Lại một mùa đông nữa, tuyết lớn rả rích.
Trong phòng bật lò sưởi, hơi nóng ngưng thành nước trên mặt kính cửa sổ, mờ mờ hắt lại bóng người.
Trước bàn làm việc là một cô gái trẻ chừng hai mươi tuổi, cúi đầu, hai tay nắm chặt, vai khẽ run.
"Đơn xin nghỉ chị xem rồi. Em đi tìm Tuyết Tư làm thủ tục nghỉ việc đi."
Khương Mẫn ký tên vào đơn xin thôi việc rồi đẩy lại: "Được rồi."
"Khương tổng, cảm ơn chị," Cô gái nghẹn lại một lúc, giọng vừa gắng kìm vừa hổ thẹn, "Còn nữa, em xin lỗi… Đêm qua em làm phiền chị giữa đêm. Em thật sự, thật sự không trụ nổi nữa rồi."
Hơn một giờ sáng hôm ấy, Tiểu Sở gọi điện cho Khương Mẫn, cảm xúc sụp đổ, vừa khóc vừa nói mình không gánh nổi công việc này nữa.
"Về nghỉ sớm một chút đi."
Khương Mẫn không giữ lại, cũng không khuyên can, đến một lời an ủi cũng không có.
Tiểu Sở ngẩng lên nhìn nàng, khóe mắt lấp loáng nước.
Trên tường vẫn treo một bức thư pháp, cũng là tên của tổ chức công ích này.
Linh Âm, lắng nghe âm thanh của thời đại.
Cô nhớ lại ba năm trước, lúc mới vào Linh Âm, khi ấy mong mỏi biết bao được làm một điều gì đó có ý nghĩa. Vậy mà chưa được bao lâu, cô đã muốn đi.
Khương Mẫn đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai cô, rốt cuộc vẫn không nói thêm gì.
Đợi Tiểu Sở cảm kích mãi rồi rời đi, Mễ Duy mới bước vào, thở dài thườn thượt: "Học tỷ, chị Tuyết Tư bên kia tìm được mấy người, không biết có ai hợp không. Em cứ tưởng chị sẽ giữ chị Sở lại đến sang năm… Em biết chị ấy chịu quá nhiều ấm ức dưới tay tổ trưởng Giản Minh, nhưng tối nay còn có buổi quay mà!"
Đây là nhiệm vụ quay phim vừa nhận hôm trước. Một doanh nghiệp từng hợp tác liên hệ với Khương Mẫn, nói vì phải phối hợp với cấp bộ ngành tổ chức một buổi diễn tập phòng cháy chữa cháy khẩn cấp nên tối nay phải quay, và trong vòng một tuần là phải ra thành phẩm.
Nhưng lúc này phần lớn thành viên trong đoàn đang ở phương Nam với một dự án khác, tổ quay phim chỉ còn lại hai người, mà một trong hai chính là Tiểu Sở vừa nộp đơn nghỉ tối qua.
"Được rồi. Không cần nói nữa," Khương Mẫn không ngẩng đầu, tay vẫn lật xấp CV trên bàn, "Lát nữa Tuyết Tư tổ chức phỏng vấn, tối nay chị cũng xuống xem."
Tối qua vừa nhận điện thoại, trời chưa sáng nàng đã gọi cho Giang Tuyết Tư, yêu cầu tuyển người ngay lập tức.
Mễ Duy gật đầu: "Vậy em ra ngoài trước."
"À, nói với Tuyết Tư, lương tháng này và thưởng hiệu suất cả năm cứ chi hết cho Tiểu Sở. Nếu sổ sách căng quá thì bảo cô ấy nói với chị."
Mễ Duy bất đắc dĩ: "Em biết rồi."
Tuyết mỗi lúc một dày.
Khương Mẫn đang chuẩn bị bản báo cáo công tác thường niên, thứ phải trình cho các nhà đầu tư của đoàn. Nàng gõ máy tính đến bốn giờ chiều thì thấy tin nhắn của Mễ Duy: "Chỉ còn hai người nữa thôi ạ. Mấy người trước đều không được."
Khương Mẫn khóa màn hình, cầm một xấp tài liệu đi xuống lầu.
"Mèo chó gì cũng nộp CV, có người đến cả máy quay còn chưa sờ tới, thế mà cũng lọt được vào đến đây, các em không sàng bớt sao?"
Khương Mẫn đứng ở cửa cầu thang, nghe tiếng Giang Tuyết Tư đang nổi nóng, liền quay sang Mễ Duy: "Ra ngoài mua mấy cốc cà phê nóng."
Mễ Duy nháy mắt: "Hay là mua trà sữa ạ? Đồ ngọt làm người ta vui vẻ hơn!"
Khương Mẫn nhìn con bé nghiện trà sữa nặng ấy bằng ánh mắt kiểu Đừng tưởng chị không biết chính em mới là đứa muốn uống, rồi gật đầu: "Cũng được."
Mễ Duy: "Tuân lệnh!"
Nói dăm ba câu thì Giang Tuyết Tư cũng vừa trút xong cơn giận.
Khương Mẫn đi tới, vỗ vai cô ấy: "Đừng cáu. Sốt ruột cũng chẳng ích gì, xem tiếp đi."
Cả đoàn chỉ có hai, ba chục người, Khương Mẫn ném hết mảng nhân sự, tài vụ, hậu cần cho Giang Tuyết Tư. Ôm ngần ấy việc vụn vặt, người tính tình tốt đến mấy đôi lúc cũng khó tránh nôn nóng.
Giang Tuyết Tư quay đầu nhìn nàng: "Sao cậu lại xuống đây?"
Khương Mẫn kéo ghế ngồi xuống bên cạnh: "Cậu đang rầu thế này, mình không xuống xem sao được. Còn lại hai người à?"
"Nếu không phải cậu kén chọn thế, mình có phải đau đầu đến mức này không?" Giang Tuyết Tư thở dài, "Chỉ còn người cuối cùng thôi, thôi thì chữa ngựa chết như chữa ngựa sống vậy."
Tiểu Sở là kiểu ôm thùng đồ đi luôn, mà cuối năm lại rất khó tuyển người, phần lớn đều đợi lĩnh xong thưởng Tết mới nghỉ. Lần này vốn đã chẳng có mấy bộ CV, đến hơn chục người mà không được lấy một ai coi được.
Vừa nói, cô ấy vừa xếp gọn tài liệu trên bàn, lật đến bộ CV cuối cùng thì tay khựng lại.
"Sao thế?"
Vừa lúc cửa bị đẩy ra, người ứng tuyển cuối cùng bước vào.
Người đó khoác áo dạ dài màu xám đậm, trên vai còn vương tuyết, dáng cao gầy, gương mặt lặng lẽ, thần sắc mộc mạc.
Rất nhiều hình ảnh trong ký ức đã ố vàng mờ nhòe từ lâu, vậy mà khoảnh khắc này lại băng qua năm tháng, băng qua núi sông, trùng khít lên bóng người trước mắt.
Khương Mẫn khẽ gọi: "Lâm Tự Thanh?"
Giọng nàng không lớn, ngoài Giang Tuyết Tư ra thì hẳn không ai nghe thấy.
Giang Tuyết Tư cũng sững người, nhìn nàng một cái rồi lại nhìn về phía người mới đến. Phải đến tám, chín năm rồi không gặp Lâm Tự Thanh. Nhưng vì đã kịp sững sờ từ lúc nãy nên cô ấy trấn tĩnh lại nhanh hơn, đẩy bộ CV trong tay sang trước mặt Khương Mẫn.
Trong CV là một tấm ảnh thẻ một tấc, gương mặt sạch sẽ.
Ở mục họ tên viết rõ ràng rành mạch: Lâm Tự Thanh.
Lâm Tự Thanh không lên tiếng. Tuyết đọng trên đuôi mày cô tan rất nhanh trong căn phòng ấm, thấm cho mi mắt ướt đẫm một mảng. Cô khách sáo gật đầu: "Chào chị."
Giọng nói ấy thanh đạm điềm tĩnh, lễ phép mà xa cách.
Khương Mẫn nhìn cô, đuôi mày nhíu lại.
Nàng sắp không nhớ nổi đã bao lâu rồi không gặp cô.
Giang Tuyết Tư đưa tay ra hiệu: "Chào em, mời ngồi."
Lâm Tự Thanh gật đầu với cô ấy: "Em cảm ơn."
Giang Tuyết Tư liếc sang Khương Mẫn, Khương Mẫn gật đầu, ra hiệu cứ bắt đầu như thường lệ.
Tiếp đó là phần tự giới thiệu theo đúng thủ tục.
"Em là Lâm Tự Thanh, hiện đang làm ở một công ty truyền thông mới. Những nơi trước đó em đã liệt kê lần lượt trong CV. Nếu các chị muốn tìm hiểu cụ thể chỗ nào, em có thể nói rõ thêm."
"Tác phẩm của em đính kèm ở cuối CV."
Đã vào trạng thái làm việc thì Khương Mẫn không xen ngang nữa.
Đợi Giang Tuyết Tư bắt đầu hỏi về tác phẩm, Khương Mẫn mới cầm bộ CV kia lên. Kín đặc một tờ giấy, trình bày rất rõ ràng, kinh nghiệm cũng đủ dày.
Đại học Minh Xuyên, tốt nghiệp khoa Hóa, còn đang học đã tham gia các cuộc thi nhiếp ảnh và quay phim, giành được vài giải. Hai mươi mốt tuổi tốt nghiệp, đi qua một doanh nghiệp dược, rồi một tòa soạn tạp chí, chủ yếu phụ trách quay phim, cũng từng phụ trách vận hành kênh riêng. Tám năm, kín đặc.
Khương Mẫn đưa mắt nhìn sang phía đối diện.
Lâm Tự Thanh đang trả lời câu hỏi của Giang Tuyết Tư, thần sắc chăm chú nghiêm túc, trong mắt không có ai khác.
Vừa lúc Giang Tuyết Tư hỏi xong, nghiêng đầu sang gật với Khương Mẫn một cái.
Chỉ xét kinh nghiệm và năng lực cá nhân, Lâm Tự Thanh quá dư sức cho vị trí này, thậm chí còn hơi phí người.
Khương Mẫn cũng chỉ có thể gật đầu.
Việc gấp như cứu hỏa, nàng không có quyền kén chọn.
Thấy đã chốt được ứng viên, các đồng nghiệp khác đều thở phào.
Giang Tuyết Tư liền chốt luôn: "Tối nay có buổi quay, Tiểu Lâm, em đi tối được không?"
Lâm Tự Thanh không ngờ vào việc gấp đến thế, nhưng cũng không do dự: "Được ạ."
Thế là xong, mọi người đều nhẹ cả người.
Vừa vặn Mễ Duy mua trà sữa về, nghe tin đã chốt được người thì mừng rỡ chia cho cả phòng. Con bé xưa nay vẫn nhiệt tình, đưa cho Lâm Tự Thanh một cốc trà sữa khoai môn đậu nành: "Em là Mễ Duy, trợ lý của chị Mẫn. Cốc này của em cho chị đấy!"
Lâm Tự Thanh ngẫm một chút rồi nhận: "Cảm ơn."
Giang Tuyết Tư nghiêng người hỏi Khương Mẫn: "Cậu giới thiệu tình hình cho Tiểu Lâm hay để mình?"
Khương Mẫn nghĩ một lát: "Cậu nói đi."
Giang Tuyết Tư vỗ tay một cái, mọi người xúm lại: "Tối nay còn có buổi quay nên chúng ta nói ngắn gọn thôi. Bên mình có tổ dự án, tổ quay phim và tổ hậu kỳ. Nhưng hiện giờ phần lớn mọi người đang ở ngoài với dự án khác, mỗi tổ về cơ bản chỉ còn lại một hai người."
Cô ấy lần lượt giới thiệu:
"Đây là Hứa Dạng, tổ dự án."
"Đây là Vân Thư, tổ quay phim."
"Đây là Dư Tư Tư, tổ hậu kỳ."
"À, quên giới thiệu bản thân, chị là Đại quản gia, việc gì không ai quản thì cứ tìm chị."
Nghe cô ấy nói vậy, cả phòng đều bật cười.
Lâm Tự Thanh cũng hé một nụ cười lễ phép: "Chào mọi người, em là Lâm Tự Thanh."
Trước khi nộp CV cô đã tìm hiểu tình hình cơ bản của "Linh Âm".
Tổ chức công ích này tiền thân được Bộ Dân chính nâng đỡ mà lớn lên, chủ yếu quay các phim quảng cáo công ích. Hai năm gần đây sau khi chuyển hướng thì có thêm một số dự án hợp tác với doanh nghiệp. Giống phần lớn tổ chức công ích khác, cơ cấu khá phẳng, ngoài người đứng đầu ra thì bên dưới cũng chỉ là mấy nhóm nhỏ.
Đợi cô ấy nói xong, Vân Thư, người cùng ở tổ quay phim, lên tiếng trước. Cô ấy dáng không cao, mặt búng ra sữa, cười với cô: "Có người là tốt rồi, tối nay đi quay chúng ta làm quen với nhau nhé."
Lâm Tự Thanh gật đầu: "Được. Không thành vấn đề."
"Tối nay các em tán gẫu tiếp," Giang Tuyết Tư vỗ vai Lâm Tự Thanh, "Tiểu Lâm, qua đây, chị nói cho em nghe tình hình buổi quay tối nay. Mọi người cứ bận việc trước đi."
Lâm Tự Thanh nhìn sang, vừa đúng chạm phải ánh mắt Khương Mẫn đang nhìn mình chăm chú, môi khẽ động: "Cảm ơn chị Tuyết Tư, cảm ơn Khương tổng."
Khương Mẫn nhướng mày: "Không có gì."
Căn phòng trên lầu còn ấm hơn. Mễ Duy giúp ôm tài liệu đi vào: "Áo khoác chị treo ở cửa cũng được, đừng khách sáo. Trong này bọn em chẳng ai gọi Khương tổng đâu, chị cứ gọi…"
"Không cần," Khương Mẫn tiếp lời, khóe môi nhếch lên một chút, "Cô ấy thích gọi sao thì gọi."
Mễ Duy: "…Dạ."
Con bé cứ thấy bầu không khí có gì đó là lạ, liếc Lâm Tự Thanh một cái rồi khép cửa đi ra.
Cửa đóng lại, trong phòng yên tĩnh trở lại.
Khương Mẫn không lên tiếng, đi tới bên cửa sổ, khép cửa sổ lại.
Giang Tuyết Tư thấy Khương Mẫn không có ý nói gì, đành mở lời trước: "Tình hình chung của đoàn thì vừa nói qua rồi, đây là bản giới thiệu tóm tắt tài liệu dự án tối nay, lát nữa em xem qua. Lần này quay không phức tạp, chỉ là hơi đột ngột, lại xếp vào ban đêm nên sẽ vất vả hơn."
"Buổi quay chia làm hai tổ, tổ một phụ trách quay theo xe, tổ hai phụ trách toàn cảnh ngoài hiện trường. Theo xe thì Vân Thư phụ trách, ngoài hiện trường do em phụ trách."
Đợi cô ấy nói xong, Khương Mẫn mới nhạt giọng bổ sung một câu: "Mức lương chỉ ở tầm trung bình."
Lâm Tự Thanh gật đầu: "Em biết. Cuối năm em cũng vừa cãi nhau to với sếp cũ nên mới đột ngột ra ngoài tìm việc."
"Thảo nào," Giang Tuyết Tư vỗ vai cô, "Vậy thì coi đây là chỗ chuyển tiếp một thời gian."
Khương Mẫn vẫn đứng bên cửa sổ. Giang Tuyết Tư bàn giao xong xuôi mới nói: "Sang nói với A Mẫn vài câu đi."
Lâm Tự Thanh gật đầu, đi tới, vẫn gọi: "Khương tổng."
Người phụ nữ đứng bên cửa sổ quay đầu lại, mái tóc dài hơi xoăn lướt qua bờ vai, đôi khuyên tai màu xanh thẫm giấu trong tóc khẽ đung đưa.
Trong phòng bật ấm đủ, nàng mặc sơ mi trắng khoác thêm áo len xanh lục, đường nét sâu, thanh nhã như tranh.
Thần sắc nàng vẫn lạnh nhạt: "Nắm cho nhanh nhiệm vụ tối nay đi."
Lâm Tự Thanh gật đầu vâng: "Vậy em ra ngoài trước."
Giang Tuyết Tư nhìn theo bóng lưng cô rời đi, quay lại cười với Khương Mẫn: "Nãy cậu hung quá đấy."
"Thế à," Khương Mẫn không phản bác, "Cũng gọi mình là Khương tổng cơ mà."
Người này đúng là thù dai.
Giang Tuyết Tư không nhịn được lắc đầu cười: "Vậy mình dẫn cô bé đi làm quen với chỗ làm, không nói với cậu nữa."
Khương Mẫn gật gù, không hé răng.
Bản báo cáo công tác vẫn đang đợi nàng, mà giao thiệp với vị Giản tổng kia cũng chẳng phải chuyện dễ dàng. Đợi nàng quay lại máy tính cân nhắc tiếp thì thời gian trôi qua lúc nào không hay.
Mãi đến khi Giang Tuyết Tư gõ cửa bước vào: "Mọi người về hết rồi, mình thấy đèn phòng cậu vẫn còn sáng."
"Mấy giờ rồi, về hết rồi à?" Khương Mẫn nhìn đồng hồ, "Cái người đó, cũng về rồi chứ?"
"Tối còn phải quay đến nửa đêm, tất nhiên ai cũng về nhà thu xếp trước chứ. Mà 'cái người đó' là người nào cơ?" Giang Tuyết Tư cười, biết thừa còn hỏi, "Mình cứ tưởng cậu định không thèm đếm xỉa đến cô bé cơ đấy."
Khương Mẫn liếc cô ấy: "Buổi quay đêm nay quan trọng, mình dặn cô ấy mấy câu."
Khương Mẫn vơ áo khoác với khăn quàng rồi xuống lầu, ra đến cửa thì gọi một tiếng: "Này… Lâm Tự Thanh."
Lâm Tự Thanh quay đầu lại, dừng bước.
Tóc dài của cô buộc thấp sau gáy, tay áo khoác xám xắn lên đến khuỷu, dáng người cao và gầy.
Trời đổ tuyết, da cô trắng, đồng tử đen thẫm, trông còn quạnh quẽ hơn cả tuyết.
Khương Mẫn nhìn bóng lưng cô.
Đồ không có lương tâm.
Nhưng lời nói ra vẫn cứ là chuyện công việc: "Về nghỉ sớm đi, tốt nhất tranh thủ ngủ một giấc. Tối nay quay đêm, chắc phải ba, bốn tiếng. Buổi quay đầu tiên không được đến muộn. Nếu đến muộn thì sau này em khỏi đến nữa."
Nàng nói rất nhanh, ngắn gọn già dặn, có kiểu lạnh nhạt không chút nể tình.
"Số điện thoại của em tôi đã xem trong CV, trên danh thiếp có số của tôi," Khương Mẫn đưa danh thiếp cho cô, trước khi đi còn buông thêm một câu, "Đi đi. Về đến nhà thì nghỉ sớm."
Lâm Tự Thanh nhận danh thiếp. Chị ấy vẫn thế. Cường thế, quả đoán, nói một là một.
Cô đứng nguyên tại chỗ nhìn theo bóng lưng Khương Mẫn, thời gian trong khoảnh khắc ấy chảy ngược về rất nhiều mùa thu năm cũ. Người đó lúc chia tay ngày ấy cũng thẳng thừng y như vậy, nói với cô: "Về đi. Chị không quản em nữa đâu."
Lâm Tự Thanh cúi đầu, khẽ cười.
Cô nhét danh thiếp vào mặt sau điện thoại, sải bước vào trong gió tuyết.
Cũng đúng.
Chị ấy thì có nghĩa vụ gì mà phải bận tâm đến mình.