Lão bản cửa hàng tạp hóa cầm lấy túi trữ vật nói: "Tiểu hữu, loại túi trữ vật này là lựa chọn hàng đầu của đại đa số đệ tử mới vào tiên môn, chỉ cần năm Linh thạch là được!".
Đế Long cơn giận còn sót lại chưa tiêu, hầm hừ nói: "Bản đế có túi trữ vật!". Nó xoay người quét mắt về phía dãy sách phía sau, nói: "Ngươi thay ta giới thiệu cái thứ hai mà người mới vào tiên môn cần chuẩn bị đi, làm thế nào để phân biệt linh vật.".
Lão bản cửa hàng tạp hóa dẫn Đế Long tới trước giá sách, giới thiệu các loại thư tịch, có bí kíp nhập môn tế luyện pháp bảo sơ cấp, có công pháp vận hành sử dụng phi hành pháp bảo cùng bí kíp dưỡng khí vân vân.
Đế Long cầm lấy một quyển giới thiệu yêu thú, thảo dược và khoáng thạch, nói: "Ta muốn quyển này! Còn muốn cả bí kíp tế luyện pháp bảo này nữa!". Nó đến ngay cả hoành độ hư không cũng không thành vấn đề, phi hành pháp bảo đối với nó vô dụng, bí kíp dưỡng khí phàm nhân tu hành đối với nó cũng chẳng có ích gì.
Lão bản cửa hàng tạp hóa nhanh nhảu báo giá, sách yêu thú thảo dược khoáng thạch giá mười hai Linh thạch, bí kíp tế luyện pháp bảo giá hai mươi Linh thạch. Hắn nói: "Tiểu hữu, trên người ngươi chỉ có mười Linh thạch thôi phải không?". Ngụ ý chính là ngươi không đủ tiền nên mua không nổi. Hắn cầm lấy quyển bí kíp dưỡng khí ở góc giá sách, nói: "Quyển này chỉ cần năm Linh thạch.".
Đế Long tức xì khói, trừng mắt nhìn lão bản cửa hàng tạp hóa một cái, nói: "Đừng xem thường bản đế, bản đế còn có thứ khác có thể gán nợ Linh thạch! Ngươi tính xem mấy thứ này trị giá bao nhiêu Linh thạch!". Nó nói xong, "rầm" một tiếng đem đồ đạc trong túi trữ vật cùng nhẫn trữ vật đổ hết ra ngoài, nháy mắt lấp đầy cả tiệm tạp hóa, ngay cả chính nó cũng bị chôn trong đống vàng bạc.
Lão bản cửa hàng tạp hóa tuy rằng tuổi tác không nhỏ, động tác lại phá lệ nhanh nhẹn, thấy tình thế không ổn lập tức lách mình ra khỏi tiệm, vọt tới trên đường cái. Đợi khi hắn quay đầu lại, nhìn thấy một phòng đồ nát vụn tràn ra từ trong tiệm. Hắn cúi người nhặt lên một thanh cương đao từ đống đao kiếm rơi ở cửa, hỏi: "Đây là cái gì? Cương đao? Ở Tu Tiên giới, đốn củi cũng không dùng thứ này!".
Đế Long đẩy đống rương bạc trên đầu ra rồi chui ra ngoài, nhưng vàng bạc đã chất cao đến tận nóc, nó chỉ có thể gian nan nép vào một khe hở nhỏ bên xà nhà, bò trên đống vàng bạc. Đế Long nói: "Lão bản của thương đội nói, con rận nhỏ cũng là thịt." Nó cố gắng bước một chân ra trước, rồi lại từ khe hở còn lại chen chúc ra ngoài, vất vả lắm mới theo kẽ hở hẹp hòi đó leo lên cửa sổ mái, từ cửa sổ mái rời khỏi tiệm tạp hóa, rơi xuống đường cái.
Lão bản cửa hàng tạp hóa nhìn thấy Đế Long chân trần, ngay cả một đôi giày cũng không có, sắc mặt nguyên bản đã xanh mét nhất thời đen lại! Hắn mở tiệm tạp hóa, bán đồ cũng thu đồ, nay có khách đến cửa, hắn cũng không thể từ chối. Dùng lời của kẻ nghèo kiết hủ lậu mà nói, con rận ít cũng là thịt. Lão bản cửa hàng tạp hóa nhẫn nại vùi đầu vào bới đống đồ nát kia. Thật đúng là sắt vụn đồng nát mà, cương đao một đống lớn, da thú, thú cốt một đống lớn, lão bản thu dọn mấy thứ này mà mồ hôi chảy ròng ròng! Đây quả thực là đi thu mua đồng nát!
Cũng may cuối cùng còn có một thanh trường kích đúc từ đồng đỏ tinh túy, đại khái có thể đáng giá một trăm năm mươi Linh thạch, bấy giờ sắc mặt hắn mới dịu đi đôi chút. Hắn nói: "Đống cương đao kia không đáng tiền, ta thấy ngươi cũng chẳng dễ dàng gì, tính cho ngươi một Linh thạch vậy, coi như tặng cho ngươi! Đống thú cốt, da thú, thú huyết kia đi dã ngoại một chuyến có thể săn được cả đống, chỉ trị giá một Linh thạch! Đống vàng bạc này là vật tục thế gian, Tu Tiên giới không dùng được, ta thấy ngươi cũng không dễ dàng, liền thu cho ngươi năm Linh thạch. Về phần cây trường kích này, có thể đáng giá mười lăm Linh thạch." Hắn tính toán một hồi, đưa cho Đế Long hai mươi hai Linh thạch.
Đế Long đem mười Linh thạch trên tay cộng với hai mươi hai Linh thạch lão bản đưa đưa hết cho hắn, đổi lấy hai quyển sách. Nó ném sách vào túi trữ vật rồi bước ra khỏi tiệm tạp hóa, đột nhiên nhìn thấy tên đệ tử ngoại môn từng bị nó trấn lột dẫn theo bốn năm nam tử đi ngang qua, mà tên đệ tử ngoại môn kia cũng liếc mắt một cái nhìn thấy nó.
Lúc này nó đang hóa thành dáng vẻ của tên đệ tử ngoại môn đó, hai người giống hệt nhau cứ thế đứng trên đường cái mắt to trừng mắt nhỏ.
Nam tử đi cùng Lôi Đình phát hiện Lôi Đình có biểu hiện khác thường, quay đầu nhìn lại, rõ ràng thấy thêm một Lôi Đình nữa đứng trước tiệm tạp hóa, nhất thời kinh hãi nhảy dựng lên!
"Sao lại có hai Lôi Đình!".
Lôi Đình hét lớn một tiếng: "Bắt lấy hắn, hắn là giả!" Rồi dẫn đầu lao về phía Đế Long.
Đế Long thấy Lôi Đình xông tới, nhấc chân tung một cú đá thẳng vào mặt hắn, đá bay Lôi Đình ra xa, ngã sấp xuống đất, đau đến mức hắn "ưm" lên một tiếng rên rỉ, che lấy mũi, đau đến nước mắt giàn giụa. Máu theo kẽ tay tràn ra, đáng thương cho cái mũi vừa được chữa khỏi lại bị đá sụp.
Hai người đi cùng Lôi Đình vội vàng rút vũ khí, cảnh giác chằm chằm nhìn Đế Long, quát hỏi: "Ngươi là người phương nào?".
Lôi Đình che cái mũi đau nhức, kinh hô một tiếng: "Là ngươi!" Hắn lớn tiếng kêu lên: "Sư huynh bắt lấy hắn, chính là tiểu tử kia!".
Hai vị sư huynh của Lôi Đình lập tức công tới! Kết quả, mới vừa chạm mặt đã bị Đế Long tung hai cước đá bay, che mũi ngã xuống đất rên rỉ!
Hành động của Đế Long tự nhiên kinh động người xung quanh, nơi này toàn là đệ tử ngoại môn của Thần Long Lĩnh. Thấy ba người bị đá bay, lập tức có người hét to: "Kẻ nào dám đến Thần Long Lĩnh quấy rối! Bắt lấy!". Cùng lúc đó có mười mấy người lao tới.
Đế Long nâng chân tung một trận mãnh cước, những người xông lên đều bị đá bay, sau đó lại có một người vọt tới, nó lại tung chân đá sang, ngay sau đó cảm giác như đá vào vật nặng, người nọ không bay đi, nhưng bàn chân nó lại rất đau!
"Ô—" Đế Long đau đớn kêu lên một tiếng, nhảy lùi ra xa vài chục trượng, tập trung nhìn lại thì thấy là một thanh niên cầm lang nha bổng, đang dùng vũ khí chắn trước mặt bảo vệ cái mũi. Nó đã đá trúng vào lang nha bổng! Thanh lang nha bổng này tuyệt đối là pháp bảo, vừa cứng vừa sắc, chân nó đá lên trực tiếp bị đâm vào thịt. Đế Long đứng bằng một chân, đau đến mức mũi nhíu lại.
Thanh niên kia vung lang nha bổng công kích Đế Long.
Lòng bàn chân phải của Đế Long đau nhức, nó đứng một chân trụ, thân hình bật lên, nhảy vọt lên trời cao.
Thanh niên kia hét lớn: "Chạy đi đâu!" Hắn tế ra phi kiếm pháp bảo rồi nhảy lên, đạp phi kiếm đuổi theo Đế Long.
Đế Long cảm thấy bốn phương tám hướng đều có người đang lao về phía mình, nó sợ bị vây đánh nên quay đầu bỏ chạy. Nó nhanh chóng xuyên qua trấn nhỏ, nhảy vào khu rừng ngoài thị trấn, thần tốc chạy về phía trước hơn mười dặm, đột nhiên nhìn thấy một vực sâu vừa sâu vừa rộng, dưới vực sâu là một con sông lớn, dòng nước chảy xiết và sâu khôn lường, Đế Long lao thẳng xuống sông lớn dưới vực, lặn xuống đáy nước.
Nước sông dưới đáy vực lạnh lẽo thấu xương, Đế Long lặn sâu vài chục trượng mới chạm đáy. Đáy sông đá ngầm lởm chởm, hang động chằng chịt, hình thành vô số luồng nước xoáy hỗn loạn.
Đế Long lo lắng người của Thần Long Lĩnh cũng truy đuổi xuống nước, nó bám sát đáy sông bơi xuôi theo dòng nước, dọc đường nhìn thấy rất nhiều tôm cá cua và sinh vật đáy nước, kích thước của những sinh vật này lớn hơn nhiều so với những nơi khác.
Một con cá nheo lớn hơn cả con đò nằm phục dưới đáy sông, thấy Đế Long bơi qua liền há mồm muốn nuốt chửng. Đế Long nháy mắt hóa thành một con cự long, dọa con cá nheo kia quẫy đuôi, quay đầu chui vào đại động phía sau, chỉ để lại một đoạn đuôi run rẩy phát khiếp. Những sinh vật còn lại cũng nhanh chóng lẩn trốn, không sinh vật nào dám thò đầu ra nữa.
Đế Long lại hóa thành dáng vẻ thiếu nữ áo trắng tiếp tục đi tới. Nó cảm giác được nước càng lúc càng sâu, càng lúc càng lạnh, lại có từng luồng hàn khí ập đến, ngay cả sinh vật thủy sinh cũng biến mất, chỉ còn lại cát đá và nham thạch đáy sông.
Bỗng nhiên, giữa đáy sông xuất hiện một cái hố sâu thẳng đứng, hàn khí cuốn theo linh khí nồng đậm cùng hương thơm trào dâng ra ngoài.
Đế Long bò bên miệng hố nhìn xuống dưới, mơ hồ thấy đáy động có ánh sáng mờ ảo lóe lên. Nó mở Thiên nhãn trên trán nhìn xuống, chỉ thấy động này sâu chừng hơn mười dặm, toàn bộ động thẳng tắp như bị ai đó dùng đại thần thông khai phá ra, dưới đáy động còn có một cái động lớn hơn, hình dáng như một bảo bình, linh khí nồng đậm và hàn khí chính là từ trong cái động lớn bên dưới chảy ra.
Đế Long men theo miệng hố lặn xuống, dọc đường nhìn thấy trên vách động mọc đầy những thực vật tỏa ra linh khí, nhất thời cảm thấy nơi này không hề tầm thường.
Khi đến miệng động bên dưới, nó thấy ánh sáng trắng mờ ảo phát ra từ đáy động, linh khí càng thêm nồng nặc.
Đế Long lao đầu vào trong động, bỗng nhiên cảm nhận được phía sau có tia dị động. Nó quay đầu nhìn lại, kinh ngạc phát hiện miệng động đã bị một tầng vật chất như mặt băng che phủ.
"Á!" Đế Long kêu lên sợ hãi, nhanh chóng xoay người đấm vào tầng băng che cửa động. Băng gần như trong suốt nhưng vô cùng chắc chắn, nó tung liên tiếp mấy cú trọng quyền nện xuống, nhưng mặt băng vẫn không mảy may lay chuyển. Trên trán Đế Long rịn ra một tầng mồ hôi lạnh: Có cổ quái!
Đột nhiên, tiếng xiềng xích vang lên từ sâu trong sơn động. Đế Long từng nếm mùi đau khổ vì xiềng xích, nếu không phải bị Ma Giới Thiên Vương dùng xiềng xích khóa trụ thì sao đến mức phải tự hủy nhục thân, hiện tại nghe thấy tiếng xiềng xích này nó liền cảm thấy da đầu tê dại. Nhưng lúc này sơn động đã bị phong tỏa, nó không còn đường lui, chỉ có thể kiên trì tiếp tục đi xuống. Đáy sơn động này không sâu, ước chừng ba bốn trượng, nhưng lại vô cùng rộng lớn, trong làn nước dập dềnh có những tia sáng li ti nổi lên, rất chói mắt.
"Ơ?" Bỗng nhiên, giọng nói của một nữ tử vang lên, giọng nói nhẹ và yếu ớt nhưng ở nơi này lại làm Đế Long giật mình suýt nhảy dựng lên. Nó kinh hô: "Ngươi là ai?". Mở Thiên nhãn nhìn về hướng giọng nói phát ra, chỉ thấy phía trước chừng bảy tám trượng có một nữ tử đang ngồi co chân trên giường đá, eo và hai tay nàng đều bị xiềng xích khóa chặt. "Hả?" Đế Long nhất thời kinh ngạc trừng lớn mắt, rướn cổ lên, nó ngạc nhiên kêu lên: "Sao lại có người bị khóa ở đây?".
Nữ tử kia có vẻ cũng rất ngoài ý muốn, nàng hỏi: "Sao lại có người bơi vào đây?".
Đế Long kêu lên: "Ta hỏi ngươi trước mà.".
Nữ tử kia nhún vai nói: "Ta bị người ta trấn áp ở nơi này.".
Đế Long chớp chớp mắt, hỏi: "Trấn áp là cái gì?".
Nữ tử kia nhìn Đế Long với ánh mắt lạ lẫm, hỏi: "Người trong Tu Tiên giới không phải đều gọi việc giam giữ là trấn áp sao? Ngươi không phải người của Tu Tiên giới? Vậy sao ngươi có thể bơi tới đây?".
Đế Long không nhìn ra lai lịch của nữ tử này, sợ có nguy hiểm nên ngồi bệt xuống đất cách nàng thật xa. Nó đáp: "Ta bị người của Tu Tiên giới truy đuổi nên chạy vào đây! À không, xác thực mà nói bọn họ không phải người của Tu Tiên giới, bọn họ còn chưa bước chân vào Tu Tiên giới, là đệ tử ngoại môn của một tông môn tu tiên.".
Nữ tử kia khinh bỉ liếc nó một cái, nói: "Cư nhiên bị đệ tử ngoại môn truy đuổi đến mức chạy trối chết!". Nàng lại nói: "Ngươi ngồi xa thế làm gì? Sợ ta ăn thịt ngươi?".
Đế Long rất thành thật "Ừm!" một tiếng. Nó quả thật sợ bị ăn, trời đất này ai cũng muốn ăn thịt rồng, đều muốn bắt nó.
Nữ tử kia nhất thời cạn lời.
Đế Long đột nhiên nhớ tới vừa nãy ngửi thấy linh khí nồng đậm cùng ánh linh quang, hẳn là có linh vật, nó nhanh chóng đứng dậy tìm kiếm khắp nơi.
Nữ tử kia lại hỏi: "Ngươi tìm cái gì?".
"Linh vật! Ta vừa rồi ở trên nhìn thấy dưới này có linh quang mới xuống đây.".
Nữ tử kia chỉ vào một gốc thực vật bên trái, nói: "Ngươi nói cái đó sao?".
Đế Long quay đầu nhìn lại, rõ ràng thấy một gốc thực vật hình rồng sinh trưởng dưới đáy nước, đang đung đưa theo sóng nước. Lá cây đó giống như móng rồng, nụ hoa trên đỉnh giống như long châu, thân cây giống như thân rồng. Thực vật hình rồng theo nước gợn lay động, linh khí lấp lánh phát ra ánh sáng mờ ảo lan tỏa xung quanh. Đế Long vui mừng nói: "Thực sự có linh vật!". Nó đứng dậy bơi về phía thực vật kia, nhưng vừa bơi đến cạnh nó, đột nhiên cảm thấy nước cuộn trào và nữ tử kia nháy mắt đã áp sát sau lưng nó!
"Á!" Đế Long hét lên kinh hãi, nhanh chóng né tránh.
Thế công của nữ tử này cực kỳ mãnh liệt và tốc độ cực nhanh, móng vuốt quăng quật từ các phía chụp về phía Đế Long.
Đế Long né trái tránh phải, hiểm hóc tránh khỏi móng tay của nữ tử kia rồi lui lại phía miệng động, kêu lên: "Ngươi làm cái gì?". Nó liếc mắt nhìn lại thì thấy gốc thực vật hình rồng đã biến mất, trên vách đá trơ trụi không còn gì, trái lại lúc này đầy đất đều là xương cốt, tôm cá cua sò, phàm là động vật dưới nước có thể thấy thì ở đây đều có đủ. Những khúc xương này tan tác rải rác trên mặt đất, giống như có ai đó ăn thịt xong rồi vứt xương lung tung.
Nữ tử kia đứng đó, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn Đế Long, thở dài u uất, ánh mắt nhìn Đế Long tràn đầy vẻ thèm thuồng và tiếc nuối khi miếng mồi đến miệng còn bay mất.
Đế Long bị ánh mắt đó nhìn đến rợn cả người, trong lòng lại tức giận, nó quát: "Ngươi quả nhiên muốn ăn ta! Còn huyễn hóa ra thực vật hình rồng lừa ta qua đó!". Thiên nhãn có thể nhìn thấu huyễn tượng thế gian của nó vậy mà còn bị lừa! Tức chết đi được!
Nữ tử kia nhìn Đế Long với vẻ mặt vô tội: "Không ăn ngươi ta sẽ đói chết. Nơi này có vào mà không có ra, dù sao ngươi cũng không thoát được, sớm muộn gì cũng chết ở đây, không bằng lại đây cho ta ăn đi?".
Đế Long nghe nàng nói nơi này có vào không có ra, nhất thời nhíu mày, vừa tức lại vừa không tin, cho rằng nữ tử này lừa mình. Nó nặng nề hừ một tiếng: "Ngươi gạt người!". Muốn lừa nó qua đó nộp mạng à, nằm mơ! Đế Long liếc xéo nữ tử kia, vẻ mặt giận dữ.
Nữ tử nói: "Ngươi chẳng phải vừa thử rồi sao? Lối vào có cấm chế, chỉ có thể vào không thể ra.".
Đế Long suy nghĩ một lát, hỏi: "Ngươi bị nhốt ở đây bao lâu rồi?".
Nữ tử kia lắc đầu, hỏi ngược lại: "Ta ở nơi này không thấy nhật nguyệt, không thấy trời xanh, làm sao biết bị nhốt bao lâu?".
Đế Long không thèm để ý đến nàng nữa, xoay người đi tìm lối ra.
Nó phát hiện chỉ có duy nhất lối vào trên đỉnh đầu, nhưng mỗi khi nó tới gần, cấm chế ở miệng động lập tức hiện hình thành một tầng băng kiên cố phong tỏa lối thoát. Nó dốc toàn lực oanh kích cấm chế băng kia, nhưng ngay cả một vết rạn cũng không tạo ra được. Cấm chế băng này là một thể thống nhất bao phủ khắp sơn động, khi băng ở miệng động hiện lên, cũng có thể thấy cả vách động đều phủ một tầng băng. Đế Long thử nhiều lần, phát hiện cấm chế này được tạo thành từ pháp trận, mà mắt trận cùng trận trụ đều nằm trong đá núi bên ngoài động, được bố trí từ một loại vật liệu chính là ngọc thạch cực lạnh.
Trận trụ và mắt trận đều ở bên ngoài, bên trong sơn động hình thành một nhà giam thiên y vô phùng, lần này thật sự không ra được rồi!
Nữ tử kia lại nói tiếp: "Nơi này không có linh khí, linh khí mà ngươi thấy và cảm nhận được đều là do ta phóng ra để dụ bắt con mồi. Ngươi không ra được, sẽ bị hao mòn đến chết ở đây thôi.".
Đế Long liếc nhìn nàng một cái, hừ nói: "Ngươi chết khô ta cũng chưa chết được." Dẫu sao nó cũng là một con rồng ứng thiên địa mà sinh, thọ ngang thực tiên, dù có gặp nạn thì cũng là lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa.
Nữ tử kia nhìn Đế Long mà mắt lóe lên lục quang! Đói quá! Tôm cá xung quanh dụ được đều bị nàng ăn sạch, nàng cũng không nhớ nổi đã bao lâu không có sinh vật nào lọt vào cái động này. Khó khăn lắm mới có một đứa vào, cư nhiên lại thoát khỏi tay nàng, lại còn bị kinh động không thèm lại gần nữa.