho sư tỷ sao."
Tề Tiện Thanh: "..."
......
Nhan Giác đem những đồ vật mình muốn đổi lấy xong xuôi, tiếp đó lại đổi thêm một ít cao dược chữa thương, tất cả đều nhét gọn vào trong chiếc túi càn khôn màu hồng nhạt.
Dù sao ở cái thế giới này, nguy hiểm có thể ập đến bất cứ lúc nào.
Có chuẩn bị trước thì mới có thể không cần lo ưu sầu.
Vết thương trên bả vai của Nhan Giác vẫn đang truyền đến cảm giác đau đớn âm ỉ.
Tiên kiếm của Ngũ Long Môn này, về cơ bản đều có công hiệu khu trừ hết thảy tà ma trên đời, cho nên đối với loại hồ yêu như Nhan Giác mà nói thì lực sát thương đặc biệt to lớn.
Bây giờ đã trôi qua hai canh giờ, vết thương không được xử lý đang đau đến tê tâm liệt phế, tựa hồ vẫn còn dính dớp và đang rỉ máu như cũ...
Nhan Giác nhớ kỹ trong sách trước đó từng đề cập qua, yêu vật nếu như đổ máu, yêu khí mang theo trong máu sẽ nồng đậm gấp trăm lần so với bình thường.
Người nào hơi có chút tu vi nếu cẩn thận ngửi một cái là đều có thể đoán ra ngay.
Phải tranh thủ trở về ký túc xá để chữa thương mới được.
Để phòng ngừa bất trắc, Nhan Giác chọn con đường băng qua tòa túc xá nữ tử nằm ở lưng chừng núi Không Chu Phong, đi như vậy có thể dẫn thẳng đến Thủy Vân Tông, vô cùng thuận tiện.
Phong cách xây dựng của dãy túc xá này trông có chút giống với kiến trúc thời hiện đại.
Mỗi tòa nhà có tổng cộng tám tầng, mỗi tầng có tới mười mấy gian phòng, chỉ cần mở cửa bước ra ngoài liền đối diện với một hành lang dài dằng dặc.
Đối tượng trọng điểm bồi dưỡng của Ngũ Long Môn, chắc chắn là những đệ tử nội môn có thiên phú dị bẩm ở trong đó.
Còn về phần đệ tử ngoại môn, ngoại trừ những kẻ được trắc ra thiên phú Phong linh căn dị bẩm giống như nam chính, chỉ cần lịch luyện ở ngoại môn năm năm là liền có thể trực tiếp tấn cấp lên nội môn...
Thì số còn lại đều phải liều mạng nhận lấy lệnh phù để kiếm điểm tích lũy, cố gắng chờ đợi một ngày kia có thể tung người trở thành đệ tử nội môn.
Mà một số đệ tử ngoại môn có thiên phú không được cao cho lắm, bọn họ lại lựa chọn ở trong dãy túc xá được sắp xếp thống nhất tại Không Chu Phong này, làm công việc chạy vặt, trợ thủ cho các trưởng lão tiên môn hoặc đệ tử nội môn, như vậy cũng có thể giúp bản thân đề thăng được chút ít.
Tóm lại, tình cảnh của đệ tử ngoại môn thực sự rất thảm hại.
Nơi Nhan Giác đang đi ngang qua lúc này chính là dãy túc xá dành cho các nữ đệ tử ngoại môn làm trợ thủ cho trưởng lão ở Không Chu Phong.
Nhan Giác vừa đi, vừa tiện tay lấy từ trong túi ra cuốn Ngũ Long Bách Vật Chí vừa mới đổi được để lật xem.
Trên Ngũ Long Sơn có một nơi chuyên môn phụ trách xuất bản công báo, tên của tờ báo ấy gọi là Ngũ Long Bách Vật Chí.
Tờ báo này bao gồm tất cả các loại kỳ văn dật sự, tin tức bát quái chốn hậu trường trong thiên hạ, đương nhiên cũng có kèm theo một số mục phổ biến kiến thức về tu tiên.
Nhan Giác đại khái nhặt mấy nội dung mình cảm thấy hứng thú xem qua một chút. Không biết vì cái gì, phần báo này trước kia Nhan Giác cũng từng cầm qua một bản, lúc đó trên mặt báo toàn là tin tức bát quái bê bối liên quan tới chính mình, bây giờ ngược lại lại chẳng thấy đâu nữa.
Ánh mắt Nhan Giác chợt dừng lại ở một dòng tin tức nhỏ: Mộng Hành Quân Tề Tiện Thanh xuống núi!!
Ngay sau đó, Nhan Giác liền nhìn thấy một hàng chữ tiếp theo: Trên cổ xuất hiện vết cắn thần bí, hư hư thực thực đã có đạo lữ?!
Nhan Giác: "..."
Cmn chứ!!
Đây chẳng phải là do nàng cắn người ta ngày hôm đó sao!
Nhan Giác trợn to hai mắt, đem mấy dòng chữ kia quét qua một lượt. Khi đang định tiếp tục đọc xuống bên dưới, khóe mắt nàng chợt quét qua một bóng người, bước chân đột nhiên khựng lại.
Cách đó không xa nơi cuối hành lang, một bóng người đang chậm rãi bước tới.
Người kia khí chất lãnh đạm, vận một bộ bạch y, tiên tư trác tuyệt, phía sau lưng đeo một thanh huyền kiếm màu đen cốt cách.
Không phải vị băng sơn nữ chính Tề Tiện Thanh thì còn là ai vào đây nữa!
Phảng phất như có kinh lôi vừa nổ vang ngay đỉnh đầu, Nhan Giác ngẩn cả người. Nàng ngó nghiêng nhìn quanh bốn phía, phát hiện không có chỗ nào có thể ẩn nấp. Mắt thấy Tề Tiện Thanh sắp sửa phát hiện ra mình, trong lúc bối rối nàng liền chọn bừa một gian túc xá bên cạnh mà trốn vào.
"A a a a kẻ nào thế kia!"
"Tên sắc lang chết tiệt kia! Lăn ra ngoài mau!"
Nhan Giác không ngờ người cổ đại lại có lòng phòng bị nặng nề với người cùng giới đến như vậy. Nàng gượng mặt định lễ phép nói một câu xin lỗi, thế nhưng lời còn chưa kịp ra khỏi miệng thì bả vai đã bị những nữ tử đang thét chói tai không ngừng kia hung hăng đẩy mạnh một cái. Cú đẩy vừa vặn chạm ngay vào vết thương ở nơi đó, đau đến mức biểu lộ trên mặt Nhan Giác đều vặn vẹo. Nàng hít một ngụm khí lạnh rồi lùi lại phía sau, lưng đột nhiên đụng phải người một ai đó.
Nhan Giác: "..."
Một luồng sát ý lãnh khốc ập thẳng vào mặt, trong không khí ngập tràn từng tia từng sợi mùi hương vô cùng quen thuộc với nàng.
Nhan Giác nhịn không được, hai chân liền mềm nhũn, lại quỳ xuống.
Lần thứ ba rồi...... Hu hu.
Nhan Giác lòng như tro nguội quỳ rạp trên mặt đất, chỉ thấy Tề Tiện Thanh hơi ngồi xổm người xuống, híp mắt chằm chằm nhìn vào gương mặt nàng.
Đó là một đôi mắt đào hoa cực kỳ xinh đẹp, mắt như tô sơn, đôi mắt sáng khẽ liếc qua, tựa hồ sâu không thấy đáy như hàn đàm. Thế nhưng ở sâu trong ánh mắt ấy dường như lại có...... một tia hứng thú nhàn nhạt?!
Hai tay Nhan Giác chống xuống đất, chỉ có thể vô thức lùi về phía sau.
Khuôn mặt của Tề Tiện Thanh ghé sát ngay gần nàng.
Tiên nữ quả không hổ danh là tiên nữ, dưới ánh mặt trời, làn da mịn màng đến nỗi một chút lỗ chân lông cũng đều không nhìn thấy.
Tề Tiện Thanh nhìn chằm chằm Nhan Giác, khẽ nghiêng đầu qua một bên, giống như đang cẩn thận quan sát điều gì đó.
Nhan Giác tự nhiên biết rõ Tề Tiện Thanh chắc chắn không có cái nhàn hạ thoải mái để mà làm ra vẻ mập mờ với nàng. Khoảng cách gần như thế này để quan sát nàng, tám phần mười là đã phát hiện ra thứ gì đó kỳ quái rồi.
Tỉ như...... Cảm nhận được yêu khí trên người nàng!
Nghĩ tới đây, Nhan Giác sợ tới mức toàn bộ lông hồ ly trên người đều muốn dựng đứng cả lên. Nàng từ từ lui về phía sau cho tới khi lưng chạm gách tường, ánh mắt trốn tránh, cúi gằm đầu xuống.
Nàng tuyệt vọng giương mắt lên, lại vừa vặn đối diện với tầm mắt của Tề Tiện Thanh.
Tề Tiện Thanh nhìn thấy bộ dạng này của nàng, không khỏi sửng sốt một chút.
Nàng không hiểu vì sao Nhan Giác lại sợ nàng đến mức này. Bình thường ở Ngũ Long Sơn, mặc dù nàng không thích giao lưu với người khác, nhưng đối nhân xử thế trước nay đều cực kỳ chu đáo thể thiếp, các đệ tử khác thấy nàng cũng đều rất quý mến và tôn kính.
Kẻ sợ nàng đến nông nỗi này, đây quả thực là lần đầu tiên nàng gặp phải.
Trước đó ở Chưởng Sự Các cũng vậy, lúc ở Túy Xuân Lâu cũng thế.
Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, Tề Tiện Thanh đương nhiên không cho rằng kẻ trước kia còn tìm mọi cách khiêu khích mình lại biết sợ hãi cái gì. Bộ dạng này của Nhan Giác, mười phần thì hết tám chín phần là đang giả vờ.
Nhưng mà vì sao phải giả vờ chứ......
Tề Tiện Thanh không biết, cũng lười suy nghĩ, có lẽ chuyện này lại có liên quan tới vị Sở sư đệ của Thủy Vân Tông kia rồi.
Nghĩ đến việc trước kia Nhan Giác giống như một miếng cao da chó cứ quấn quýt chặt lấy, làm thế nào cũng không chịu buông tay, ánh mắt Tề Tiện Thanh khẽ đảo một vòng, nhìn chằm chằm vào Nhan Giác đang run rẩy sợ hãi trước mắt, trong lòng đã có tính toán.
......
Luồng hương hoa mai mát lạnh như băng tuyết trên thân Tề Tiện Thanh cứ như có như không lưu động trong không khí, giống như từng chiếc bàn chải nhỏ, không chút kiêng kỵ mà câu dẫn mọi cảm quan của Nhan Giác.
Nhan Giác nín thở, thế nhưng thân thể lại giống như không nghe theo sai khiến mà run rẩy bần bật, hơi thở càng thêm dồn dập lộn xộn.
Bỗng nhiên, có một thứ gì đó ấm áp trượt dài xuống.
Nhan Giác ngẩn người, vô thức đưa tay lên quệt một cái.
Ôi mẹ nó ơi! Nàng thế mà lại bị chảy máu mũi rồi.
Đã vậy còn bị dọa cho tức phát khóc.
Nhan Giác cả kinh, vừa định giơ tay lên che đi.
"Tách." Một thanh âm quỷ dị đột ngột vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Nhan Giác: "?"
"Tách, tách, tách......"
Tề Tiện Thanh đang cầm một chiếc hộp gỗ màu sắc rực rỡ gọi là "Ảnh Sát Hộp", giống hệt như một chiếc máy chụp ảnh, đem khoảnh khắc hoảng sợ tột cùng của nàng lưu giữ lại trong nháy mắt.