Đế Long ngồi xuống ở một vị trí cách nữ tử kia rất xa, nó từ trong lòng lấy ra hai quyển sách mới mua bắt đầu lật xem. Hết thảy đối với nó ở vũ trụ này đều thật xa lạ, vì để sinh tồn, nó buộc phải nỗ lực thu hoạch tri thức. Nó khoanh chân ngồi dưới đất, dụng tâm ghi nhớ từng hạng mục được chép trên sách, e sợ nhớ sót dù chỉ một điều.
Nữ tử tuy rằng bị xiềng xích khóa trụ không có cách nào tiếp cận Đế Long, nhưng linh thức vẫn có thể tham dò qua được. Nàng thấy bộ dáng nghiêm túc quá mức của Đế Long, còn tưởng rằng nàng ta đang lĩnh ngộ pháp môn cao thâm gì, bèn dùng linh thức quét qua quyển sách trên tay Đế Long, nhất thời không nói được gì. Loại sách này nàng cũng từng xem qua, nhưng đó là lúc nàng mới hai ba tuổi bắt đầu tu hành, xem như sách phụ trợ nhập môn mà thôi. Nha đầu kia một thân tu vi ngay cả nàng cũng nhìn không thấu, lúc oanh kích phong ấn pháp trận rõ ràng còn ẩn ẩn có Long khí tràn ra, theo khí cơ lộ ra trên người nha đầu kia, nàng kết luận nàng ta đến từ Yêu tộc, đi theo đường lối tu Long. Yêu tộc tu luyện có hai đại con đường: một là trước tu thành người, sau từ người tu thành tiên; hai là tu Long, hóa rồng thành tiên. Xà tộc, Giao Long tộc tuyệt đại đa số đều lựa chọn tu Long thành tiên. Muốn tu ra Long khí, cho dù là Giao tộc có Chân Long huyết mạch, cũng phải tu tới đại thành lại được Thiên Kiếp tẩy luyện mới được. Một Yêu tộc Đại Thành Giả cách Tiên giới chỉ kém một bước, còn cần xem loại sách nhập môn sơ cấp của Tu Tiên Giới này sao? Nữ tử kia thực sự cạn lời, chỉ có thể thở dài cho rằng nha đầu kia bị nhốt ở nơi này quá mức nhàm chán mà thôi.
Bỗng nhiên, nữ tử kia cảm thấy trên đỉnh đầu có cá bơi tới. Nàng nhanh chóng thi triển ảo thuật dụ con cá kia vào động.
Con cá này không nhỏ, dài gần một trượng, trong cơ thể ẩn ẩn có yêu đan thành hình. Sau khi con cá tiến vào, đầu tiên nhìn thấy Đế Long đang ngồi đó, liền há mồm lao về phía Đế Long muốn nuốt nó vào bụng.
Đế Long nhướng mày, phóng ra một luồng Long uy, quát khẽ một tiếng: "Lăn!" Thanh âm không lớn nhưng lại khiến con cá kia sợ tới mức quay đầu chạy loạn vào sâu trong sơn động, giống như ruồi không đầu đâm sầm vào tay nữ tử kia. Toàn thân máu huyết của nó lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được hóa nhập vào lòng bàn tay nàng, hội tụ thành một viên hạt châu lớn cỡ nhãn long, bị nàng một ngụm nuốt xuống.
Con cá kia nháy mắt hóa thành bạch cốt, bị nữ tử tiện tay phất một cái bay ra ngoài, nặng nề ngã xuống đất tán thành một đống xương vụn không thành hình.
Một con cá dài một trượng, toàn thân huyết nhục bị ép lại cư nhiên chỉ có kích cỡ nhãn long, không đủ nhét kẽ răng, nuốt xong lại càng đói. Nàng kia lại nhìn chằm chằm vào Đế Long, một đại yêu tu tới đại thành như thế này mà ăn vào, chắc chắn có thể giúp nàng nghìn năm không đói bụng.
Đế Long thấy ánh mắt nữ tử kia như muốn ăn thịt rồng, liền nhanh chóng đứng dậy né sang phía bên kia sơn động, tựa lưng vào vách tường duy trì khoảng cách xa nhất với nàng, sau đó tiếp tục đọc sách. Thiên phú của nó cực cao, sách xem một lần liền nhớ kỹ toàn bộ, sau đó lại lật ra quyển sách tế luyện pháp bảo tiếp tục xem.
Sau khi xem xong công pháp tế luyện pháp bảo sơ cấp, nó liền muốn động thủ thực tiễn. Nó nghèo rớt mồng tơi, trên người chỉ có một túi trữ vật và nhẫn trữ vật trống không. Đây là pháp bảo có sẵn, không cần nó luyện nữa. Tài nguyên duy nhất nó có thể tìm thấy trong sơn động này chính là đống xương vụn rải rác đầy đất kia.
Đế Long đứng dậy, lén lút lẻn qua, cẩn thận tiến gần về phía nàng kia.
Gần, lại gần thêm chút nữa, khi đã tiến sát đến chỗ có xương cá, Đế Long mạnh tay chộp lấy một khúc xương, sau đó nhanh chân bỏ chạy, gần như trong nháy mắt đã quay về vị trí cũ, tiếp tục cách nữ tử kia thật xa.
Nữ tử kia nhìn thấy Đế Long vừa tiếp cận đã nháy mắt chạy xa, tức đến mức muốn đấm xuống sàn: Ngươi có giỏi thì lại gần thêm chút nữa xem! Có ai tham sống sợ chết như ngươi không? Ngay sau đó, nàng thấy Đế Long cầm khúc xương kia tế luyện, xem thủ pháp hình như là đang luyện pháp bảo? Không phải chứ? Khúc xương cá bị nàng cắn qua ngay cả một chút linh khí cũng không còn, tùy tiện lượm một tảng đá còn tốt hơn khúc xương này, vị Yêu tộc Đại Thành Giả này cư nhiên dùng nó để luyện pháp bảo? Nàng trợn tròn mắt nhìn một chốc, tận mắt thấy khúc xương cá kia trong tay Đế Long hóa thành từng mảnh nhỏ rồi trọng tổ lại thành một con cá khô lâu nhỏ bằng bàn tay. Nữ tử kia nháy mắt vừa muốn khóc vừa muốn hộc máu! Nàng ở trong lòng cuồng phun: Tại cái nơi không có thiên lý, không chút linh khí nào lọt vào được này, ngươi cư nhiên dám tiêu hao linh khí để luyện loại đồ chơi rác rưởi này! Đem chút linh khí luyện pháp bảo đó đưa đây, ta tặng ngươi vài món cực phẩm pháp bảo của Yêu tộc!
Đột nhiên, Đế Long tức tối đứng bật dậy, rống giận: "Có thiên lý hay không đây! Luyện pháp bảo cư nhiên còn phải dung nhập máu huyết làm vật dẫn để pháp bảo thông linh mới có thể thao túng!" Nó tức giận đến mức đi quanh tại chỗ, thật muốn một cước dẫm nát con cá khô lâu vừa ném trên đất.
Nữ tử kia thật sự nhìn không nổi nữa, nói: "Ngươi đã hao phí nhiều linh khí như vậy, cần gì phải keo kiệt vài giọt máu."
Đế Long tức đến run rẩy, mũi cũng muốn lệch đi. Nhục thân của nó bị hủy, hiện tại chỉ còn lại Nguyên Thần, đừng nói vài giọt máu, ngay cả một tí huyết phấn nó cũng không có! Đế Long a, ứng thiên mà sinh a, khí huyết như biển cả, phóng ra có thể nhấn chìm cả một tinh cầu, kết quả hiện tại nó một giọt cũng không lấy ra được.
Nữ tử kia kêu lên: "Kì Ba, ngươi tức cái gì chứ?"
"Kì Ba?" Đế Long quay đầu nhìn quanh, hỏi: "Kì Ba là ai? Nơi này ngoài ngươi và ta ra còn có người khác sao? Ngươi đang nói chuyện với ai?"
Nữ tử kia nhìn Đế Long nửa ngày không nói nên lời.
Đế Long xác định thật sự không còn sinh linh nào khác, nó nhìn về phía nữ tử kia hỏi: "Ngươi nói ta là Kì Ba?" Nó nặng nề gật đầu nói: "Bản đế ứng thiên mà sinh, trên trời dưới đất có một không hai, quả thật có thể gọi là Kì Ba."
Nó lại nói với nữ tử kia: "Bất quá tên của ta không phải Kì Ba, ta tự đặt tên cho mình là Đế Quân."
Nữ tử kia trầm mặc, đối diện với Đế Long, nàng hoàn toàn cạn lời. Cái này gọi là gì đây, khen ngươi béo ngươi còn thở dốc, bảo ngươi điên ngươi còn gật đầu thừa nhận mình có bệnh.
Đế Long hỏi: "Ngươi tên là gì?"
Nữ tử kia nhẹ nhàng phun ra hai chữ: "Thanh Lam."
"Ồ, hạnh ngộ." Đế Long làm bộ làm tịch ôm quyền hành lễ, thoạt nhìn rất giống một vị tiểu công tử nhà giàu hiểu lễ nghĩa.
Thanh Lam liếc mắt nhìn Đế Long, hoàn toàn không nói gì, sự mất mát và thương cảm dâng lên: Nàng bị nhốt ở nơi này đã bao nhiêu năm rồi? Cái tên từng chấn động hoàn vũ nay ở ngoại giới lại không có ai nhắc tới sao? Ngay cả một Yêu tộc Đại Thành Giả tu ra Long khí cũng chưa từng nghe qua danh hiệu của nàng!
Đế Long cảm nhận được trên người Thanh Lam ẩn ẩn có hơi thở dao động, không còn thu liễm vào trong khiến người ta khó phát giác như trước. Nó nhân cơ hội dùng Thiên Nhãn nhìn về phía Thanh Lam, nhìn thấu qua bản thể của nàng. Đây là một con chim xanh toàn thân tuyết trắng như ngọc, có đuôi dài như Phượng Hoàng, cả người phát ra lam quang. Quyển sách lúc nãy nó xem có ghi chép: Chim xanh, linh cầm, thần thái tựa Phượng Hoàng, hỉ thủy, băng, toàn thân trắng muốt phát ra lam quang, hình thái tuyệt đẹp, có thể biến ảo thành người. Đế Long lại nhìn về phía Nguyên Thần của Thanh Lam, rõ ràng phát hiện Nguyên Thần của nàng là hình người, giống hệt bộ dáng hiện tại, hèn gì lúc trước dùng Thiên Nhãn nhìn lại thấy là người. Đây là đã nhảy ra khỏi đạo điểu thú, Nguyên Thần chân chính hóa thành người, xét theo Nguyên Thần, Thanh Lam xứng đáng là một con người chứ không phải điểu cầm. Nó kinh thanh kêu lên: "Ngươi cư nhiên đã luyện Nguyên Thần thành người, nếu không phải bị nhốt ở đây, ngươi hẳn đã thành tiên rồi chứ?"
"Tiên?" Thanh Lam như nghe thấy chuyện cười, khẽ cười một tiếng hỏi: "Xin hỏi thế gian có Tiên không?"
Đế Long ngẩn ra, phát ra một tiếng "Ngạch" kinh hãi! Nó thầm nghĩ: "Sao ngươi không hỏi trên tinh cầu này có người hay không luôn đi?"
Thanh Lam lại thở dài: "Tu tiên vấn đạo, nhưng tiên ở đâu? Có ai từng thấy qua chưa?"
Đế Long rướn cổ, chớp mắt nhìn Thanh Lam không nói gì, trong lòng gào thét: Mấy tháng trước ta còn bị một đám tiên nhân, ma đầu truy đuổi chết đi sống lại, suýt chút nữa bị bọn họ nuốt luôn cả Nguyên Thần đấy! Nó không dám lên tiếng, dù sao Nguyên Thần hiện tại của nó rất yếu ớt, nó sợ Thanh Lam cũng giống những kẻ kia muốn ăn con rồng gặp nạn là nó đây. Nói đi cũng phải nói lại, cho dù Thanh Lam không biết nó là Đế Long, chắc cũng muốn ăn nó để lót dạ.
Đế Long không muốn bị ăn, lại bắt đầu tìm đường ra. Nơi này bị pháp trận che phủ, nó nghĩ muốn ra ngoài chỉ có thể tìm cách từ pháp trận này. Phá trận là không thể nào, trận trụ và mắt trận đều ở bên ngoài, trừ phi nhục thân nó còn đó, có thể thi triển pháp lực thời kỳ đỉnh phong để mạnh mẽ bổ đôi cấm chế, nếu không đừng hòng từ bên trong phá bỏ pháp trận. Cũng may nó còn chút bản năng thiên bẩm có thể thi triển. Đế Long "Oanh" một quyền nện lên cấm chế, toàn bộ sơn động lập tức bị tầng băng che phủ, Đế Long chớp thời cơ khi nơi này bị đóng băng trong chốc lát, thi triển hóa thân thuật biến thành một băng nhân giống hệt pháp trận, một cước bước đi, hòa vào tầng băng của pháp trận. Nó lại bước tiếp một bước, cư nhiên bước ra khỏi pháp trận đóng băng dày chừng hai thước, đâm sầm vào lớp đá bên ngoài pháp trận, bị kẹp giữa pháp trận và tầng nham thạch suýt chút nữa ép dẹt nó. Đế Long nhanh chóng lui về phía trong pháp trận trở lại sơn động, chuẩn bị từ cửa động phía trên đi ra.
Thanh Lam ngồi đó tận mắt thấy Đế Long một cước bước ra khỏi pháp trận rồi lại lui về. Nàng kinh ngạc kêu lên: "Ngươi có thể ra ngoài!"
Đế Long quay đầu nhìn Thanh Lam một cái, nói: "Có thể a!" Nó định rời đi, nghĩ nên chào Thanh Lam một tiếng, dù sao cũng cùng bị nhốt chung lâu như vậy. Nó ôm quyền nói: "Núi xanh còn đó nước biếc chảy dài, sau này còn gặp lại!" Nói xong liền bay về phía cửa động phía trên.
"Quay lại!" Thanh Lam hét lớn: "Đem ta đi cùng với."
Đế Long đứng ở cửa động, nói: "Ngươi muốn ăn ta."
Thanh Lam đứng dậy, nói: "Ta có thể thoát khỏi nơi này là có thể hấp thu linh khí thiên địa, không cần phải dựa vào việc ăn ngươi để tục mệnh nữa."
Đế Long nghĩ cũng đúng, nhưng nó lại nghĩ thêm, bên ngoài nhiều người có thể hấp thu linh khí thiên địa như vậy mà chẳng phải vẫn muốn ăn rồng như nó sao? Nó lắc đầu như trống bỏi, nói: "Ngươi sẽ ăn ta mất. Trừ phi ngươi thề vĩnh viễn không ăn ta, còn phải bảo hộ ta không để người khác ăn thịt!"
Thanh Lam nói: "Ngươi giúp ta thoát vây, từ nay về sau trên trời dưới đất ngươi cứ việc đi, ai dám khi dễ ngươi, cũng giống như khi dễ ta." Ngữ khí bình thản nhưng lại ẩn ẩn lộ ra sự ngạo nghễ tự phụ khí thôn thiên hạ.
Đế Long khinh bỉ liếc Thanh Lam một cái, nói: "Đều bị nhốt ở nơi này mà còn nói khoác, nếu không ai dám khi dễ ngươi, sao ngươi lại bị nhốt ở đây?"
Thanh Lam bị một câu của Đế Long làm cho nghẹn họng, thật muốn bóp chết người! Nàng nói: "Cứu ta ra ngoài, sẽ có chỗ tốt cho ngươi."
Đế Long hỏi: "Chỗ tốt gì?" Nó quả thật nhìn trúng một điểm tốt của Thanh Lam, đó là đủ mạnh mẽ. Nguyên Thần đã tu thành người, là tồn tại chỉ kém một bước là thành tiên, đi ra ngoài không nói đánh khắp thiên hạ vô địch thủ thì cũng khó tìm đối thủ rồi. Ít nhất mạnh hơn cái gì mà Nguyên Thiên Thánh địa, Tử Thiên Quân mấy cái chúa tể thế lực lớn kia. Nó nói: "Ngươi thề đi, ta cứu ngươi ra ngoài ngươi liền bảo hộ ta không để ta bị người ta ăn thịt!"
Thanh Lam thật muốn một chưởng trấn áp Đế Long cho rồi! Nàng đã hứa bảo hộ rồi, cư nhiên còn bắt nàng phải thề.
Đế Long bĩu môi một cái, nói: "Ngươi không đồng ý là ta đi đấy."
Thanh Lam tức đến mức mặt mũi trắng bệch! Nàng khi nào bị người ta vũ nhục hiếp bức như vậy? Cho dù là đám lão tạp mao tu tiên trấn áp nàng cũng không dám có thái độ đó với nàng. Nàng bị trấn áp ở đây bao nhiêu năm, chỉ có thể từ lũ cá tôm này kiếm chút nguyên khí mỏng manh, linh nguyên sắp cạn sạch rồi, nếu không thể thoát vây, sợ rằng sẽ chết rũ ở nơi này. Mấy năm nay ngoài mấy con cá tôm sò ốc thỉnh thoảng lọt xuống, tiểu nha đầu này là người đầu tiên đến đây, có lẽ cũng là người cuối cùng. Tiểu nha đầu này thập phần đặc biệt, nàng ta dường như trời sinh tương dung với pháp đạo, có thể dễ dàng hòa nhập và xuyên thấu pháp trận, có lẽ ngoài nàng ta ra không ai có thể ra vào pháp trận như thế. Thanh Lam trầm ngâm một lát, nói: "Ta hứa với ngươi! Nếu ngươi có thể cứu ta ra ngoài, làm báo đáp, ta sẽ bảo hộ ngươi không bị người khi nhục."