Sáng sớm thứ Năm, Giang Tuyết Tư đến gõ cửa.
Khương Mẫn ngẩng đầu lên: "Mời vào."
Giang Tuyết Tư thần thần bí bí mở miệng: "Khương người tốt, đoán xem mình mang gì cho cậu nào?"
Khương Mẫn đánh giá cô ấy: "Cười tươi rói thế kia… Khoản kinh phí dự án đó về tài khoản rồi à?"
"Chán thật, sao cậu đoán nhanh thế," Giang Tuyết Tư chặc lưỡi một tiếng, đặt chứng từ tài chính lên bàn nàng, "Đúng rồi đấy, cậu tự xem đi."
"Đoán ra chẳng phải rất bình thường sao, chẳng lẽ lại phải đoán cậu mua bánh nướng hay KFC cho mình?"
"Vâng vâng vâng, cậu nói gì cũng đúng."
Khương Mẫn lật xem tài liệu: "Chuẩn bị họp thôi, bên Du Hủy bảo phương án chi tiết cũng đã xong rồi."
Giang Tuyết Tư: "Hủy Hủy bảo lát nữa em ấy muốn bung hết sức một phen."
"Tùy em ấy."
Đến mười giờ họp, Khương Mẫn vừa bước vào phòng họp, Du Hủy liền nháy mắt với nàng, nàng khẽ gật đầu đáp lại.
Đợi Mễ Duy phát tài liệu cuộc họp xong xuôi, Giang Tuyết Tư hắng giọng mở lời trước: "Hôm nay trước hết xin thông báo một tin vui, nhờ sự nỗ lực của tổ trưởng Du Hủy, kinh phí giai đoạn đầu cho dự án cuối năm này đã về tài khoản."
Lời vừa dứt, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
"Tiền về là tốt rồi! Nếu không thì đến việc bảo trì thiết bị cuối năm bọn em cũng chẳng làm nổi."
"Thế còn… thưởng Tết cuối năm của mọi người, lần này có hy vọng rồi chứ?"
"Phải giao xong thành phẩm mới nhận được 40% kinh phí còn lại chứ! Mau mau đi quay thôi!"
Mọi người hào hứng bàn tán về công việc tiếp theo.
Chỉ có Giản Minh là im lặng không nói, mặt mày xám ngoét.
Vốn dĩ mối quan hệ với doanh nghiệp này là do anh ta bắt cầu. Lần này anh ta làm bộ làm tịch chính là muốn nắm thóp tình hình kinh phí eo hẹp cuối năm, chờ Khương Mẫn phải hạ mình đến cầu xin anh ta.
Tên họ Tô khốn kiếp kia chẳng phải đã hứa với anh ta, phải đích thân hắn đứng ra thì bên đó mới chịu giải ngân sao? Thế nào mà bây giờ chẳng nói chẳng rằng đã chuyển tiền rồi!
Trong lòng anh ta kìm nén cơn tức nhưng không tiện phát tác, chỉ có thể buông một câu mỉa mai: "Tổ trưởng Du đúng là giỏi giang thật đấy."
Du Hủy nào phải quả hồng mềm dễ nắn, cười giòn giã đáp: "Chuyện đó là đương nhiên rồi. Ai bảo tôi không có một người ba tốt, cũng chẳng mang họ 'Giản', chứ nếu không tôi cũng muốn ngày nào cũng ôm điện thoại uống cà phê lắm."
Lời này của cô ấy thoạt nghe tưởng chừng khéo léo, nhưng ngẫm kỹ lại vô cùng sâu cay.
Giản Minh không giữ nổi thể diện, lập tức sầm mặt: "Cô có ý gì?!"
Du Hủy làm vẻ mặt vô tội: "Hả? Tôi có nói gì đâu?"
"Được rồi!" Giọng Khương Mẫn lạnh xuống, lên tiếng ngắt lời rất đúng lúc, "Thảo luận công việc đi."
Lời nàng nói luôn đanh thép có trọng lượng, làm việc lại đích thân gánh vác nên xưa nay rất có uy tín. Giản Minh hít sâu một hơi, nhịn xuống, không tiếp tục đối đầu gay gắt nữa.
Khương Mẫn không thèm nhìn sắc mặt xám xịt của anh ta, ra hiệu cho Du Hủy bật micro: "Tiếp theo cô nói đi."
Du Hủy bảo trợ lý Hứa Dạng bật màn hình chiếu: "Theo ý kiến cuộc họp lần trước, tổ chúng tôi mấy ngày nay đã hoàn thiện phương án. Bây giờ tôi xin báo cáo, mong mọi người đóng góp ý kiến."
Du Hủy trình bày vô cùng ngắn gọn và mạch lạc, vừa mở lời đã thu hút toàn bộ sự chú ý của mọi người.
Từ cuối tuần trước, cô ấy đã dẫn Hứa Dạng và Trương Lan mấy lần ghé qua quán nướng đó. Bà chủ tính tình nhiệt tình xởi lởi, kể cho họ nghe đám người vô gia cư này cứ mỗi cuối tuần lại gom bìa các tông đến đổi lấy bia và hàu nướng bán ế, đồng thời nhận lời giúp hỏi xem có ai đồng ý nhận quay phim không. Ngay sáng nay, bà chủ đã báo lại là có bốn, năm người bằng lòng tham gia.
Trình bày xong tình hình giai đoạn đầu, Du Hủy bắt đầu phổ biến việc phân nhóm, tổng cộng chia làm ba nhóm nhỏ, nhân sự, thời gian và chủ đề đều đã chốt xong xuôi.
Đợi cô ấy nói xong, mọi người đồng loạt vỗ tay.
"Chị Hủy hành động nhanh thật đấy, phương án làm tỉ mỉ quá chừng!"
"Đâu chỉ có thế, còn thương lượng xong cả với bà chủ nữa, đứa sợ giao tiếp như em phục sát đất luôn."
"Haha mau mau bắt tay vào làm thôi! Xong sớm ngày nào nhẹ lòng ngày nấy!"
Lâm Tự Thanh ghi lại những chi tiết nhỏ trong phương án, cô cùng nhóm với Giang Tuyết Tư. Khác với sự hào hứng của những người khác, nét mặt cô điềm tĩnh, như đang suy tư điều gì.
Nét mặt Khương Mẫn cũng bình thản: "Cứ theo kế hoạch này mà làm. Mọi người chuẩn bị sẵn sàng, thứ Bảy tuần này bắt đầu buổi quay đầu tiên."
Nàng để ý thấy trạng thái của Lâm Tự Thanh, nhìn cô mấy lần rồi mới nói: "Hôm nay đến đây thôi, tan họp."
Đợi mọi người ra ngoài, Giang Tuyết Tư đi sau cùng với Khương Mẫn, thấp giọng bảo: "Sáng sớm Văn Hoành gọi điện cho mình, bảo bệnh tình của mẹ chị ấy tạm thời đã ổn, chiều nay làm xong thủ tục xuất viện là chị ấy quay lại đi làm."
Khương Mẫn gật đầu: "Chị ấy nói với mình trước rồi. Đợi chị ấy về, tiện thể giới thiệu Tiểu Lâm với chị ấy."
"Mình thấy…" Giang Tuyết Tư khẽ thở dài, "Tính tình chị Hoành cũng không dễ gần lắm, chị ấy quay lại, Tiểu Lâm e là càng thêm áp lực."
Văn Hoành làm việc cẩn trọng kỹ lưỡng, nhưng tính tình rất lạnh lùng, ít khi đoái hoài đến ai. Dạo trước mẹ phát bệnh nặng, chị ấy phải xin nghỉ phép dài hạn.
"Cậu lo cái gì chứ," Khương Mẫn mỉm cười, "Mình trái lại càng muốn xem xem bây giờ em ấy sẽ xử lý những chuyện này thế nào."
Lâm Tự Thanh, sẽ không làm nàng thất vọng chứ?
…
Thời gian gần đến sáu giờ chiều.
Ngay trước giờ tan làm, cửa phòng làm việc có tiếng gõ.
Khương Mẫn mở cửa, thấy người đến: "Chị Hoành, lâu rồi không gặp."
Giọng nàng còn xem như hòa nhã, nhưng Văn Hoành chỉ đáp bằng vẻ giải quyết việc công: "Cảm ơn Khương tổng. Tôi sẽ nhanh chóng nắm bắt công việc của giai đoạn tiếp theo."
"Dạo trước Tiểu Sở nghỉ việc, vừa có một đồng nghiệp mới đến."
"Vâng, ban nãy tôi gặp rồi."
Hàn huyên thêm đôi ba câu, Văn Hoành rời đi.
Khương Mẫn không tan làm ngay, kế hoạch công tác cần trình cho Giản Yến Bình vẫn chưa sửa xong. Đợi đến gần bảy giờ tối, nàng mới đứng dậy xuống lầu.
"Chị vẫn chưa về sao?" Du Hủy đang chuẩn bị tan sở, nhìn thấy nàng liền bảo, "Nãy tôi thấy Tuyết Tư giới thiệu Tiểu Lâm với chị Hoành rồi. Phải nói là mấy người trẻ khác đều hơi sợ chị Hoành, riêng Tiểu Lâm thì lại rất chừng mực."
Khương Mẫn cười: "Đều là người cả thôi, có gì mà phải sợ."
Hai người vừa nói vừa cười đi về phía trước, ra đến tận cửa.
Một chiếc Ferrari màu trắng đỗ cực kỳ ngạo nghễ bên lề đường, may mà lúc này đã qua giờ tan tầm, người cũng không đông, chứ không thì hẳn đã chắn cả lối đi.
Đứng trước xe là một cô gái trẻ chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, mặc áo khoác lông màu trắng kem cùng áo len hồng nhạt, tướng mạo dịu dàng ngọt ngào, đang cười giòn giã kéo tay Lâm Tự Thanh, không biết là đang nói chuyện gì.
Khương Mẫn dừng bước.
Lần trước ăn cơm cùng Ninh Nhu, cô ấy nói có người đến đón bạn mình, là cô gái này sao.
Hay là người bạn cùng phòng thuê chung nhà?
"Cậu cứ thế mà lạnh lùng vô tình từ chối cô bạn cùng phòng đại mỹ nhân của cậu à?"
"Đại mỹ nhân," Lâm Tự Thanh không biểu cảm nhìn cô ấy hai cái, trong giọng nói ôn hòa mơ hồ lộ ra vẻ chê bai, "Cậu dính dáng gì đến ba chữ này?"
"Chịu cậu luôn! Cái miệng ba mươi bảy độ của cậu sao lại nói ra được những lời lạnh ngắt như thế chứ! Uổng công người ba cao quý của mình hai hôm trước vừa mở cửa sau cho cậu!"
"Thế thì chịu rồi, là người ba cao quý của cậu, thân ở địa vị cao lại hạ mình muốn chủ động giúp việc này đấy chứ. Hay là cậu tìm chú ấy xác nhận lại xem?"
Du Hủy nghe được nửa câu sau liền bật cười: "Tiểu Lâm, em bình thường ít nói thế, không ngờ mồm miệng cũng đanh đá ghê."
Lâm Tự Thanh xoay người, gạt phắt bàn tay Đường Tiểu Ngữ đang kéo mình ra.
Đường Tiểu Ngữ khẽ thốt lên một tiếng, đang định quở trách Lâm Tự Thanh không biết "thương hoa tiếc ngọc", vừa quay người lại thấy Du Hủy thì bỗng nhiên nghẹn lời.
Du Hủy thấy cô gái nhìn mình, liền cười bước tới một bước: "Sao thế, tôi đột nhiên lên tiếng làm em sợ à?"
Mái tóc dài màu nâu của Du Hủy xõa trên bờ vai, môi son rực rỡ, ánh mắt lấp lánh nụ cười, giọng điệu mang theo sự trêu đùa đầy thiện ý.
Đường Tiểu Ngữ nhìn gương mặt rạng rỡ bỗng nhiên áp lại gần, trong thoáng chốc chẳng hiểu sao lại hơi đỏ mặt: "Không, không có gì ạ."
"Được rồi, đừng làm người ta sợ thật đấy," Khương Mẫn lên tiếng, "Vị này là Đường tiểu thư phải không?"
Đường Tiểu Ngữ vừa nhìn thấy nàng, hai mắt liền sáng lên: "Em đây ạ, chị là…?"
Khương Mẫn đưa tay về phía cô gái: "Chào em, tôi là Khương Mẫn. Lần trước chúng ta đã trao đổi qua điện thoại."
"Chị Khương, lần trước em nói rồi mà, cứ gọi em là Đường Tiểu Ngữ là được rồi ạ," Đường Tiểu Ngữ vội vàng bắt tay với nàng, làm quen rất tự nhiên, "Đúng rồi, em có thể gọi chị là chị Khương không?"
Khương Mẫn thấy hơi buồn cười, sảng khoái đồng ý: "Được chứ."
Lâm Tự Thanh mím môi, nhàn nhạt liếc Đường Tiểu Ngữ một cái, ánh mắt ấy rõ ràng mang ý tứ không có chuyện gì thì cút mau.
Nhưng Đường Tiểu Ngữ như thể không nhận được tín hiệu của cô, vẫn đứng trơ ra đó.
"Đã hẹn hôm nào có dịp mời em đi ăn cơm, nhưng cuối tuần này lại vướng công việc rồi, ngại quá, chắc phải đợi thêm một hai tuần nữa."
"Không sao đâu không sao đâu, chị Khương hẹn em lúc nào là em có mặt lúc đó ngay!"
"Được thôi," Khương Mẫn nghiêng đầu sang, "Du Hủy, đến lúc đó cô cũng đi cùng nhé."
Du Hủy cười bảo: "Tôi mà đi thì Đường tiểu thư có thấy gượng gạo không?"
Đường Tiểu Ngữ chẳng hiểu sao lại không dám nhìn thẳng vào mắt cô ấy, chỉ ra sức lắc đầu: "Dạ đương nhiên không rồi! Chị… chị Du Hủy cùng đi là tốt nhất ạ!"
Du Hủy nhướng mày.
Cô bé này, mở miệng ra là một tiếng "chị", hai tiếng "chị", cái miệng dẻo thật đấy.
"Được rồi, bọn tôi đi trước đây, em với Tiểu Lâm cứ từ từ trò chuyện."
Khương Mẫn nói lời chào tạm biệt rồi cùng Du Hủy sánh vai bước đi.
Du Hủy hạ thấp giọng: "Tôi thấy cô bé này với Tiểu Lâm thân thiết lắm đấy."
Khương Mẫn nhớ lại khoảnh khắc ban nãy, dáng vẻ Đường Tiểu Ngữ kéo cổ tay Lâm Tự Thanh có chút nũng nịu, liền khẽ cười: "Ừ. Biết đâu chừng chúng ta đi ăn chung lại thành kẻ kỳ đà cản mũi."
Du Hủy: "Thế hả…"
Tiếng nói chuyện xa dần.
Đường Tiểu Ngữ đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng hai người mà không khỏi cảm thán: "Hóa ra chị Khương Mẫn của cậu là người như thế à… Đúng là một mỹ nhân đầy khí chất. Chỉ có điều trông lạnh lùng ghê, lúc nổi cáu chắc là đáng sợ lắm ha?"
Ánh mắt Lâm Tự Thanh lành lạnh: "Được rồi, còn nhìn cái gì nữa."
"Xì, hẹp hòi," Đường Tiểu Ngữ chẳng thèm sợ cô, "Nhìn mấy cái thôi mà, có biến thành của mình được đâu. Với lại mình cũng đâu thích kiểu người như thế."
Sắc mặt Lâm Tự Thanh khẽ đổi: "Nói bậy bạ gì đấy."
Thích với không thích cái gì chứ.
Đường Tiểu Ngữ thấy cô đổi sắc mặt thì cũng chuyển chủ đề, kéo kéo ống tay áo cô: "Được rồi được rồi, không nói nữa là được chứ gì. Nói thật đấy, tối nay cậu thật sự không đi dạo phố với mình hở?"
Lâm Tự Thanh gạt tay cô ấy ra: "Không đi. Đã bảo có việc rồi."
Mặc kệ Đường Tiểu Ngữ phản đối, Lâm Tự Thanh dứt khoát xoay người bỏ đi, để mặc cô bạn đứng lại một mình.
…
Bữa tối là chiếc bánh nướng thịt bò tiện tay mua bên đường, vỏ ngoài giòn rụm bên trong mềm thơm, thịt bò ướp đậm đà vừa miệng, cay tê dậy vị, ăn rất ngon.
Lâm Tự Thanh giải quyết xong bữa tối mới bước vào tiệm trải nghiệm làm gốm ven đường.
Chị chủ tiệm đang hướng dẫn khách nặn gốm nhìn thấy cô liền cười tươi chào đón: "Tiểu Lâm, lâu lắm rồi không ghé qua chơi."
Lâm Tự Thanh cũng mỉm cười: "Em tan làm nên đi dạo linh tinh thôi. Chị Đào Mạn, chị cứ bận việc của chị đi, không cần để ý đến em đâu."
"Sao thế được, em đã đến rồi thì chị đương nhiên phải tiếp em chứ," Đào Mạn đặt việc trong tay xuống, rửa tay sạch sẽ rồi pha một bình trà ô long hoa quế, "Mau ngồi xuống đi, chúng ta trò chuyện chút."
Lâm Tự Thanh cũng không từ chối, ngồi xuống trước chiếc bàn tròn nhỏ cạnh cửa sổ, thong thả uống trà.
Ngoài cửa sổ.
Dòng người qua lại tấp nập.
"Thế nào, tôi nói không sai chứ, bà chủ quán nướng đó rất sẵn lòng giúp đỡ." Du Hủy ngáp một cái, dạo này cô ấy làm việc liên tục nên thực sự rất buồn ngủ.
Khương Mẫn: "Ừ, hy vọng thứ Bảy đi quay sẽ thuận lợi."
Trên đường tan làm, Khương Mẫn chợt nảy ra ý định muốn ghé qua quán này để trực tiếp trò chuyện với bà chủ. Du Hủy chẳng nói hai lời liền đi cùng nàng ngay.
Con ngõ nhỏ bên trong khó chạy xe vào, xe phải đỗ ở tít đằng xa nên hai người phải đi bộ một quãng khá dài.
"Ơ kìa, kia chẳng phải là Tiểu Lâm sao? Khéo thế không biết."
Du Hủy nhìn sang tiệm trải nghiệm làm gốm đối diện bên đường, ánh mắt khựng lại. Người phụ nữ thắt tạp dề, tóc buộc nửa đang cười tươi rạng rỡ, còn bóng hình ngồi đối diện cô ấy, dáng người cao gầy nho nhã, rõ ràng chính là Lâm Tự Thanh.
Du Hủy đùa một câu: "Tiệm này đông khách lắm, một phần cũng nhờ cô chủ xinh đẹp này đấy. Xem ra xung quanh Tiểu Lâm có nhiều cô gái đẹp thật."
Khương Mẫn nhìn hai người đang nói cười bên trong cửa kính, giọng điệu mang theo ý tứ khó dò: "Ừ, em ấy xưa nay vẫn luôn được người ta yêu thích."