"Đến cửa cũng không vào được sao?" Một giọng nói nhẹ bẫng mà đượm vẻ chế giễu vang lên.
Người áo xám vừa bị lôi vào trong cửa đột nhiên biến đổi, nếp nhăn cùng chòm râu dài trên mặt biến mất không còn một mống, hóa thành một nữ yêu vận y phục màu xanh lục.
Nữ yêu vốn dĩ mồm mép lanh lợi lúc này lại chẳng dám hé nửa lời, hai mắt quy củ cụp xuống, không dám nâng lên dù chỉ một chút. Nàng cúi đầu, lén liếc nhìn xuống chân, một đôi giày thêu màu đen đập vào đáy mắt.
Phía trên đôi giày thêu, một đoạn mắt cá chân trắng như tuyết gầy gò đến mức hơi nhô ra, nhìn lên chút nữa là cẳng chân mảnh khảnh, ngay cả trên bắp chân cũng vương đầy những ma văn uốn lượn như dây leo.
Ma khí mang theo càng nồng đậm khủng khiếp thì ma văn trên người lại càng nhiều, vị này sợ rằng thật sự có thể sánh ngang cùng Ma chủ.
Hám Trúc nín thinh, trước mặt Tôn chủ nhà mình thì vẻ nhanh mồm nhanh miệng tựa như bị rút sạch, trong mắt cũng chẳng còn thấy vẻ khinh nhờn cùng đắc ý, ngoan ngoãn hệt như một con chim cút.
Tôn chủ nhà nàng chính là vị đã nhập ma trong lời nàng kể khi nãy, cũng là thần duệ Phượng tộc được xưng tụng tuyệt sắc kia.
Tiên gia vốn không có họ, nhập ma rồi cũng vậy, chỉ là cái tên "Chử U" này đã hiếm khi được người đời nhắc tới.
Hám Trúc lại lén nâng mắt, ánh nhìn từ mắt cá chân trắng muốt của đối phương chậm rãi dời lên dải thắt lưng đỏ thẫm quanh eo váy.
Hai sắc đen đỏ đối lập vô cùng rõ rệt.
Thần duệ nhập ma chắp tay xoay người, cất bước đi về phía xa vài trượng, lớp lụa mỏng hoa văn cành uốn lượn cùng tà váy lụa đen bên trong khẽ lay động theo từng bước chân.
"Tôn chủ vì sao không trực tiếp giết Phượng Nhị, lại đến nơi này?" Hám Trúc nghi hoặc hỏi.
"Nhìn xem." Chử U giơ tay chỉ về phía xa xa, ống tay áo nhất thời trượt xuống khuỷu tay, để lộ rõ ràng ma văn đen tuyền trên cánh tay, "Giết nàng? Nàng ta không thể chết dễ dàng như vậy được."
Hám Trúc nhìn theo hướng ấy, chỉ thấy trên chiếc mâm tròn bằng bạch ngọc sừng sững một cột đá khắc rồng bay uốn lượn, trên mâm ngập tràn ánh sáng xanh thẳm huyền ảo, hẳn là Long khí. Vài sợi xích dài bằng hàn băng lơ lửng quấn quanh cột đá, tựa như một tấm lưới thưa bao bọc xung quanh.
Nàng rảo bước lại gần vài bước, nhưng càng tới gần, khắp người lại càng đau đớn khó nhịn, da thịt tựa như bị dao băng cứa rạch, duy chỉ không thấy vết thương.
Luồng Long khí quanh quẩn trên mâm tròn đột nhiên ngưng tụ thành hình đầu rồng, há rộng miệng lớn lao thẳng về phía nàng.
Hám Trúc kinh hãi, vội vàng lảo đảo lùi lại mấy bước, suýt nữa bị dọa ngã bệt xuống đất. Nàng định thần nhìn lại, chỉ thấy Tôn chủ nhà mình vẫn đứng vững vàng tại chỗ, còn luồng Long khí ngưng tụ thành hình đầu rồng kia đã tự động tan biến.
"Chút này mà cũng muốn dọa ai, chỉ là cũng khá thú vị." Chử U giơ tay phẩy nhẹ trước mặt, rồi lại tiếp tục chắp hai tay sau lưng, nói tiếp: "Nhìn thấy chưa?"
"Thuộc hạ thấy rồi, Long khí quả thật rất đáng sợ." Hám Trúc vẫn còn sợ hãi nói.
Chử U nhìn nàng như nhìn kẻ ngốc, "Ta bảo ngươi nhìn thứ đặt trên cột đá."
Lúc này Hám Trúc mới nhìn lại cây cột khiến nàng không dám tới gần kia, chỉ thấy một quả trứng đang ngự trên đỉnh cột.
Không sai, chính là một quả trứng, một quả trứng phủ đầy cổ văn lại tỏa ra ánh sáng rực rỡ lấp lánh.
Quả trứng này kích thước khá lớn, phải dùng cả hai tay mới ôm xuể, tựa như bên trong chứa cả một đứa trẻ con.
Trứng đẹp đẽ thì muôn màu muôn vẻ, nhưng quả trứng rồng phủ đầy ám văn như vậy quả thực là vạn phần hiếm gặp.
"Vốn định tới quấy phá một phen, ta sống không như ý thì cũng chẳng muốn để bọn họ được toại lòng." Chử U cất giọng không nhanh không chậm.
Nàng quay đầu nhìn sang Hám Trúc, khóe mắt khẽ cong, vậy mà lại nở một nụ cười, dẫu là nụ cười đầy vẻ ý vị sâu xa.
Nụ cười ấy bất chợt đập vào mắt Hám Trúc, dù đã nhìn thấy bao nhiêu lần, Hám Trúc vẫn không khỏi ngẩn ngơ.
Đuôi mắt phải hơi cong của Chử U có phượng văn màu đen rộng chừng hai ngón tay, đôi mắt không hẹp dài như Phượng tộc tầm thường mà khóe mắt hơi nhọn, đuôi mắt rủ xuống, trông lại có vài phần vô tội.
Hám Trúc bị nàng liếc một cái, nghe Tôn chủ nhà mình cất lời: "Nhưng trong cõi u minh dường như có thứ gì đó dẫn dắt ta tới nơi này, ta vốn tưởng là nhân quả kết từ thuở còn ở Thượng giới, không ngờ lại là một quả trứng?"
"Tôn chủ muốn đập vỡ quả trứng này sao?" Nàng vội vàng hỏi.
Chử U cười vô cùng ôn hòa, căn bản chẳng giống loài ma quỷ bị chúng tiên khinh bỉ, nàng điềm nhiên nói: "Quả trứng tốt như vậy, tự nhiên phải mang đi rồi."
Hám Trúc kinh hãi, "Đây là trứng của Long tộc, mang về Ma Vực sợ rằng sẽ xảy ra chuyện không hay."
Tôn chủ nhà nàng như thể chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn, đưa bàn tay trắng muốt vươn về phía luồng Long khí trên mâm tròn.
"Chẳng phải vừa hay sao, trăm năm không gặp, lá gan của ngươi lại nhỏ đi nhiều rồi." Chử U cất giọng không mặn không nhạt.
Hám Trúc run lên một thoáng, cũng chẳng dám ngăn cản. Tính mạng của nàng là do Tôn chủ ban cho, nếu không nhờ Tôn chủ cứu nàng khỏi miệng Yêu thú, e rằng nàng đến hóa hình cũng không làm nổi, huống chi tư chất nàng vốn rất kém, ngay cả pháp thuật cũng phải do Tôn chủ đích thân dạy mới học được.
Lúc mới được cứu, nàng từng hiếu kỳ hỏi nguyên do Tôn chủ ra tay, khi ấy Chử U chỉ bảo: "Dung mạo ngươi rất giống một cố nhân của ta."
Khi ấy nàng còn chưa thể hóa thành hình người, chẳng khác gì những con chim khổng tước bình thường khác, thậm chí còn xấu hơn đôi phần, cũng không rõ Tôn chủ làm sao nhìn ra bóng dáng cố nhân trên người nàng.
Cố nhân nào, chẳng lẽ là cố nhân Tiên giới? Hám Trúc nghĩ mãi không ra, nàng sau khi được Tôn chủ cứu liền nhập ma, trở thành ma không đội trời chung với Tiên giới. Sau đó một thời gian, nàng vẫn chưa dò hỏi được rốt cuộc là cố nhân nào, rồi sau đó Tôn chủ liền bế quan.
Trước khi bế quan, thân thể Chử U vốn không được tốt, cứ cách một quãng thời gian lại mù mất mấy ngày, chẳng rõ bị thương thế nào, nay bế quan trăm năm, không biết đôi mắt ấy đã đỡ được mấy phần.
Hám Trúc cắn môi, lúc này mới hoàn hồn lại. Nàng lau vệt máu nơi khóe miệng do bị linh văn trên cửa chấn ra khi nãy, máu cũng đã khô được một nửa.
Mâm tròn bạch ngọc giữa gian nhà đá nằm bên trong đại trận, xung quanh lại có Long khí lượn lờ, nàng bước tới gần một bước là toàn thân đau đớn khó nhịn, thế nhưng bàn tay Chử U lại xuyên thẳng qua luồng Long khí lạnh buốt kia.
Khoảnh khuyền Long khí bị chạm tới, xích sắt lơ lửng giữa không trung bỗng chốc rung lên ong ong, âm thanh chói tai vô cùng, thậm chí còn vặn vẹo tựa như một con rồng trắng.
Chử U chẳng màng tới mấy sợi xích màu trắng bạc kia, xì khẽ một tiếng, phất tay đẩy luồng Long khí ra. Nhưng ngay khi đầu ngón tay chạm vào quả trứng rồng, nàng lại khẽ nhíu mày.
"Tôn chủ!" Hám Trúc cảm thấy bất ổn trong lòng, vội vàng chạy về phía Tôn chủ nhà mình, nào ngờ mới bước được hai bước, đã thấy Chử U lặng lẽ giơ tay ngăn nàng lại.
Long khí lạnh buốt từ trong quả trứng chấn động phát ra, mái tóc trắng của Chử U đột ngột tung bay giữa không trung, chuỗi ngọc màu mực đan như lưới trên đỉnh đầu va vào nhau vang lên rào rạo.
Hám Trúc dừng bước, trong lòng nóng như lửa đốt, trơ mắt nhìn luồng Long khí đáng sợ kia thổi mu bàn tay trắng nõn của Chử U đến mức máu thịt be bét, để lộ ra một đoạn xương ngón tay trắng bệch.
Chuyện này đau đớn đến nhường nào.
Nàng hẳn là không chịu nổi nỗi đau này, nếu là da thịt nàng bị xẻo róc, chắc chắn đau đến chết đi sống lại, thế nhưng Tôn chủ lại trước sau không đổi sắc mặt, thậm chí khóe môi còn mang theo nụ cười hờ hững như nước.
Vừa điềm tĩnh vừa thu liễm, căn bản chẳng giống một đại ma nghiệp chướng ngập trời chút nào, rốt cuộc đôi mày mắt cong cong cùng khóe môi khẽ nhếch của nàng nhìn qua lại quá đỗi vô tội.
"Tôn chủ, tay của ngài..." Hám Trúc run giọng nói.
Chử U quay đầu liếc nàng, bình thản như thể tay chỉ vừa bị cào xước nhẹ, hời hợt bảo: "Nỗi đau còn hơn cả vậy, ta cũng đâu phải chưa từng nếm qua."
Hám Trúc tự nhiên hiểu rõ, nàng từ miệng người khác ít nhiều cũng biết được đôi chút về cảnh ngộ của Tôn chủ nhà mình thuở còn ở Thượng giới.
Đại trận đột nhiên chuyển động, chiếc mâm tròn bạch ngọc răng rắc một tiếng, từng chóp gai nhọn liên tiếp trồi lên, luồng Long khí như gió lốc xoáy ra từ trong mâm tròn, sắc lẹm chẳng khác nào loan đao.
Sắc mặt Chử U hơi đổi, cổ tay xoay nhẹ, bàn tay trắng muốt từ giữa không trung chậm rãi đè xuống, mạnh mẽ ép gai nhọn cùng luồng Long khí lùi trở về.
Trận pháp này phức tạp, Long khí trong trận vừa dồi dào vừa giá lạnh, có thể dùng sức mạnh ép đại trận đảo ngược trở về nguyên hình, tu vi của nàng có thể nói là sâu không lường được.
Hám Trúc nuốt một ngụm nước bọt, nghĩ tới luồng Long khí tựa như loan đao ban nãy mà vẫn còn có chút sợ hãi.
Chử U khẽ cười một tiếng, hoàn toàn áp lòng bàn tay mềm mại trắng nõn lên trên quả trứng rồng lạnh ngắt kia.
Lạnh hệt như tuyết đọng trên đỉnh núi, rét buốt khiến nàng khẽ co ngón tay lại.
Nàng khẽ nhíu mày chớp mắt, hai mắt dường như có chút khó chịu.
"Xin Tôn chủ để thuộc hạ lấy!" Hám Trúc vội vàng nói.
"Đừng nhúc nhích." Chử U hơi nghiêng đầu đi, lại khó chịu chớp mắt một cái.
Trong lúc nói chuyện, quả trứng kia quả nhiên đã bị nàng lấy ra, chỉ là trên cột đá không hề trống không, mà đã bị một quả trứng giống hệt thay thế vào.
"Quả trứng kia sao vẫn còn ở đó?" Hám Trúc nhìn chăm chú vào cột rồng bạch ngọc, lại nhìn bàn tay của Tôn chủ nhà mình, đau lòng tựa như dao cắt.
Trong Ma giới mà hộ chủ đến mức này, e rằng chỉ có kẻ nhập ma nửa chừng như nàng, nửa đường vào ma, gọi tắt là ma nửa mùa.
Chử U nâng quả trứng kia lên, nheo mắt tỉ mỉ quan sát, máu thịt trên bàn tay nhanh chóng sinh trưởng rồi khép miệng lại: "Đó là đồ giả, dạy ngươi bấy lâu nay, sao đến chút này cũng nhìn không ra?"
Nàng ôm quả trứng ủ vào trong lòng, tựa như lẩm bẩm: "Hơi nặng."
Lời vừa dứt, quả trứng trong lòng nàng dường như khẽ động đậy.
"Sao lại còn biết cựa quậy, chẳng lẽ sắp phá vỏ?" Nàng nghi hoặc cúi đầu nhìn, thế nhưng quả trứng lại không nhúc nhích nữa.
"Tôn chủ nếu thấy nặng thì để thuộc hạ cầm giúp." Hám Trúc vội vàng nói thêm.
Chử U liếc nhìn nàng, ánh mắt có chút tan rã: "Phượng Hoàng chủ hỏa, ta ủ một chút, có khi liền ấp ra được."
Hám Trúc mơ hồ cảm thấy đôi mắt của Tôn chủ không ổn lắm, nhưng không tiện nhiều lời. Nàng quay đầu nhìn về phía cánh cửa đá cao lớn kia: "Tôn chủ còn muốn đi gặp Phượng Nhị cùng Long tộc một chuyến không?"
Chử U ôm quả trứng, nói: "Không đi, chẳng còn mấy khí lực, thân này của ta chỉ là một tia thần thức phân tách ra, không chịu nổi giày vò."
Hám Trúc chỉ đành gật đầu, thấy Tôn chủ ngoắc ngón tay liền vội vàng bước tới.
Chử U đè lên vai nàng, đôi mắt tựa như hoàn toàn mất đi tiêu cự.
"Tôn chủ, mắt của ngài..." Hám Trúc trong lòng khẽ kinh hãi.
"Đỡ ta một chút." Chử U điềm nhiên nói, tựa như đã tập thành thói quen.