Vòng qua quản lý Tô đang đứng chắn đường, Khương Mẫn bước về phía Lâm Tự Thanh: "Tiểu Lâm, vị này là ai thế?"
"Đường tổng, đã lâu không gặp," Lâm Tự Thanh lên tiếng giới thiệu, "Vị này là Khương tổng, lãnh đạo của con."
Khương Mẫn đưa tay ra: "Chào ngài."
Đường tổng bắt tay Khương Mẫn, rồi lại nhiệt tình nói với Lâm Tự Thanh: "Đã lâu không gặp, đã lâu không gặp rồi! Hay là vào trong ngồi một lát đi? Lão Tô, bảo người ta chuẩn bị trà nước mau!"
Quản lý Tô gượng gạo nặn ra nụ cười: "Vâng vâng, có ngay, có ngay ạ!"
Lâm Tự Thanh và Khương Mẫn nhìn nhau một cái rồi mới gật đầu: "Vâng ạ."
Cô theo bản năng lùi lại một bước, đứng ra phía sau Khương Mẫn.
Khương Mẫn khẽ kéo cổ tay cô, nhỏ giọng nói: "Đi trước đi chứ, Lâm công."
Người Lâm Tự Thanh cứng đờ lại một thoáng rồi nhanh chóng hiểu ra, lúc này quả thực cô không nên đi thụt lùi lại phía sau Khương Mẫn.
Cả nhóm vây quanh Đường tổng đi phía trước, Lâm Tự Thanh cố ý bước chậm lại, chủ động mở lời: "Đây là ba của bạn cùng phòng em, trước đây hồi quan hệ hai ba con họ căng thẳng nhất, em có tiện tay giúp đỡ một chút việc nhỏ."
Khương Mẫn nhướng mày: "Bạn cùng phòng thời đại học?"
"Không phải, bạn cùng phòng hiện tại. Chỉ là quen nhau từ thời đại học thôi. Trước đây em có từng nhắc với chị rồi."
"À. Đây là lần đầu tiên nghe người ta gọi em là Lâm công đấy."
Lâm Tự Thanh nhìn về phía phòng tiếp khách đằng trước, khẽ cất cao giọng: "Mấy năm trước lúc còn theo dự án, người ta gọi em như vậy khá nhiều. Đường tổng khách khí nên mới gọi em là Lâm công thôi ạ."
Đường tổng nhiệt tình mời họ ngồi xuống, tiếp luôn lời câu chuyện: "Đấy đâu phải là tôi khách khí. Mấy năm trước bên chúng tôi có một dự án dược phẩm, lúc phân tích nghiên cứu phát triển nếu không nhờ Lâm công chỉ ra mấy vấn đề then chốt thì suýt chút nữa đã gặp rắc rối to rồi!"
Giọng điệu ông ấy khi nói chuyện vô cùng hào hứng, Lâm Tự Thanh có chút ngượng ngùng, muốn ngắt lời nhưng lại không biết mở miệng thế nào.
Khương Mẫn lại có vẻ đầy hứng thú lắng nghe: "Lâm công quả thực rất có năng lực."
Lâm Tự Thanh thực sự nghe không nổi nữa, đành phải lên tiếng: "Đường tổng, hôm nay bên…"
Vị Đường tổng này cũng là người lão luyện, đoán được ngay là có chuyện công việc liên quan: "Đúng rồi! Mải trò chuyện quá mà quên mất không hỏi. Dạo này Khương tổng có hợp tác gì với bên chỗ chúng tôi sao?"
Khương Mẫn gật đầu: "Là một dự án trước đây của chính quyền, có hợp tác với quý công ty. Tình hình cụ thể…"
Đường tổng vỗ tay một cái: "Tôi nhớ ra rồi. Khương tổng không cần nói nhiều nữa đâu, lão Tô, tình hình cụ thể cậu mau chóng theo sát hoàn thành cho xong. Nhớ báo cáo lại với tôi."
Quản lý Tô hơi lộ vẻ khó xử: "Vâng thưa Đường tổng. Thứ Sáu tuần sau tôi sẽ báo cáo với ngài."
"Có chút việc cỏn con này mà còn phải đợi đến thứ Sáu tuần sau?"
"… Dạ không cần, không cần đâu, thứ Hai, à không đúng, thứ Sáu tuần này tôi sẽ báo cáo với ngài ngay."
Lúc này Đường tổng mới gật đầu: "Được rồi, cậu ra ngoài trước đi."
Lâm Tự Thanh đại khái đoán được ông ấy muốn hỏi riêng mình chuyện gì, bèn nghiêng người nói với Khương Mẫn: "Phiền mọi người ra ngoài đợi em một lát nhé."
Khương Mẫn không yên tâm lắm: "Em định ở lại bao lâu?"
Lâm Tự Thanh: "Chị yên tâm, nhanh thôi."
Khương Mẫn nhìn sâu vào mắt cô một cái rồi mới gật đầu, sau đó nói lời cảm ơn Đường tổng rồi bước ra ngoài.
Ra đến hành lang, Du Hủy lấy bản hợp đồng ra, cười rạng rỡ: "Quản lý Tô, bây giờ chắc ngài đang đặc biệt rảnh rỗi rồi nhỉ. Tôi bàn công việc với ngài nhé?"
Lời nói của cô ấy đầy ẩn ý, nhưng quản lý Tô chỉ đành nén cơn giận: "Mời đi bên này."
Du Hủy nháy mắt với Khương Mẫn: "Tối nay gặp lại."
Khương Mẫn gật đầu, đứng ở hành lang đợi.
Không lâu sau, cửa phòng tiếp khách mở ra.
"Thế thì chú không tiễn con với lãnh đạo của con nữa, có khó khăn gì cứ gọi điện cho chú," Đường tổng vẻ mặt vô cùng vui vẻ, từ xa vẫy tay với Khương Mẫn, "Khương tổng, hẹn lần sau gặp lại."
Khương Mẫn hơi bất ngờ một chút, cũng gật đầu chào: "Cảm ơn Đường tổng, hẹn lần sau gặp lại ngài."
Lâm Tự Thanh: "Chú dừng bước ạ. Bên tụi con xin phép về trước."
Xuống dưới sảnh, hai người đứng đợi Du Hủy.
Lúc nãy Du Hủy có gửi một tin nhắn: "Hôm nay bà đây phải giải quyết dứt điểm vụ này, không chốt xong thì tôi không mang họ Du nữa."
Đợi chưa được bao lâu thì điện thoại của Lâm Tự Thanh đổ chuông.
Cô vừa nhìn màn hình hiển thị đã thấy là Đường Tiểu Ngữ gọi đến. Phần nhiều là ba cô ấy vừa gọi điện cho con gái xong.
Lâm Tự Thanh vốn định dập máy, nhưng rồi lại khựng lại, nói với Khương Mẫn một câu "Bạn cùng phòng của em", rồi nghiêng người bấm nghe máy: "Đường đại tiểu thư, có chuyện gì?"
Đầu dây bên kia, giọng Đường Tiểu Ngữ vô cùng đắc chí: "Chuyện hôm nay mình đều nghe ông già nhà mình kể cả rồi, Lâm công, cậu không định mời mình một bữa cơm đấy à?"
Lâm Tự Thanh: "Cậu tự đi mà ăn, mình trả tiền."
Khương Mẫn đứng bên cạnh nghe thấy: "Thế thì không phải phép rồi. Để tôi mời hai người ăn cơm."
Ở đầu dây bên kia, Đường Tiểu Ngữ nghe thấy chất giọng êm tai liền lập tức hỏi ngay: "Ai ở bên cạnh cậu thế?"
Khương Mẫn đưa tay ra, ra hiệu bảo Lâm Tự Thanh đưa điện thoại cho mình nói chuyện.
Lâm Tự Thanh đành phải đưa điện thoại cho nàng.
Khương Mẫn nhận lấy điện thoại: "Đường tiểu thư, chào em, tôi là Khương Mẫn. Nếu tiện thì hôm nào tôi mời em đi ăn một bữa."
Đường Tiểu Ngữ im lặng một thoáng, rồi lập tức cất giọng ngọt ngào: "Chào chị Khương, chị cứ gọi em là Đường Tiểu Ngữ là được rồi! Em lúc nào cũng rảnh hết. Tùy xem lúc nào chị thấy tiện thôi ạ!"
Khương Mẫn nghe chất giọng hoạt bát ở đầu dây bên kia, liếc nhìn đồng hồ: "Hôm nay muộn quá rồi, hay là để chọn một ngày cuối tuần, em thấy thế nào?"
Đầu bên kia vội vã đáp: "Vâng vâng vâng, vậy hẹn chị hôm khác!"
Khương Mẫn trả lại điện thoại cho Lâm Tự Thanh, thuận miệng trêu một câu: "Cô bạn này của em hoạt bát đáng yêu hơn em nhiều đấy nhỉ."
Cùng lứa tuổi với nhau, mà bạn học Tiểu Lâm này nói năng kiệm lời quá mức.
Lâm Tự Thanh trầm giọng đáp một câu: "Làm gì có."
Nét mặt cô thoáng chút không vui.
Đang nói chuyện thì Du Hủy từ thang máy bước ra, cô ấy huơ huơ túi tài liệu trong tay: "Xong xuôi rồi!"
Khương Mẫn cười: "Vất vả cho Du lão bản rồi."
Dáng đi của Du Hủy nhẹ bẫng cả người: "Đi thôi, đi thôi nào."
Khương Mẫn lờ mờ đoán ra: "Không phải lại là quán lần trước đấy chứ?"
Lâm Tự Thanh không hiểu: "Quán nào ạ?"
Du Hủy cười tít mắt: "Đúng rồi đấy. Ngay bên cạnh thôi mà, đi qua hai con ngõ nhỏ là tới. Lâu lắm rồi tôi chưa được lâng lâng men say!"
Khương Mẫn: "…"
Cái người có tửu lượng bảy, tám chai như cô ấy, nàng lấy đâu ra bản lĩnh làm cho cô ấy say ngà ngà cho được.
Du Hủy một tay kéo cả hai người đi: "Đi thôi, đi thôi nào!"
Khương Mẫn bất đắc dĩ: "Được rồi Lâm công, đi thôi."
Lâm Tự Thanh đành phải gật đầu: "Vâng."
Bên ngoài trời đã tối mịt mùng.
Du Hủy dẫn hai người đến thẳng một quán rượu nhỏ. Trong quán bật lò sưởi rất ấm, bài trí không gian vô cùng phong cách.
Bà chủ quán chừng bốn mươi bảy bốn mươi tám tuổi, mặc chiếc váy dài màu xanh ngọc lục bảo, làn da rất trắng, mái tóc dài đen nhánh tùy ý xõa trên vai, khi cười đuôi mắt khẽ hằn lên những nếp nhăn mờ, cất tiếng chào Du Hủy: "Lại dẫn bạn tới đấy à."
Du Hủy cười đáp: "Vẫn lấy rượu mơ như lần trước nhé chị."
Lâm Tự Thanh có phần gượng gạo.
Cô trước giờ không uống rượu, không thích cảm giác mất kiểm soát sau khi say.
Du Hủy liền gọi luôn cho cô một cốc sữa chua: "Thế thì vừa khéo. Lát nữa em chịu trách nhiệm đưa chị Mẫn về."
Khương Mẫn bảo không cần: "Lát nữa tôi tự bắt xe về là được rồi."
"Cũng được, lát nữa tính sau, giờ cứ uống chút rượu cho ấm người đã."
Du Hủy rót đầy hai ly, tự mình uống cạn một hơi trước.
Lâm Tự Thanh trố mắt kinh ngạc, Khương Mẫn nghiêng đầu sang giải thích: "Cô ấy ấy à, đây là sở thích riêng rồi, người trong giang hồ vẫn gọi là 'Chị hơi say''."
"Bớt trêu tôi đi," Du Hủy xoay xoay chén rượu, nhắc lại chuyện lúc nãy, "Lão già họ Tô kia, ban đầu còn định cò kè bớt một thêm hai với tôi, tôi nghĩ bụng bảo ông ta làm thủ tục giải ngân theo đúng thỏa thuận hợp tác, chứ có phải đòi tiền dưỡng già của ông ta đâu cơ chứ!"
Khương Mẫn vừa châm thêm rượu cho cô ấy, vừa dặn dò Lâm Tự Thanh: "Tính tình cô ấy nói chuyện trước giờ vốn nhanh mồm nhanh miệng thế đấy. Quen rồi là thấy bình thường thôi."
Lâm Tự Thanh gật đầu: "Em biết rồi."
Du Hủy cười trêu: "Sao thế, sợ tôi dọa Tiểu Lâm sợ à? Lại còn bênh người nhà ra mặt thế nữa chứ."
Khương Mẫn khẽ ho khan một tiếng: "Nói linh tinh gì đấy."
Du Hủy kể lại những chi tiết nhỏ trong cuộc đàm phán vừa rồi chẳng khác nào đang diễn hài độc thoại.
Tính ra, từ tháng Mười đến tận bây giờ, chỉ vì khoản kinh phí này mà Du Hủy đã chạy qua bên này đến mười mấy lần, đợt cuối năm này mới gọi Khương Mẫn đi cùng hai bận, đủ hiểu cô ấy đã phải nuốt bao nhiêu cục tức vào bụng. Khương Mẫn hiểu rõ những vất vả khó khăn của cô ấy, cũng biết lúc này cô ấy như vừa trút được gánh nặng nghìn cân, nên mới cùng cô ấy đi uống chút rượu giải tỏa.
Bước ra khỏi quán rượu, Du Hủy gọi người nhà đến đón, Khương Mẫn nhìn cô ấy lên xe an toàn rồi mới yên tâm rời đi.
Khương Mẫn cũng có uống một chút rượu, hai gò má hơi nóng lên, muốn đón chút gió lạnh cho tỉnh rượu nên cứ thế rảo bước về phía trước.
Có lẽ vì đã được Du Hủy dặn dò từ trước, nên Lâm Tự Thanh cũng lặng lẽ bước theo sau nàng.
Khương Mẫn quay đầu lại, giọng nói có phần nhẹ nhàng hơn thường ngày: "Lần này phải cảm ơn em thế nào đây hả, bạn học Tiểu Lâm?"
Lâm Tự Thanh mím môi, không lên tiếng.
"Nói đi chứ. Không nói là tôi rút lại lời cảm ơn đấy nhé."
Lâm Tự Thanh lập tức ngẩng đầu lên: "Không được rút lại."
Khương Mẫn hiếm khi thấy cô lo lắng như vậy, bèn bật cười: "Cứ thích rút lại đấy."
Có lẽ vì vừa uống chút rượu, đã lâu lắm rồi nàng mới lại cảm nhận được niềm vui khi trêu chọc một đứa trẻ, liền bồi thêm một câu: "Ai bảo em phản ứng chậm chạp thế, nửa ngày chẳng nặn ra nổi một chữ."
Lâm Tự Thanh nhìn nàng, đôi con ngươi đen láy sáng ngời. Cô im lặng kéo chiếc khăn quàng cổ lên, vùi mặt vào trong, vòng qua người nàng rồi cứ thế tự mình bước tiếp về phía trước.
Khương Mẫn đứng lại tại chỗ, bỗng thấy buồn cười.
Chà. Đây là con nhím nhỏ đang dỗi rồi.
Hai người cứ thế một trước một sau bước đi.
"Lâm Tự Thanh."
Khương Mẫn gọi tên cô, đối phương quả nhiên chẳng buồn đáp lại.
Người kia mặc chiếc áo khoác cổ bẻ màu đen, quần dài màu xám khói, quàng chiếc khăn quàng cổ màu trắng, cách phối màu mang tông lạnh, vóc dáng cao gầy thanh mảnh. Dù chỉ nhìn từ phía sau lưng thôi cũng thấy vô cùng ưa nhìn.
Đi được một đoạn, Khương Mẫn rảo bước đuổi theo, xoay người đứng chắn lại trước mặt cô.
Lâm Tự Thanh ngẩng đầu lên nhìn nàng.
Khương Mẫn nhìn thẳng vào mắt cô.
Trong một khoảnh khắc nào đó bỗng thấy ngơ ngẩn, thì ra tám năm trôi qua, cô gái trầm mặc ít nói năm nào đã có nhiều đổi thay đến thế.
Đuôi mày sắc sảo, đôi mắt đen láy, bờ môi mím lại mang theo nét lạnh lùng xa cách, nhưng thần sắc lại vô cùng kiên định, toát lên sự kiên cường dẻo dai chẳng chút nao núng.
Cô cứ thế lặng lẽ một mình đi qua một chặng đường dài đằng đẵng.
Nghĩ đến đây, đáy lòng Khương Mẫn bỗng mềm nhũn ra, nàng nắm lấy bàn tay Lâm Tự Thanh, tiện tay nhét chiếc túi sưởi tay vào lòng bàn tay cô, khẽ trách móc một câu bằng giọng điệu dịu dàng: "Thật là dễ dỗi."
Lòng bàn tay Lâm Tự Thanh đột nhiên ấm sực lên, nhưng bàn tay đang nắm lấy tay cô vẫn mang theo cảm giác lành lạnh.
Lời nói lọt vào tai lại mang theo sự ấm áp dịu dàng mà đã từ lâu lắm rồi cô chưa từng được cảm nhận. Mọi nỗi hờn giận dẫu có to tát đến đâu vào khoảnh khắc này cũng tan biến hết. Huống chi, vốn dĩ cô cũng đâu có giận.
Lâm Tự Thanh siết chặt ngón tay, muốn nói một câu gì đó nhưng lại chẳng biết phải nói gì, cuối cùng chỉ nặn ra một câu lí nhí: "Em không trả lại chị đâu."
Đến chính bản thân cô cũng không nhận ra, trong lời nói ấy vô thức toát lên chút nũng nịu với người lớn hơn mình.
Khương Mẫn ngẩn người một thoáng mới nhận ra cô đang nói tới chiếc túi sưởi tay nho nhỏ kia, đôi mắt cong cong nhìn cô cười: "Được thôi, không trả thì không trả."
Lâm Tự Thanh cúi đầu, vùi cằm vào trong khăn quàng cổ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười thầm.
Khương Mẫn bắt trọn được độ cong rất khẽ nơi khóe mắt cô, nhưng cũng không vạch trần, nàng quay người lại tiếp tục rảo bước về phía trước.
Hai người lại một trước một sau bước đi trong tuyết.
Cảm giác ấy giống hệt như năm xưa, chẳng hề thay đổi chút nào. Chỉ là lớp băng cứng ngăn cách giữa hai người dường như đang lặng lẽ tan ra từng chút một.