"Lũ Thần tiên kia không chịu nổi thứ nhiễm phải Ma khí, con rồng này nếu có thể ấp ra ắt hẳn sẽ bị ghét bỏ." Hám Trúc vội nói.
Nàng khựng lại một chút, thừa thắng xông lên nói tiếp: "Nhưng nếu Thiên giới truy cứu tới thì biết tính sao?"
"Ta đã không còn thuộc về Thiên giới, róc tiên cốt của ta thì cũng thôi, chẳng lẽ còn muốn róc nốt ma cốt của ta sao?" Vẻ mặt Chử U u ám, khẽ cong ngón tay gõ nhẹ lên vỏ trứng một cái.
Hám Trúc nơm nớp lo sợ: "Nhưng thuộc hạ không muốn thấy Tôn chủ mạo hiểm."
"Ta nuôi đồ vật của chính mình, sao tính là mạo hiểm." Chử U liếc nàng một cái.
Hám Trúc thầm kêu không xong, quả trứng này còn chưa nứt vỏ mà đã được gọi là "đồ vật của chính mình" rồi sao. Đầu óc nàng khẽ xoay chuyển, lại bảo: "Nhưng nếu ấp ra một kẻ lòng lang dạ sói thì phải làm sao?"
"Nếu là vậy thì vứt bỏ đi." Chử U nói rất nhẹ nhàng, "Rồng mới vừa ấp ra, ta bảo sao thì là vậy, ta muốn nó thế nào nó liền phải thế ấy, nếu có một con rồng có thể suốt ngày ở bên cạnh ta nói lời ngon ngọt, chẳng phải rất thú vị sao."
Hám Trúc vô cùng tủi thân: "Chẳng lẽ thuộc hạ nói còn chưa đủ nhiều sao?"
Chử U chẳng hề nể nang nàng: "Ngươi quá coi mình là việc to tát rồi."
"Nhưng quả trứng này ấp ra làm sao biết nói, ngài muốn tìm cũng nên tìm kẻ biết nói chuyện mới phải." Hám Trúc quả thực thấy tủi thân.
Bàn tay trắng muốt của Chử U đặt lên quả trứng rồng kia, người trắng muốt còn y phục đen tuyền, thoạt nhìn cả người tựa như chỉ có hai sắc đen trắng. Nàng bảo: "Đồ vật do chính tay ta dạy dỗ ắt hẳn sẽ ngoan ngoãn, bảo nó nói gì thì nó sẽ nói nấy."
Hám Trúc thấy khuyên không được đành lanh lợi phụ họa một câu: "Tôn chủ tu vi cao thâm, diễm tuyệt Tam giới, nó dám to gan không ngoan ngoãn sao."
Chử U phất phất tay: "Được rồi, mau đi dò la xem rốt cuộc Tam chủ đi làm việc gì rồi, đừng đứng đực ở đây cản trở ta ấp trứng."
Hám Trúc vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại, thầm nghĩ Phượng Hoàng ấp trứng thì ấp thế nào, liệu có hóa thành nguyên hình chăng. Nhắc mới nhớ, nàng còn chưa từng thấy qua chân thân của Tôn chủ nhà mình.
Nghe đồn khi vị này giáng thế, trên Đan Huyệt Sơn hào quang vạn trượng, tựa như có lụa mỏng ngũ sắc giăng khắp trời, trăm chim cùng hót vang, thần duệ sơ sinh kia lông vũ rực rỡ sum suê, là con phượng hoàng đẹp nhất trong Phượng tộc.
Nghĩ vậy, chân thân của Tôn chủ ắt hẳn đẹp đẽ biết bao, Hám Trúc nghĩ tới thôi mà ánh mắt cũng đờ đẫn mê say.
Trong đại điện lại chỉ còn một mình Chử U, quả trứng kia vẫn chưa biết nói chuyện, bốn bề tĩnh lặng như tờ.
Chử U không hóa ra nguyên hình, chỉ ngồi xếp bằng thẳng người, bắt đầu vận chuyển linh lực trong cơ thể.
Linh lực này vừa vận chuyển lên, hai mắt liền đau đớn khôn cùng, một hồi lâu sau, một giọt mồ hôi lạnh từ trên trán nàng lăn dài xuống.
Linh lực trong Linh hải (1) mỏng manh vô cùng, quả thực như bị thứ gì đó hút cạn, hiển nhiên có điều bất thường.
Lúc này mới vừa xuất quan, còn chưa làm gì mà linh lực đã hao tổn nhiều đến vậy, tựa như nàng bế quan trăm năm tu vi chẳng tiến mà lại thụt lùi, càng tu càng quay ngược lại, chuyện này nếu để lũ tiểu ma khác biết được thì chắc chắn sẽ coi nàng thành trò cười mất.
Chử U khẽ nheo mắt lại, mái tóc trắng muốt xõa trên bờ vai cùng lưng áo, nếu không phải đôi môi vẫn còn mang sắc đỏ thì trông nàng thật sự hệt như một người tuyết tạc thành.
Nàng suy xét cẩn thận xem rốt cuộc là chiếc mâm tròn bạch ngọc trong Long Cung có vấn đề, hay hòn đá nhân duyên kia có vấn đề, hay là có kẻ nào đó âm thầm giở trò sau lưng.
Nghĩ tới nghĩ lui, ngoài quả trứng rồng này ra quả thật chẳng có thứ gì khiến nàng không nghĩ thông được.
Nàng ngồi xếp bằng, quả trứng kia liền được đặt ở phía bên kia sập mềm, chỉ một quả trứng như vậy mà cũng chia đôi chiếc sập mềm với nàng, ít nhiều cũng chẳng giống như đồn đại.
Chử U vốn định đẩy quả trứng này ra, nhưng ngẫm nghĩ một chút lại thu tay về, lát sau phất ra một tia linh khí quấn về phía quả trứng rồng.
Linh khí vừa chạm vào quả trứng rồng liền bỗng chốc biến mất không còn một mống.
Chử U ngẩn ra một thoáng, linh lực sinh ra từ linh khí, nàng còn chưa từng thấy quả trứng nào lấy linh lực làm thức ăn, khẩu vị của quả trứng này quả thực không hề nhỏ.
Nói đi cũng phải nói lại, thuật che mắt nàng thi triển ở Long Cung vốn chẳng hề cao thâm, chỉ cần cầm lấy "quả trứng" giả kia lên là có thể phát hiện ra đó thực chất chỉ là một tảng đá.
Chỉ là Long Cung cung phụng quả trứng kia như vậy, chắc hẳn sẽ không dễ dàng đụng vào, bởi thế chẳng rõ khi nào bọn họ mới phát hiện ra quả trứng rồng trên mâm tròn bạch ngọc đã bị trộm mất.
Trứng tốt a, thực sự là một quả trứng tốt ngàn năm hiếm gặp, nay nàng càng lúc càng muốn biết thứ bên trong quả trứng sau khi ấp nở ra sẽ có hình dáng thế nào.
Là xấu xí cùng cực, hay là xinh đẹp vô ngần, hoặc giả chỉ bình thường nhạt nhẽo.
Đáng tiếc quả trứng này chẳng có mấy động tĩnh, sau khi tới Ma giới thì đến cả nhúc nhích cũng không nhúc nhích lấy một cái, dường như đã biến thành một quả trứng chết vậy.
Thôi vậy, nàng cũng không thể nóng vội gõ vỡ trứng để lôi rồng ra được.
Chử U nghỉ ngơi hai ngày, trong hai ngày này thỉnh thoảng nàng lại đút cho quả trứng một ngụm linh khí, nếu không phải quả trứng nuốt sạch linh khí không còn một mống thì nàng còn tưởng quả trứng này đã chết thật rồi.
Dù sao nàng cũng là thần duệ nhập ma, trước khi bế quan đã khiến chúng ma tâm phục khẩu phục, sau khi bế quan trăm năm trở về lại càng thêm uy nghiêm, kẻ nào dám ngỗ nghịch với vị này chính là tự đâm dao găm vào người mình, tự chuốc lấy khổ ải.
Đại điện hoang phế trăm năm, đám thị nữ hầu hạ trong điện đều đã rời đi cả.
Ma vốn phóng túng tản mạn, dẫu chủ nhân của mình đi vắng thì bọn họ tự nhiên cũng chẳng ngốc nghếch thủ mãi ở nơi này.
Chử U tuy không thích tiếp xúc với người khác nhưng bên cạnh chẳng có ai trò chuyện cũng thấy có chút không quen.
Trước khi bế quan, mấy chục tiểu ma trong điện của nàng đều lanh lợi vô cùng, nói chuyện lại êm tai, suốt ngày líu lo ríu rít, ngay cả một sợi tóc của nàng cũng có thể khen ngợi được, hễ là thứ bọn họ nhìn thấy thì chẳng có gì là không khen nổi.
Nàng mở mắt, trước tiên nhìn lên trần nhà treo rủ dải sa cùng chuỗi ngọc phía trên cung điện, sau khi xác nhận hai mắt vẫn có thể nhìn thấy vạn vật mới đưa tay sờ quả trứng rồng được nàng đặt trên chiếc gối gấm mềm mại.
Bên ngoài truyền đến tiếng sột soạt, chẳng rõ là ai đang khuân vác thứ gì.
Đoán chừng không phải Hám Trúc, nha đầu này phỏng chừng vẫn còn đang dò la tin tức ở bên ngoài, làm gì có tinh lực mà giày vò trước cửa đại điện.
Chử U nhíu mày ấn nhẹ mi tâm, quả trứng rồng trong lòng lạnh lẽo vô cùng, lại còn cứng ngắc, so với tảng đá còn giống đá hơn.
Ngoài cửa điện bỗng có người cất giọng dịu dàng nhỏ nhẹ gọi một tiếng: "Đại nhân bế quan trăm năm, ta chỉ đứng ngoài cửa điện thôi cũng cảm nhận được linh lực ngút trời cuồn cuộn, quả thật không hổ danh là đại nhân của chúng ta a!"
Lời này nói nghe quá đỗi giả tạo, linh khí trên người nàng đã bị quả trứng rồng này nuốt mất hơn nửa rồi, còn ngút trời nỗi gì.
Tuy giả nhưng Chử U quả thực thích nghe, nàng vừa nghe giọng này liền biết kẻ tới là ai.
Là một con liên hoa yêu nhập ma, đóa liên hoa vốn thanh cao lại đọa vào ma đạo, cũng thật là thú vị.
Liên hoa yêu kia tên gọi Hồng Cừ, bản thể đỏ thắm kiều diễm, cắm trong nước trông vô cùng xinh đẹp. Thuở chưa nhập ma từng mến yêu một thư sinh rơi xuống nước, đáng tiếc tên thư sinh kia vong ân phụ nghĩa, sau khi thi đỗ chỉ sợ người ta biết mình từng ân ái với một yêu vật, liền nhẫn tâm bẻ gãy cành của nàng, xé rách từng cánh hoa, rồi chất lại thành đống châm lửa đốt sạch.
Thế là con liên hoa yêu còn giữ lại được một mạng liền nhập ma như vậy.
Chử U vừa nhấc tay, cánh cửa điện đang đóng chặt tức thì mở ra.
Bên ngoài tối đen như mực, không thấy mặt trời cũng chẳng thấy trăng sao, cơn gió cuốn theo cát vàng chẳng chút kiêng dè thổi thốc vào trong điện, vương lên đống Yêu binh ma khí chất đầy mặt đất.
Liên hoa yêu mặc một bộ váy dài đỏ tươi mảnh mai tựa như sắp bị gió thổi bay đi, phía sau nàng kéo lê một chiếc bao bố, bên trong chẳng rõ đựng thứ gì mà trông nặng trĩu.
Cửa vừa mở ra, Hồng Cừ liền ra sức kéo chiếc bao bố tiến về phía trước vài bước, nàng liếc nhìn vào trong đại điện, vừa ngước mắt đã thấy vị kia đang nhàn nhã tựa trên sập mềm.
Chử U hờ hững nâng mi mắt lên, ánh nhìn rơi trên chiếc bao bố nàng đang kéo lê kia.
Trong bao bố vang lên tiếng va đập trầm đục, tựa như đựng cả một túi đá, bên trong dường như có chút linh khí, tựa hồ là Linh thạch.
Nàng có thế nào cũng không ngờ tới món lễ vật đầu tiên nhận được sau khi trở về lại là đá, quả thực hoang đường.
Hồng Cừ kéo chiếc bao bố vào trong cửa điện, còn chưa kịp mở lời khen ngợi một phen đã nghe Chử U hỏi: "Mang theo thứ gì?"
"Là Linh thạch." Hồng Cừ vội vàng mở miệng bao bố đang buộc chặt ra, lại còn đổ toàn bộ đồ vật bên trong ra ngoài.
Từng khối to nhỏ không đều, đến cả màu sắc cũng có phần khác biệt, có khối trắng trong suốt lấp lánh, có khối lại đục ngầu, đúng thực là Linh thạch.
"Ta cần những thứ Linh thạch này làm gì." Chử U liếc nhìn qua, vờ vịt nói.
Trên thực tế thì rất hữu dụng, nhưng lũ tiểu ma không cần phải biết.
Hồng Cừ vốn dĩ xinh đẹp ngàn kiều vạn mị, sau khi nhập ma lại càng thêm phần mê hoặc, nhất cử nhất động đều ngây thơ vô cùng nhưng lại pha lẫn chút vị đầu độc quyến rũ. Nàng mỉm cười vội vàng giải thích: "Là Tam chủ sai ta mang tới, nói từng mượn Linh thạch nơi Tôn chủ, nếu Tôn chủ về điện thì đem số Linh thạch này tới trả lại."
Chử U trong lòng hiểu rõ, hóa ra đúng là ba tên kia đã lấy trộm Linh thạch của nàng.
Nàng vuốt ve quả trứng trong lòng, nói: "Ngươi không biết bỏ vào trong giới tử (2) sao, hà tất phải tốn sức kéo lê tới đây như vậy?"
Hồng Cừ dịu dàng nói: "Tam chủ nói nếu bỏ vào trong giới tử thì ngài nhất định nhìn cũng chẳng buồn nhìn một cái, bao nhiêu bảo bối đưa tới một khi vào giới tử là chẳng bao giờ thấy lại được nữa, chi bằng kéo lê tới đây như vậy vẫn tốt hơn."
Chử U khẽ vuốt cằm phất tay một cái, chiếc bao Linh thạch nặng trĩu kia tức thì văng sang một bên, va đập vào đống Yêu binh ma khí phủ đầy cát vàng.
Binh khí va chạm loảng xoảng, giá binh khí đồ sộ suýt nữa đổ sập xuống.
Hồng Cừ bị tiếng động này dọa cho rụt vai lại, lén xoa xoa vết hằn đỏ trong lòng bàn tay do dây thừng buộc bao tải siết vào.
Chử U xoa nắn quả trứng rồng một hồi, đành phải đặt nó xuống đất lần nữa, cứ tiếp tục như vậy thì linh lực của nàng chắc chắn sẽ cạn kiệt mất. Bị hút cạn thì cũng thôi, nhưng nếu lại mù lòa thì sao mà chịu nổi.
Nàng nâng mắt lên không mặn không nhạt hỏi: "Tam chủ mượn Linh thạch làm gì, bọn chúng nay đang ở nơi nào?"
Bị hỏi tới việc này, Hồng Cừ muốn nói lại thôi, ngẫm nghĩ một chút rồi trĩu nặng tâm sự đi khép cửa điện lại, sau đó mới cất lời: "Nghe đồn một hồn của Ma chủ có thể đã chuyển thế, thế là Tam chủ liền tới nhân gian, cũng chẳng rõ trong chuyện này có mấy phần thực mấy phần hư."
Chử U khinh miệt cười nhạt: "Bọn chúng lại chắc chắn như vậy, rằng Ma chủ chuyển thế sẽ ở nhân gian sao?"
Lời này hỏi quá mức sắc bén, Hồng Cừ thực sự đáp không nổi, vắt óc suy nghĩ mãi mới rặn ra được một câu: "Thân xác của Ma chủ cùng một trong ba hồn vẫn còn lưu lại ở Ma Vực, Tam chủ bảo cần phải thu hồi hai hồn còn lại về mới có thể đánh thức Ma chủ. Tam chủ tính ra nơi một trong các hồn rơi xuống vừa vặn là nhân gian."
Tam chủ chính là kẻ hoang dâm vô độ lại còn muốn kéo nàng xuống nước Kinh Khách Tâm kia, Chử U cười khẩy một tiếng: "Chỉ dựa vào nàng ta mà cũng tính ra được sao?"
Hồng Cừ cúi đầu, nghe những lời lẽ càng lúc càng cay nghiệt này liền run rẩy co rúm nâng mắt lên nhìn.
Ân oán giữa Kinh Khách Tâm cùng vị này thì trong Ma giới nào có ai không biết, dẫu sao Kinh Khách Tâm từng bị treo trước cửa đại điện này chẳng phải một lần, trong đó còn có một lần là ả tự nguyện.
Chử U giễu cợt: "Nhưng dẫu cho hồn phách kia chuyển thế làm người, nó chẳng hề mang theo ký ức của Ma chủ, trên người lại không có Ma khí, dễ tìm như vậy sao, thật sự coi mình là liệu sự như thần rồi? Tam chủ lần này quá mức nóng vội rồi."
Hồng Cừ đánh bạo tiến lên phía trước, mang bộ dạng mềm mại như nước, ngoan ngoãn ngồi xổm bên cạnh vị Ma tôn áo đen.
Trên mặt Chử U chẳng chút gợn sóng nhưng khẽ ngửa người ra sau một chút, thầm nghĩ: Liên hoa yêu này bỗng nhiên áp sát lại gần như thế làm gì.
Hồng Cừ khẽ nói: "Tam chủ sở dĩ sốt ruột như vậy chẳng qua là vì nghe nói Thiên giới muốn sửa lại Trấn Ma tháp (3)."
Ánh mắt Chử U tối sầm lại: "Trấn Ma tháp? Tam chủ tới thế gian từ khi nào?"
"Chừng độ một năm rồi." Hồng Cừ nhỏ nhẹ đáp.
Chử U phất tay biểu thị mình đã biết, nàng vốn định bảo liên hoa yêu lui ra, nhưng ngẫm nghĩ một chút lại ngoắc ngoắc ngón tay.
Liên hoa yêu vừa đứng dậy lại ngoan ngoãn ngồi xổm xuống, răm rắp nghe theo: "Chẳng rõ Tôn chủ còn điều chi sai bảo?"
Ánh mắt Chử U khẽ đảo, cụp mắt nhìn quả trứng đang ngự trên chiếc gối mềm bên chân: "Cẩn thận nâng nó lên đưa cho ta."
Nàng chợt nảy ra một ý định, muốn để quả trứng này nuốt thử chút linh lực của người khác xem sao.
Quả trứng tỏa ánh sáng rực rỡ lẳng lặng nằm trên chiếc gối gấm mới tinh có tua rua bốn góc, trông vô cùng phú quý rực rỡ.
Con ngươi Hồng Cừ khẽ chấn động, thầm nghĩ: Chẳng lẽ đây chính là quả trứng con riêng trong miệng lũ tiểu ma đồn đại? Thế là nàng run rẩy đưa tay ra bưng, vừa sơ ý liền bị quả trứng này làm cho buốt cóng, tay run lên một cái khiến quả trứng lăn lông lốc ra ngoài, đụng bịch một tiếng vào cột vàng.
Cú va chạm mạnh đến mức cả đại điện cũng rung chuyển theo.
Chử U trừng mắt, lập tức ngồi bật dậy.
Hồng Cừ khóc không ra nước mắt, trứng Phượng Hoàng chẳng phải nên nóng hôi hổi sao, quả trứng này sao lại lạnh đến vậy?
Nàng cũng chẳng biết có nên nhặt lên hay không, run rẩy cất lời: "Cái này... cái này... không bị hỏng chứ."
-----o0o-----
Chú thích
(1) Linh hải: biển linh lực trong thân người tu hành, nơi linh lực tụ lại và luân chuyển.
(2) Giới tử: không gian riêng thu nhỏ cất trong một hạt, mở ra thành cả một cõi.
(3) Trấn Ma tháp: bảo tháp phong ấn cấm cố các đại ma thượng cổ tại Ma Vực.