"Bàn giao xong rồi à?"
Giang Tuyết Tư đi sau bọn họ vài bước, thong thả đuổi theo, cười trêu một câu: "Cậu đấy nhé, đúng là chỉ giỏi mạnh miệng."
Khương Mẫn bực mình đáp lại một câu: "Mình đây là giải quyết việc công, nhắc nhở nhân viên mới không được đến muộn."
"Vâng vâng vâng, Khương tổng nói chí phải," Giang Tuyết Tư kéo dài giọng, rồi chuyển đề tài, "Nhưng mình vẫn muốn hỏi một câu, năm đó hai người vì sao mà cãi nhau to thế?"
Giang Tuyết Tư không còn nhớ rõ tình hình lúc ấy.
Cô ấy chỉ nhớ mang máng lúc đó Lâm Tự Thanh đang học năm ba hoặc năm tư đại học, cô ấy còn cùng Khương Mẫn đến trường Đại học Minh Xuyên. Sau đó bỗng nhiên Khương Mẫn không bao giờ nhắc đến Lâm Tự Thanh nữa, hỏi thì nàng chỉ bảo cãi nhau, không liên lạc nữa.
Nhưng cãi nhau chuyện gì, đến mức cắt đứt liên lạc, cô ấy hoàn toàn không biết. Cô ấy không có ý dò xét chuyện riêng của bạn thân, nhưng sắp tới phải làm việc cùng Lâm Tự Thanh nên mới mở miệng hỏi han.
Hai người sóng vai đi về phía bãi đỗ xe.
Khương Mẫn nửa ngày không lên tiếng, bốn bề cũng tĩnh lặng, chỉ có tiếng giẫm lên hoa tuyết lạo xạo vang lên.
"Không có gì, chuyện từ đời thuở nào rồi, ai mà nhớ được. Chuyện đã qua cứ để nó qua đi," Khương Mẫn hà một hơi ấm, rốt cuộc cũng mở miệng, "Đêm nay quay phim cậu không cần qua đâu, hai hôm nay cậu cũng mệt đứt hơi rồi."
"Được, vậy tối nay hai người lái xe chú ý an toàn." Thấy nàng không muốn nói, Giang Tuyết Tư cũng không gặng hỏi thêm, vẫy tay chào nàng, "Mình đi đây. Tạm biệt."
Khương Mẫn cũng phất tay, mở cửa xe, khởi động máy.
Nàng sống ở vùng ngoại ô, lái xe về nhà cũng mất hơn một tiếng.
Sau khi tốt nghiệp Đại học Minh Xuyên, nàng ở lại thành phố này. Những năm qua nàng đứt quãng làm qua rất nhiều công việc, doanh nghiệp nước ngoài hay ngân hàng nàng đều từng gắn bó.
Công việc hiện tại bắt đầu từ ba năm trước, nhìn chung vẫn là công việc nàng yêu thích. Nhưng nhược điểm cũng rất rõ ràng, trước đây Giang Tuyết Tư từng nói đùa rằng việc này vừa bận, tiền ít, lại đau đầu mệt óc. Dẫu vậy, đời người có thể làm được việc mình thích đã chẳng dễ dàng gì, không thể đòi hỏi mọi chuyện đều vừa ý.
Đã qua giờ cao điểm buổi tối nên đường không tắc. Ra khỏi khu nội thành người lại càng vắng, cửa sổ xe hạ xuống, gió đêm lùa vào, không khí lạnh buốt mà trong lành.
Điện thoại rung lên có cuộc gọi đến. Thấy là Ninh Nhu, Khương Mẫn bấm nút nghe.
"Chị A Mẫn, chị đang bận à?" Giọng Ninh Nhu dịu dàng, "Em có chuyện muốn nói với chị."
"Em định nói với chị là Lâm Tự Thanh đến Minh Xuyên rồi đúng không?"
"Ơ? Em ấy gọi điện cho chị rồi à?"
"Chị gặp rồi," Khương Mẫn bật cười, "Còn gọi chị là Khương tổng cơ đấy."
Ninh Nhu cũng cười: "Tiểu Lâm là người ngoài lạnh trong nóng, chị đừng để bụng."
"Tính cách em ấy thế nào chẳng lẽ chị lại không biết?" Khương Mẫn không muốn tiếp tục bàn về chuyện này, "Không có việc gì thì chị cúp máy trước đây, chị đang lái xe."
Ninh Nhu cười: "Được rồi được rồi, chuyện cũ trước kia chị bớt giận đi nhé. Để em gọi điện cho em ấy, hôm nào mấy chị em mình cùng đi ăn cơm. Em bảo em ấy tạ lỗi với chị."
"Để sau rồi tính. Em không cần bận tâm mấy chuyện này đâu, chăm sóc bản thân cho tốt là được rồi."
Khương Mẫn cúp máy.
Về đến nhà thì đã hơn tám giờ tối. Giá nhà ở vùng ngoại ô rẻ, không gian lại thoáng đãng. Năm đó Khương Mẫn chính vì ưng ý mảnh vườn hoa nhỏ ở đây nên mới chấp nhận tốn nhiều thời gian đi lại mỗi ngày.
Về tới nhà, nàng đi tưới hoa trước, bận rộn xong xuôi đã chín giờ, nàng mới có thời gian xem điện thoại.
Có một lời mời kết bạn mới.
Không có lời nhắn chào hỏi, tên tài khoản đối phương là: LXQ
Khương Mẫn bấm từ chối.
Rất nhanh, một lời mời mới lại bật lên: Chị Khương Mẫn, em là Lâm Tự Thanh.
Khương Mẫn nhìn chằm chằm màn hình ba giây, bấm chấp nhận, rồi ném điện thoại sang một bên. Nàng bật chiếc đèn sàn cạnh cửa sổ, ánh đèn ấm áp khiến người ta dễ buồn ngủ.
Công việc tối nay bắt đầu lúc mười một giờ rưỡi. Nàng quả thực cũng cần chợp mắt một lát.
Nàng nhìn lên trần nhà ngẩn ngơ, lần trước gặp Lâm Tự Thanh là khi nào nhỉ?
Dường như nàng không còn nhớ rõ nữa.
Mãi đến khi chuông báo thức reo, Khương Mẫn mới nhận ra mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Giờ lái xe đi thì thời gian vẫn còn khá thong thả.
Mễ Duy đang @ tất cả mọi người trong nhóm làm việc, nhắc nhở sau khi xuất phát thì nhắn một câu "Đã xuất phát" vào nhóm để điểm danh.
Khương Mẫn vừa lái xe vừa nghe tiếng chuông báo tin nhắn, nàng nhắn lại một câu trong nhóm, đợi một lát vẫn không thấy Lâm Tự Thanh trả lời. Nghĩ ngợi một chút, nàng bấm vào khung chat riêng.
"Xuất phát chưa?"
Người kia trong nhóm thì im hơi lặng tiếng, lúc này lại trả lời ngay trong một giây: "Em đang trên đường rồi."
Khương Mẫn không trả lời lại, tiếp tục lái xe.
Nàng đến địa điểm đã hẹn trước, vừa xuống xe đã thấy Mễ Duy đang đếm quân số, mọi người cơ bản đều đã đến đủ. Người phụ trách kết nối bên phía doanh nghiệp cũng đã tới, Hứa Dạng của tổ dự án đang nói chuyện với người ta, vội vã vẫy tay chào nàng: "Chị Mẫn, bên này."
Khương Mẫn bước qua, cùng xác nhận lại lịch trình quay đêm nay.
Trao đổi xong tình hình cụ thể với người phụ trách của doanh nghiệp, Khương Mẫn mới quay lại chỗ cả đoàn: "Lát nữa Vân Thư quay theo xe, Lâm Tự Thanh quay bao quát ngoài hiện trường, cứ theo đúng phương án đã lên mà quay là được. Nhớ quay thêm vài góc, lát nữa dựng phim sẽ tiện hơn."
Buổi quay nhanh chóng bắt đầu, xe cộ, thiết bị, nhân sự đều đã vào vị trí.
Ban đầu mọi việc tiến triển rất thuận lợi, từ lúc xe lăn bánh xuất phát cho đến các bước diễn tập đều diễn ra bình thường.
Nhưng quay được một nửa thì phát sinh sự cố bất ngờ, do nhiệt độ quá thấp khiến mặt đường đóng băng, lại thêm một chiếc xe sau khi chết máy thì gặp trục trặc kỹ thuật, mọi người đành phải đứng ngoài trời rét chờ đợi.
Ban ngày tuyết vừa rơi xong nên đến nửa đêm nhiệt độ hạ xuống mức thấp nhất, ai nấy đều mặc áo phao dáng dài dày cộp. Riêng Lâm Tự Thanh vẫn chỉ phong phanh chiếc áo khoác dạ màu xám ấy, bóng dáng gầy gò.
Khương Mẫn khẽ nhíu mày, gọi Mễ Duy lại: "Trên xe chị có cái túi sưởi tay, em đi lấy mang cho Lâm Tự Thanh đi."
Mễ Duy nhanh nhảu đáp ngay: "Vâng, học tỷ."
Con bé hớn hở chạy đi lấy túi sưởi tay, rồi chạy sang chỗ Lâm Tự Thanh: "Đây nè, túi sưởi tay. Lát nữa cầm máy quay cóng tay lắm, chị ủ ấm trước đi."
Lâm Tự Thanh lắc đầu: "Cảm ơn em, không cần đâu."
"Ui dào chị cứ cầm lấy đi," Mễ Duy mặc kệ, nhét thẳng túi sưởi tay vào lòng bàn tay cô, "Học tỷ giao nhiệm vụ cho em, em phải hoàn thành chứ."
Lâm Tự Thanh vốn định trả lại túi sưởi cho con bé, nghe thấy nửa câu sau thì thoáng ngẩn ra, đầu ngón tay siết chặt lại, có chút luống cuống: "À, ừ."
Một lát sau, cô mím môi cười: "Cảm ơn em."
Nụ cười của cô như đóa hoa quân tử lan vừa hé nở giữa băng tuyết, dịu dàng mà thanh tú.
Mễ Duy cũng cười toe toét: "Khách sáo gì chứ, chuyện nhỏ ấy mà."
Tính con bé vốn nhiệt tình xởi lởi, gặp người lạnh lùng ít nói thường không biết phải tiếp xúc ra sao, giờ thấy người đồng nghiệp mới này chỉ hơi hướng nội một chút chứ vẫn rất dễ gần.
Lâm Tự Thanh ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: "Những buổi quay đêm thế này có nhiều không?"
"Không có đâu, không có đâu," Mễ Duy lắc đầu, "Chị yên tâm đi, tụi em cũng không phải tăng ca nhiều thế này đâu. Chỉ có chị Mẫn là tăng ca nhiều nhất thôi."
Lâm Tự Thanh không nói gì thêm, thoáng có chút xuất thần.
"Vậy em qua bên kia trước."
Lâm Tự Thanh ừ một tiếng, dõi theo bóng lưng con bé nhìn về phía bên kia. Giữa đám đông, người kia đang cầm bút ghi chép điều gì đó, dáng vẻ chuyên chú và nghiêm túc.
Cô cụp mắt xuống, ánh nhìn dừng lại nơi lòng bàn tay mình, ngón tay siết chặt, cảm nhận hơi ấm truyền qua.
Đợi quay xong xuôi rồi thu dọn thiết bị, khi kết thúc thì đã bốn giờ sáng. Công việc của tổ quay phim đã hoàn thành. Khương Mẫn trao đổi xong các bước tiếp theo với người phụ trách doanh nghiệp, quay lại thì thấy mọi người đều đã lên xe, chỉ còn Lâm Tự Thanh vẫn đứng lặng giữa màn đêm đặc quánh.
"Mễ Duy, em sắp xếp cho mọi người đi nhờ xe nhau về nhà nhé," Khương Mẫn bước tới, mỗi câu nói phả ra toàn là hơi trắng, "Mọi người đêm nay vất vả rồi, ban ngày ngày mai có thể nghỉ ngơi một hôm. Tổ quay phim và tổ hậu kỳ mỗi bên giữ lại một người, ngoài ra…"
Vân Thư ngáp một cái, vẻ mặt có chút khó xử: "Chị Mẫn, nhà em lại có chút việc…"
"Để em về công ty cho," Lâm Tự Thanh tiếp lời, vẻ mặt thản nhiên như không có gì to tát, "Em không có kế hoạch gì."
Vân Thư cảm kích nhìn Lâm Tự Thanh, không ngờ người đồng nghiệp mới này lại tốt tính đến vậy.
Lâm Tự Thanh khẽ gật đầu với cô ấy, cũng không tỏ vẻ gì thêm.
Trên xe cũng chỉ có mấy người. Mễ Duy cố cưỡng lại cơn buồn ngủ bảo phải quay về, xung phong nhận lái xe nhưng Khương Mẫn không đồng ý: "Để chị lái cho."
Lâm Tự Thanh mở cửa xe trước, ngồi vào ghế phụ. Người ở hàng ghế sau rất nhanh đã ngủ say, riêng cô thì vẫn rất tỉnh táo, suốt dọc đường không nói câu nào, chỉ lên tiếng nhắc một câu trước lúc xe chuẩn bị chuyển làn: "Ngã rẽ cũng đóng băng đấy, chị cẩn thận một chút."
"Ừ, tôi thấy rồi."
Từ ngoại ô lái một mạch về mất chừng hai, ba mươi cây số, mặt đường đóng băng nên xe chạy rất chậm.
Lúc đầu giữa màn đêm xanh thẫm điểm xuyết vài vì sao lạnh, theo thời gian trôi đi, nơi chân trời dần ửng lên màu xanh xám nhạt như mai cua. Vầng thái dương mới mọc tròn vành vạnh như lòng đỏ trứng tỏa ra ánh hào quang màu vàng ấm, vừa vặn xuyên qua cửa kính xe, rọi nghiêng lên sườn mặt Lâm Tự Thanh.
Nhân lúc dừng đèn đỏ, Khương Mẫn nghiêng đầu sang nhìn Lâm Tự Thanh một cái.
Ánh sáng và bóng tối đan xen, vệt nắng rơi vào giữa đôi mày sâu thẳm của cô, hàng mi dài buông rủ, từ sống mũi cao thẳng kéo xuống tận cằm, đường nét vừa sắc sảo vừa mềm mại.
Khương Mẫn thu lại ánh mắt, chớp mắt thật mạnh để xua bớt nỗi mệt mỏi và cơn buồn ngủ.
Khi xe chạy vào cổng khu phức hợp văn phòng thì vừa đúng bảy giờ sáng.
Bận rộn suốt cả đêm, ai nấy đều mệt lử.
"Hôm nay em đi mua bữa sáng một chuyến, tiện mua luôn cà phê cho mọi người nhé," Khương Mẫn dặn dò Mễ Duy, thoáng liếc thấy dáng vẻ phong phanh của Lâm Tự Thanh, nàng khựng lại một nhịp, "Mua cho Tiểu Lâm một cốc sữa bò nóng."
Mễ Duy đang ghi vào phần ghi chú, cười toe toét ngẩng đầu lên. Khương Mẫn bị con bé nhìn đến mức có chút không tự nhiên, đang định nói thêm gì đó thì Mễ Duy đã cướp lời: "Em cũng muốn uống sữa bò được không ạ? Em còn muốn xin thêm một cái bánh bao thịt bò nữa!"
Khương Mẫn: "…Được được, đi mau đi. Mua bữa sáng xong thì em cũng về nhà nghỉ ngơi đi."
Nói với Mễ Duy xong, nàng nhìn sang phía tổ quay phim.
Lâm Tự Thanh đã ngồi vào vị trí làm việc, đang xuất dữ liệu video quay cả đêm qua, đến cả lúc nàng đi tới cũng không nhận ra, chắc hẳn cũng chẳng nghe thấy đoạn đối thoại ban nãy giữa hai người.
Vừa về văn phòng ngồi xuống, Giang Tuyết Tư đã gõ cửa bước vào, đưa bữa sáng và cà phê cho nàng: "Hôm nay cậu không có việc gì gấp chứ, sao không về nhà nghỉ ngơi một lát?"
"Về nhà cũng chẳng có việc gì, mình mà không ở đây thì mọi người cũng chẳng có tâm trạng làm việc," Khương Mẫn nhận lấy bữa sáng, "Sao lại phiền đến Giám đốc Giang của chúng ta đích thân đi đưa bữa sáng thế này?"
"Tình cờ gặp Mễ Duy ở cửa, thấy con bé quầng thâm hai mắt nên mình bảo nó về trước rồi."
"Ừ, nó buồn ngủ rũ rượi rồi."
"Cậu cũng biết nói người khác cơ đấy, bản thân cậu thì chẳng biết tiếc thân tiếc mạng chút nào," Giang Tuyết Tư bỗng khẽ thở dài, "Cậu thế này làm mình chẳng dám báo cáo tình hình tài chính năm nay cho cậu nữa."
"Đưa báo cáo cho mình xem một chút đi."
Thực ra chẳng cần nhìn báo cáo, Khương Mẫn cũng đại khái biết tình hình năm nay rất ảm đạm.
Tiền thân của Linh Âm lớn lên nhờ sự nâng đỡ của Bộ Dân chính, mấy năm gần đây mới bắt đầu hoạt động độc lập, chủ đề hướng tới là quan tâm đến "con người" trong tiến trình đô thị hóa.
Sau hai năm hoạt động độc lập, doanh thu vận hành gồm vài nguồn: kinh phí dự án từ Bộ Dân chính, nguồn tiền quyên góp từ xã hội, gần đây bắt đầu sản xuất thêm một số video quảng cáo công ích và hợp tác quay phim có thu phí với các doanh nghiệp.
"Hiện tại kinh phí dự án nhận được ít, các hợp đồng quay thương mại cũng không tính là nhiều. Toàn phải dựa vào sự ủng hộ từ phía Giản tổng. Nhưng mà, bà ấy đâu phải người làm từ thiện."
"Đúng thế, tuần sau mình phải sang gặp bà ấy để báo cáo công việc."
Cả hai đều im lặng một lát.
Khương Mẫn đặt báo cáo tài chính sang một bên: "Đợi mọi người về đông đủ, chúng ta sẽ họp bàn để chốt phương hướng cho năm tới."
Giang Tuyết Tư gật đầu: "Mình ra ngoài trước đây."
Đợi cô ấy ra ngoài, Khương Mẫn lại cầm lấy bản báo cáo tài chính, mở bản tổng kết công tác trước đó ra, nghĩ đến việc sắp phải đối mặt với vị Giản tổng kia, nàng cũng ít nhiều thấy đau đầu.
Bốn giờ chiều, trong nhóm nhảy tin nhắn mới báo bản dựng nháp của video đã xong, phía tổ hậu kỳ vẫn cần thêm chút thời gian.
Khương Mẫn bước ra ngoài, thấy Lâm Tự Thanh đang gục trên mặt bàn với vẻ vô cùng mệt mỏi. Nàng khựng bước lại, nhìn cô hai giây rồi nhẹ bước đi tới, không ngờ Lâm Tự Thanh bỗng nhiên tỉnh giấc.
Chắc chỉ vừa mới chợp mắt được một lát nên trông cô vẫn còn rất mệt, vừa tỉnh dậy dường như chưa kịp hoàn hồn, cô chớp chớp mắt, cứ thế nhìn nàng vài giây không nói lời nào.
Khác hẳn với vẻ lạnh nhạt tự kiềm chế thường ngày, giờ khắc này trông cô có chút ngơ ngác.
Khương Mẫn chăm chú nhìn cô, hàng mi khẽ rủ.
Nhưng Lâm Tự Thanh rất nhanh đã lấy lại tinh thần, giọng cô có chút khàn khàn: "Khương tổng."
Khương Mẫn ừ một tiếng: "Vất vả rồi."
Lâm Tự Thanh đứng dậy: "Là việc em nên làm."
Vừa lúc Mễ Duy đi ra, Khương Mẫn gọi con bé lại: "Bảo mọi người thu dọn về nghỉ ngơi sớm đi."
Nghe nàng nói vậy, những người khác đều thở phào nhẹ nhõm.
Khương Mẫn cũng quay về phòng dọn túi xách, đúng lúc điện thoại đổ chuông. Nàng nhìn lướt qua, là Ninh Nhu gọi tới.
Chẳng cần hỏi nàng cũng biết Ninh Nhu gọi đến để làm gì.
Người này thích nhất làm đại sứ hòa bình, không chịu nổi một chút xíu mâu thuẫn hay bất hòa nào.
Nàng bấm nghe, bật loa ngoài, vừa dọn bàn làm việc vừa hỏi: "Chuyện gì thế?"
Ninh Nhu cười: "Ra ngoài ăn cơm đi. Em đang ở cổng khu văn phòng của các chị rồi. Em vừa gọi điện cho Tiểu Lâm xong, em ấy bảo về nhà xử lý chút việc trước, lát nữa sẽ qua ngay."
Khương Mẫn cười cười: "Em sợ chị từ chối đến thế cơ à? Chặn thẳng cửa chị luôn sao?"
Nàng đưa tay xoa xoa mi tâm, cơn buồn ngủ vẫn chưa tan hẳn.
Nhưng Ninh Nhu đã đến tận nơi, nàng cũng không từ chối: "Vậy em đợi mấy phút, để chị hỏi Tuyết Tư xem có đi ăn cùng không."
Đầu dây bên kia dịu dàng đáp một tiếng "Vâng" rồi cúp máy.
Đến khi Khương Mẫn thu dọn đồ đạc bước ra thì chỉ còn Giang Tuyết Tư ở lại văn phòng. Lâm Tự Thanh cũng đã đi rồi, chẳng biết là đi xử lý việc gì.
"Ninh Nhu hẹn mình đi ăn cơm, cậu đi không?"
"Hẹn cậu, với cả Tiểu Lâm nữa đúng không?"
"Sao cậu biết?"
"Đoán đấy."
Giang Tuyết Tư xua tay: "Tối nay mình có lớp dạy thêm. Mọi người đi đi. Đừng có hung dữ với Tiểu Lâm quá đấy."
"Có cần phải thế không chứ?" Khương Mẫn cạn lời, bật cười, "Mình thù dai đến mức ấy à?"
"Vâng vâng vâng, không có không có. Mời ngài đi cho, mau mau đi ăn cơm đi."
"Cậu cứ khéo mỉa mai."
Cười mắng hai câu, Khương Mẫn đẩy cửa bước ra ngoài.
Gió lạnh ùa tới mang theo tuyết táp vào mặt, nàng khẽ rùng mình một cái giữa cơn gió buốt, giờ mới nhận ra quả thực đã rất nhiều năm rồi nàng không gặp Lâm Tự Thanh.
Lần cuối cùng gặp nhau, hai người họ đã cãi nhau một trận long trời lở đất.
Khương Mẫn biết tin Lâm Tự Thanh từ bỏ suất tuyển thẳng nghiên cứu sinh mà không hề hé răng nửa lời với nàng, chuyện ấy khiến nàng vô cùng tức giận. Khổ nỗi nàng gặng hỏi nguyên nhân, hỏi vì sao không nói cho nàng biết, Lâm Tự Thanh cũng chẳng chịu nói lấy một câu, cuối cùng chỉ buông một câu vô cùng gượng gạo rằng chuyện đó không liên quan đến nàng.
Khương Mẫn nghe xong câu ấy thì cười lạnh một tiếng, quay lưng bỏ đi.
Cũng không đúng. Đó vẫn chưa phải lần gặp cuối cùng.
Rốt cuộc nàng cũng nhớ ra rồi.
Lần cuối cùng là ở nhà ga. Cô gái biến mất suốt mấy tháng trời bỗng dưng xuất hiện ở sân ga.
Nói xong lời từ biệt, Khương Mẫn thấy khóe mắt cô đỏ hoe.
Đồ không có lương tâm.
Tám năm trời không thèm liên lạc với nàng.