Vỡ nát thì không thể nào vỡ nát được, quả trứng rồng tốt đến vậy, nếu va chạm một chút mà đã hỏng thì Long tộc còn mặt mũi nào nữa, Long tộc vốn coi trọng thể diện nhất.
Đúng là một lũ xa hoa lãng phí, Chử U thầm nghĩ, hễ thấy thứ gì lấp lánh là mắt sáng rực lên, ngay cả Long Cung nơi ở cũng xa hoa hơn cả Thiên cung, khắp nơi đều là vàng bạc ngọc ngà, đến cả trân châu cũng đem đi rải đường.
Nàng im lặng không nói, chăm chú nhìn quả trứng tròn vo kia, tâm tư bay xa rồi lại được kéo trở về.
Thuở trước khi nàng còn ở trên trời chẳng phải cũng hưởng hết vinh hoa phú quý sao, chỉ là những thứ vốn thuộc về nàng chỉ vừa lơ là một chút liền mất sạch không còn.
Hồng Cừ khuỵu hai đầu gối, rầm một tiếng quỳ sụp xuống đất, trán dập mạnh xuống mặt đất liên hồi.
Động tĩnh này thực sự quá lớn, tiếng cồm cộp vang lên như có người gõ chiêng, Chử U nghe mà nhức cả óc.
Hồng Cừ vẻ mặt kinh hoảng ngẩng đầu lên: "Đại nhân muốn phạt ta thế nào?"
"Phạt sao?" Chử U dường như chợt nghĩ ra điều gì, đứng dậy bước tới bên cột vàng. Lòng bàn tay nàng khẽ lật lên, quả trứng rồng vừa đụng vào cột liền được một làn gió nâng lên, vững vàng rơi vào lòng bàn tay nàng.
Bàn tay trắng muốt tức thì bị sức nặng đè trĩu xuống, có thể thấy quả trứng kia không chỉ lạnh như băng mà còn nặng vô cùng.
Đôi mắt Hồng Cừ kìm nén liếc nhìn quả trứng vừa bị mình làm rơi, không ngờ lại trông thấy ma văn ẩn dưới lớp áo ngoài mỏng như sương của vị thần duệ nhập ma này.
Những ma văn màu đen trên cánh tay trắng nõn kia chớp mắt dường như nhạt đi đôi chút, cũng chẳng rõ có phải nàng nhìn lầm hay không. Nàng không dám nghĩ nhiều, nhất là chuyện tu vi của vị này không ổn định.
Quả trứng rồng dường như rất buốt tay, Chử U vừa nhặt nó lên liền quay đầu ném nó trở lại sập mềm.
Hồng Cừ nuốt một ngụm nước bọt, lại càng cúi gằm đầu xuống.
"Vậy liền phạt ngươi đi một chuyến tới thế gian." Chử U ngồi trở lại sập mềm, mái tóc trắng bạc rủ xuống tấm thảm thêu hoa văn cành ngô đồng.
Hồng Cừ ngẩn ra, không hiểu ý tứ ra sao, thầm nghĩ: Thế mà cũng là phạt sao?
Chử U lập tức nói tiếp: "Ngươi đích thân đi một chuyến, nói cho Tam chủ biết, phải cẩn thận Long tộc."
Hồng Cừ càng thêm mê man, chẳng hiểu chuyện Tam chủ đi tìm một hồn chuyển thế của Ma chủ thì có can hệ gì tới Long tộc.
Chử U phất phất tay, ống tay áo mỏng như sương khẽ lay động: "Lời này nếu không truyền tới nơi, ta sẽ cắt đứt rễ của ngươi."
"Ta đi ngay đây!" Hồng Cừ vội vàng vâng lời, chỉ sợ bản thể bị kéo cắt làm đôi.
Đợi sau khi liên hoa yêu rời đi, Chử U mới nặng nề rũ mắt nhìn quả trứng rồng kia, trong lòng cảm thấy kỳ quái, quả trứng này chẳng lẽ còn không muốn cho người khác chạm vào sao?
Lại còn biết linh lực của ma vật khác không bằng nàng, quả thực kén chọn kỳ quặc.
Chử U đứng dậy chắp tay sau lưng đi quanh đại điện một vòng, thực ra nàng chẳng phải không thể trực tiếp truyền tin cho Tam chủ, chỉ là nàng cùng ba tên ma đầu này trước giờ chẳng mấy hòa hợp, huống hồ có kẻ sai bảo được thì tội gì không dùng.
Có điều lời giải thích của liên hoa yêu kia có chút kỳ lạ, Kinh Khách Tâm vốn chẳng tinh thông bói toán, sao có thể do ả tính ra được.
Nàng muốn biết rốt cuộc liên hoa yêu này có nghe lời nàng hay không, liệu có thông đồng với Tam chủ làm chuyện gì mờ ám.
Ma giới không thấy ánh mặt trời, trước giờ một nửa tối tăm không trăng sao, một nửa rực lửa cháy bỏng, chớp mắt một cái nửa ngày đã trôi qua.
Nửa ngày sau Hám Trúc mới từ bên ngoài trở về, bước vào đại điện liền thấy khắp đất toàn Linh thạch xám xịt.
Linh thạch dồi dào linh khí vốn phải trong suốt lấp lánh, mà những thứ dưới đất này lại xám xịt như đá vừa xúc từ trên núi xuống, rõ ràng là đã bị dùng qua.
Hám Trúc kinh hãi, trước kia khi hai mắt Chử U không thể nhìn thấy vật gì chỉ dùng một chút là có thể khôi phục lại trong sáng, sao hôm nay lại tiêu hao đầy cả đất như vậy.
Huống hồ linh lực của nàng chẳng phải cũng vừa cung cấp cho Tôn chủ sao?
Kỳ lạ, quả thực quá sức kỳ lạ, người ngoài không biết còn tưởng cung điện của Tôn chủ nhà nàng dùng để chất đống đá vụn.
Chử U không ở trên sập mềm, giọng nói từ phía sau tấm bình phong bên phải truyền tới: "Còn biết đường về sao?"
Hám Trúc vội vàng nói: "Thuộc hạ vừa đi một chuyến tới thế gian, gặp được con Yểm quỷ thường đi theo bên cạnh Kinh Khách Tâm."
"Ồ? Thế nào?" Chử U lại hỏi.
"Yểm quỷ kia rất dễ lừa gạt, thuộc hạ chỉ thăm dò một phen là ả đã khai ra hết. Bảo rằng Thiên giới muốn sửa Trấn Ma tháp, nếu Trấn Ma tháp được dựng lên thì vạn ma đều sẽ bị đè dưới chân tháp, nay Ma giới lòng ma tan rã, cảnh giới của Tam chủ lại không đồng đều, không có mấy kẻ dùng được, chỉ có đánh thức Ma chủ mới mong xoay chuyển cục diện, thế là Tam chủ liền tới nhân gian tìm một hồn chuyển thế của Ma chủ." Hám Trúc cẩn thận cất lời.
Phía sau tấm bình phong vang lên tiếng "cốc, cốc", là Chử U đang gõ nhẹ lên chiếc bàn dài bằng gỗ tử đàn.
"Một hồn kia là do ai bói ra giáng xuống nhân gian?" Chử U hỏi.
"Là Nhị chủ Lạc Thanh." Hám Trúc đáp.
Chử U xì khẽ một tiếng, tiếng xì vừa dứt, tấm bình phong che chắn trước mặt nàng tức thì bị một luồng kình phong chém đứt làm đôi.
Lúc này Hám Trúc mới thấy được vị Tôn chủ áo đen vốn ngồi sau tấm bình phong, Tôn chủ ngồi xếp bằng trước án, mái tóc trắng rủ xuống mặt đất uốn lượn tựa như dòng suối tuyết.
Quả trứng rồng kia đang ngự ngay ngắn trong chiếc đĩa ngọc xanh đặt trên bàn dài bằng gỗ tử đàn.
Hám Trúc thầm nghĩ: Quả trứng này chẳng lẽ cũng bị ăn rồi sao? Nàng ngẫm nghĩ một hồi, lại có chút thèm thuồng.
Trên mặt Chử U dâng lên một tia giận dữ: "Khá cho liên hoa yêu, bị thư sinh lừa đến mức nhập ma, nay lại cũng học được thói nói dối đầy mồm."
"Hồng Cừ đã tới sao?" Hám Trúc bị cơn giận bất chợt của Tôn chủ nhà mình làm cho kinh hãi suýt nữa không nói nên lời.
Khóe môi Chử U nhếch lên, dường như đang cười, lời nói ra vô cùng thong thả: "Nàng ta đúng là biết ta cùng Kinh Khách Tâm chẳng mấy hợp nhau, tưởng rằng bảo là do Kinh Khách Tâm bói ra thì ta sẽ không nhúng tay vào sao?"
Hám Trúc thầm nghĩ: Đây đâu chỉ là không hợp nhau, đây rõ ràng là cả đời không qua lại với nhau.
Chử U lại nói tiếp: "Nực cười, dẫu là người khác bói ra, ta cũng sẽ không dễ dàng tới thế gian."
"Thân phận Tôn chủ quý giá, sao có thể vì loại chuyện này mà phí tâm sức." Hám Trúc nịnh nọt hùa theo.
Chử U trong lòng có chút hài lòng: "Lũ ma này ngoài mặt thì tôn kính ta, sợ hãi ta, nhưng sau lưng lại đề phòng ta, chỉ sợ ta làm hỏng chuyện tốt của bọn chúng."
"Đó là do bọn chúng mù mắt." Hám Trúc vội vàng nói.
Chử U khẽ vuốt cằm, vô cùng tán thành: "Quả đúng như vậy, còn mù hơn cả kẻ nửa mù như ta."
Hám Trúc liếc nhìn quả trứng rồng trong chiếc đĩa ngọc xanh, chẳng rõ vì sao mà quả trứng kia dường như lại đẹp mắt hơn đôi chút, ánh sáng lưu chuyển trên lớp vỏ ngoài càng lúc càng rõ ràng.
"Cho nên Tam chủ đã tìm được hồn phách chuyển thế kia của Ma chủ chưa?" Chử U co một chân lên, đặt khuỷu tay lên đầu gối, nghiêng đầu ngắm nhìn quả trứng kia.
"Vẫn chưa tìm được." Hám Trúc đáp, "Chỉ là Tam chủ quả thực đã biết ngài trở về."
Chử U nhướng mày: "Bọn chúng định làm gì?"
"Lạc Thanh một thân một mình rời đi, cũng chẳng rõ có phải định về Ma giới để khuyên Tôn chủ ra tay giúp đỡ hay không." Hám Trúc cẩn thận từng li từng tí mở lời, chỉ sợ nói không khéo lại chọc giận Tôn chủ nhà mình.
"Vậy ta liền chờ hắn tới, cũng để cho con liên hoa yêu kia thấy rõ, ta chẳng phải thật lòng muốn đi, mà là Tam chủ khẩn thiết cầu xin ta." Chử U khoanh hai tay lại, dáng vẻ ấy tựa như đang cự tuyệt, không để cho bất kỳ ai tới gần thân mình.
"Nhưng... nhưng Tôn chủ chẳng phải đã bảo sẽ không tới nhân gian sao." Ánh mắt Hám Trúc lấp lóe.
Chử U rũ mắt, phượng văn màu mực nơi đuôi mắt phải ảm đạm vô cùng, càng khiến dung mạo có phần vô tội yếu đuối của nàng thêm mấy phần quỷ quyệt. Nàng thật lâu không lên tiếng, tựa như đang suy nghĩ điều gì.
Qua một hồi lâu nàng mới cất lời: "Lũ Thần tiên kia rảnh rỗi như vậy, lại còn muốn dựng Trấn Ma tháp gì đó, Lạc Thanh nếu thật lòng cầu xin ta, ta liền hạ mình tới nhân gian một chuyến. Một hồn của Ma chủ phải thu hồi về, còn tòa tháp kia cũng đừng mong dựng nổi."
Giọng điệu nàng nhàn nhạt, chẳng rõ trong đó có mấy phần chân tình thực ý.
Hám Trúc khẽ hé miệng, lại nuốt những lời định nói trở vào.
Lạc Thanh kia là nhân vật thế nào, mấy trăm năm trước từng là Đại tướng quân bách chiến bách thắng ở nhân gian, mang trên mình bất biến cốt (1), vì cứu chủ mà bỏ mạng giữa cát vàng, chết rồi mới hay mình chỉ là một quân cờ chết không hết tội trong tay chủ tử.
Hắn sinh vào ngày Dậu tháng đầu mùa, ngày mất lại đúng lúc gặp ba sát đều hung, lại bị chôn vùi trong cát vàng, bởi thế mới hóa thành Hạn Bạt (2). Lòng hắn có si cùng oán, sau khi thành Hạn Bạt lại nhập ma, tính tình ngoan cố khó uốn nắn, chẳng phải là kẻ chịu khúm núm quỳ gối.
Chử U khẽ cười, nàng vốn thích nhìn bộ dạng của những kẻ không chịu cúi đầu nay lại phải khúm núm nịnh nọt cầu xin người khác.
Lũ ma này chẳng phải một mặt tôn sùng sợ hãi nàng, một mặt lại đề phòng nàng sao, rốt cuộc thì chẳng phải vẫn phải cầu xin nàng sao.
Hám Trúc nào dám bảo Tôn chủ không đúng, ấp úng mở lời: "Vậy thuộc hạ phải làm gì?"
Chử U ngẫm nghĩ một chút: "Ngươi đi đào bản thể của Hồng Cừ từ trong đầm nước đen lên cho ta, đặt vào trong chậu hoa lớn bên phải cửa điện."
Đoán chừng liên hoa yêu kia cũng chẳng ngốc đến mức mang theo bản thể tới thế gian, đại để chỉ phân tách ra một tia thần thức mà thôi.
Hám Trúc vội vàng vâng lời, chớp mắt đã biến mất không còn tăm hơi.
Quả trứng rồng trên chiếc đĩa ngọc xanh vẫn nằm nguyên vẹn, hoa văn quả thực rõ nét hơn đôi phần, vỏ trứng cũng thêm phần rực rỡ chói lòa, chẳng hề thua kém ánh đèn lồng trong tòa đại điện này.
Trứng quả là trứng tốt, chỉ là đã ăn quá nhiều Linh thạch.
Chử U biết rõ lai lịch của đống đá vương vãi khắp đất này, dẫu sao toàn bộ số Linh thạch này đều vì đút cho quả trứng rồng kia ăn mới trở nên xám xịt như vậy.
Linh thạch khắp đất đều bị hút cạn, đến một chút linh khí cũng chẳng còn sót lại, biến một tòa đại điện đang êm đẹp thành ra hệt như bãi khai khoáng vậy.
Chử U thực sự cạn lời, càng lúc càng hiếu kỳ thứ bên trong trứng sẽ ấp ra một con rồng thế nào.
Con rồng này còn ở trong trứng mà đã không biết đủ như vậy, đến linh lực trên người nàng cũng dám trộm, quả thực là tác phong của Ma tộc, chẳng hiểu sao lại sinh ra ở Long tộc.
Nói thế thì quả trứng này tựa như được chuẩn bị sẵn cho nàng, chỉ chờ nàng mang ra khỏi Long Cung, đặt ở Ma giới nuôi nấng tử tế, nuôi chừng năm mười năm, khéo chừng trên người con rồng nhỏ này lại chẳng còn thấy nửa điểm bóng dáng của Thần tiên nữa.
Có điều quả trứng này quả thực kỳ quái, có thể nuốt trọn ngần ấy linh khí tựa như một cái động không đáy, cứ tiếp tục như vậy khéo nàng sẽ bị nó ăn sạch mất.
Chiếc bao tải to đựng Linh thạch do Tam chủ trả lại cứ thế tiêu hao sạch sẽ, quả trứng này đến cả một tiếng nấc cũng chưa từng phát ra, may mà nó cũng không hút thêm linh khí nữa, chắc là đã no rồi.
Chử U cười thầm trong lòng, quả trứng này cũng thật biết đầu thai, lại đầu thai vào Long tộc vô cùng phú quý, chẳng may là đã bị nàng mang ra ngoài rồi.
Sau hai canh giờ, Lạc Thanh vừa từ nhân gian trở về đã bước tới Trường Minh nhai của Ma Vực, bên cạnh còn có liên hoa yêu vừa kiều diễm vừa thuần khiết đi theo.
Trường Minh nhai là con phố phồn hoa náo nhiệt nhất trong Ma giới.
Ma giới không thấy được vầng trăng sáng trên trời cao, cũng chẳng thấy được ánh dương rực rỡ chói mắt, nhưng bên trong Trường Minh nhai này lại rực sáng khắp nơi.
Giữa hàng ngàn chiếc ô lụa treo ngược trên bầu trời đều thắp một ngọn lửa, ngàn đốm lửa này chỉ cần có một đốm tắt đi thì sẽ có Ma nữ tiến tới thắp tiếp vào, bởi vậy con phố này mới được gọi là "Trường Minh".
Liên hoa yêu khẽ cất giọng nhỏ nhẹ nói chuyện, nhưng Nhị chủ nghe nàng nói lại chẳng hề hé môi lấy một tiếng, ngay cả nét mặt cũng không hề biến đổi.
Hồng Cừ nói: "Đại nhân, vị hoàng nữ kia rõ ràng đã bế quan trăm năm nhưng cảnh giới dường như không mấy vững vàng, lại chẳng biết sinh ra một quả trứng từ đâu. Chuyện tìm kiếm một hồn của Ma chủ sợ rằng nàng có lòng mà chẳng đủ sức a, huống chi một vị thần duệ dẫu có nhập ma thì chẳng phải vẫn là thần duệ sao, làm sao có thể cùng một lòng với Ma giới được."
Lạc Thanh nhìn cũng chẳng buồn nhìn nàng, cứ thế rảo bước tiến về phía trước.
Đại ma tiểu ma bốn phía trông thấy Lạc Thanh liền đua nhau cầm hoa trong tay ném tới.
Hồng Cừ vừa định nói thêm điều gì thì chợt cảm thấy tóc như bị ai giật mạnh một cái, nàng đột ngột quay đầu lại nhưng chẳng bắt được ai.
Nàng hé miệng muốn nói lại thôi, cánh tay bỗng nhiên cũng nhói đau một hồi, tựa như bị ai đó lôi kéo giằng xé, nhưng làm gì có ai đang cấu xé cánh tay nàng.
Sau khi cổ họng cũng bị siết lại một cái, Hồng Cừ mới chợt bừng tỉnh nhận ra bản thể của nàng có thể đã xảy ra chuyện, nghĩ tới những lời vị kia từng nói, nàng bỗng cảm thấy dưới chân lạnh toát, miệng lập tức ngậm chặt lại, không dám hé răng.
Nàng nghĩ hay là cứ đi tạ tội với vị kia cho xong.
Hồng Cừ thấp thỏm lo âu nâng mi mắt lên, vừa ngước mắt lên thì bất chợt nhìn thấy vị đang bị nàng bàn tán sau lưng kia ——
Vị thần duệ nhập ma kia đang ôm quả trứng đứng sừng sững giữa con phố đằng xa.
Dải thắt lưng đỏ thẫm quanh eo váy khẽ lay động theo tà váy lụa đen tuyền, mái tóc dài óng ả rực rỡ.
Chử U đã đợi từ lâu, chỉ chờ Lạc Thanh đi ngang qua Trường Minh nhai.
Đám tiểu ma tò mò ngó nghiêng xung quanh, tựa như đang ngóng chờ xem một màn kịch hay.
Chử U khẽ cười một tiếng, dáng vẻ trông vô cùng vô tội, nhưng lời thốt ra khỏi miệng lại khiến đám tiểu ma toàn thân run rẩy.
Nàng liếc nhìn về phía Lạc Thanh, cất giọng không mặn không nhạt: "Lạc Nhị chủ, nghe nói ngươi có việc muốn cầu xin ta."
-----o0o-----
Chú thích
(1) Bất biến cốt: cốt cách đặc biệt trong huyền huyễn, xương cốt ngàn năm không mục rữa, lưu giữ nguyên vẹn oán khí và ý chí trước khi chết.
(2) Hạn Bạt: loài cương thi / yêu vật thượng cổ mang lại hạn hán, sinh ra từ thi thể mang oán khí chôn vùi nơi đất khô cằn.