Khương Mẫn đẩy cửa phòng bao, Ninh Nhu đứng dậy đón nàng. Cô ấy mặc áo len trắng, váy màu nâu nhạt, mái tóc dài buông xõa dịu dàng trên vai, mỉm cười với nàng: "Chị A Mẫn."
"Em đợi lâu chưa?"
"Chưa, em cũng vừa mới đến."
Khương Mẫn cởi áo khoác, treo áo và túi xách lên rồi ngồi xuống.
Ninh Nhu rót trà cho nàng: "Chị đi bộ qua đây sao?"
Nước trà nóng hổi, Khương Mẫn nhấp một ngụm xua tan hơi lạnh khắp người: "Chị lái xe qua, đỡ phải ăn xong lại phải quay về lấy xe."
"Tiểu Lâm bảo lát nữa sẽ qua, tối nay chị không vướng việc gì khác chứ?"
"Em ấy bảo có việc gì hả?"
"Em ấy không nói," Ninh Nhu châm thêm trà cho nàng, "Nghe giọng thì chắc không phải chuyện gì lớn. Mấy hôm trước em ấy bảo với em là đã đến Minh Xuyên, em ấy qua gặp chị rồi sao?"
Khương Mẫn có chút buồn cười: "Em ấy đến phỏng vấn vào đoàn của chị, được nhận rồi. Em không biết hả?"
"Thế ạ…" Bàn tay rót nước của Ninh Nhu khựng lại, cô ấy cụp mắt xuống, nhưng rất nhanh đã ngẩng đầu lên, dịu dàng cười, "Em không biết. Em ấy chỉ bảo với em là về Minh Xuyên, có thể sẽ đến gặp chị. Như vậy cũng tốt, sau này hai người có thể thường xuyên gặp nhau rồi."
Khương Mẫn bật cười thành tiếng: "Gặp hay không gặp thì cũng thế cả thôi. Dù sao em ấy nhìn thấy chị cũng có mở miệng nói câu nào đâu."
Ninh Nhu nhỏ nhẹ an ủi: "Chị cũng đừng nói thế mà. Dù sao chị cũng đã giúp đỡ Tiểu Lâm ngần ấy năm trời."
Khương Mẫn không lên tiếng.
Những ngón tay thon dài siết nhẹ chén trà, lòng bàn tay cảm nhận hơi ấm từ chén trà nóng truyền sang.
Ninh Nhu thấy nàng im lặng, ngập ngừng vài giây rồi mới đổi đề tài: "Dạo này sức khỏe của dì thế nào rồi, có khỏe không chị?"
"Vẫn ổn, mấy hôm trước mẹ chị còn nhắc tới em đấy."
"Là tại em không tốt, dạo này lâu rồi em chưa gọi điện cho dì."
"Vậy là em đáng bị mắng rồi," Khương Mẫn thoáng lộ nét cười, "Chị hai, ba tháng không nói chuyện với mẹ thì mẹ chẳng bận tâm. Chứ em mà một tháng không gọi là mẹ nhắc suốt thôi."
Mẹ của Khương Mẫn là Bùi Như Nghi và mẹ của Ninh Nhu là Ninh Tri Lan từ nhỏ lớn lên cùng nhau. Ninh Tri Lan qua đời sớm, Bùi Như Nghi gần như coi Ninh Nhu như con gái ruột mà nuôi nấng, cũng luôn dặn dò Khương Mẫn phải quan tâm chăm sóc cô ấy.
Ninh Nhu kém Khương Mẫn hai tuổi, tính tình dịu dàng, ăn nói cũng nhỏ nhẹ nhu mì nên Khương Mẫn lúc nào cũng sợ cô ấy bị người ta bắt nạt.
Hiện tại Ninh Nhu đang làm biên tập viên cho một tòa soạn tạp chí. Tổng biên tập ở đó có quen biết với Khương Mẫn nên hết sức nâng đỡ Ninh Nhu. Công việc này vừa nhàn nhã lại vừa thể diện, rất thích hợp với cô ấy.
Ninh Nhu gật đầu: "Vâng ạ, em biết rồi. Hôm nào rảnh chị em mình cùng về nhà thăm dì đi."
Khương Mẫn ngẫm nghĩ một chút: "Cuối năm nhiều việc, để xem thu xếp được thời gian rồi tính."
Ninh Nhu nắm lấy tay nàng: "Chị đấy, lúc nào cũng tối ngày kêu bận, dì phàn nàn về chị với em không biết bao nhiêu lần rồi."
Khương Mẫn cũng cười: "Thế nên em chịu khó về bầu bạn với mẹ nhiều hơn là được rồi."
Hai người vừa nói đùa xong thì cửa phòng bao bị kéo ra từ bên ngoài.
Lâm Tự Thanh đứng ngoài cửa, vóc dáng gầy gò, ánh mắt trong veo: "Xin lỗi hai chị, em đến muộn."
Ninh Nhu vội vàng đứng dậy: "Đâu có, Tiểu Lâm, em khách sáo làm gì chứ. Nào, cởi áo khoác treo lên đã."
Lâm Tự Thanh vâng một tiếng: "Cảm ơn chị Ninh Nhu, để em tự làm là được rồi."
Đây là bàn vuông bốn người ngồi, Ninh Nhu ngồi cạnh Khương Mẫn, hai chiếc ghế đối diện còn trống. Lâm Tự Thanh ngồi vào vị trí đối diện Ninh Nhu.
Ninh Nhu rót trà cho cô: "Nào, chúng ta cụng ly trước đã. Chúc mừng Tiểu Lâm cuối cùng cũng quay trở lại Minh Xuyên."
Lâm Tự Thanh nhận lấy ly trà: "Cảm ơn chị Ninh Nhu."
Khương Mẫn cũng nâng ly trà lên, nửa cười nửa không: "Chào mừng em trở về. Nếu làm không tốt mà bị sa thải thì cấm được tìm Ninh Nhu khóc lóc đấy."
Ninh Nhu cười: "Chị thật là, tự dưng dọa Tiểu Lâm làm gì chứ. Với năng lực của em ấy thì làm công việc gì cũng chẳng thành vấn đề đâu."
Lâm Tự Thanh cúi đầu, khóe môi dường như cũng đang cười.
Nhờ có Khương Mẫn đùa một câu như thế mà bầu không khí đỡ ngượng ngùng hơn hẳn. Ninh Nhu gắp thức ăn cho hai người, dịu giọng trò chuyện, bữa ăn nhờ vậy cũng không đến mức tẻ nhạt.
"Tiểu Lâm, lần này sao em lại nghĩ đến chuyện về Minh Xuyên thế? Trước đây chẳng phải bảo em còn đang ở bên Châu Phi sao?"
"Vâng, hai năm trước em có tham gia một dự án thường trú ở Châu Phi, bôn ba bên ngoài lâu cũng thấy thấm mệt. Đầu năm nay em về tìm việc nhưng không thuận tay lắm nên lại xin nghỉ."
Khương Mẫn ngồi nghe, không lên tiếng.
Những năm qua, thỉnh thoảng Ninh Nhu cũng nhắc đến tình hình dạo này của Lâm Tự Thanh, dăm ba câu ngắn ngủi, nàng chỉ nghe chứ chưa từng mở miệng hỏi han.
"Về cũng tốt, một mình bươn chải bên ngoài vất vả lắm đúng không," Ninh Nhu dịu dàng nói, "Sau này thì tốt rồi, có khó khăn gì cứ tìm em cũng được, tìm chị A Mẫn cũng được, đừng có chuyện gì cũng tự mình gánh vác."
Khương Mẫn hờ hững buông một câu: "Tính nết em ấy thế nào em còn không biết sao? Có việc mà chịu tìm bọn mình thì đã phúc, không giấu nhẹm đi là may lắm rồi."
Ninh Nhu vội hòa giải: "Được rồi được rồi, hiếm khi mấy chị em mới ngồi ăn một bữa cơm, nào, nếm thử món mới này xem sao."
Lâm Tự Thanh không lên tiếng, hàng mi dài buông rủ tạo thành một vệt bóng mờ nhạt.
Khương Mẫn nói xong câu đó, thấy cô cúi đầu im lặng, trong lòng lại không kìm được nghĩ: Thôi bỏ đi.
Chấp nhặt với em ấy làm gì cơ chứ. Đã sớm biết tính nết người này khó ở như thế rồi mà.
"Ăn nhiều thịt bò một chút, ăn rau xanh làm gì," Khương Mẫn gắp thức ăn cho cô, "Bao nhiêu năm rồi, sao nhìn còn gầy hơn cả hồi sinh viên thế?"
Lâm Tự Thanh ngước mắt nhìn nàng, có chút bất ngờ, tựa như không dám tin vào tai mình: "…Dạ?"
Khương Mẫn thấy cô nhìn mình chằm chằm liền dời ánh mắt đi: "Không ăn đúng không? Không ăn thì tôi gắp ra."
Nói vừa xong nàng định gắp miếng thịt bò ấy bỏ sang chiếc đĩa trống bên cạnh.
Lâm Tự Thanh vội vàng nói: "Em ăn, em ăn."
Cô vội lấy đũa của mình đè lên đôi đũa chung, nhưng rất nhanh nhận ra làm vậy là thất lễ, vừa buông đũa ra lại vô tình gạt rơi tờ khăn giấy. Tóm lại là một phen luống cuống chân tay, cô liền miệng nói mấy câu xin lỗi ngại ngùng.
Khương Mẫn không nhịn được bật cười khẽ.
Cả ngày hôm nay cứ vờ vịt ra vẻ già dặn lõi đời.
Hóa ra cũng chẳng thay đổi là bao.
Ninh Nhu nhìn hai người họ, vẫn mỉm cười thật dịu dàng.
Đến khi ăn xong bữa cơm này thì trời đã tối mịt.
Ngoài trời tuyết lại lất phất rơi, Khương Mẫn hỏi Ninh Nhu: "Em có lái xe không?"
Ninh Nhu lắc đầu: "Em không lái xe ạ."
Khương Mẫn lấy chìa khóa xe ra: "Để chị chở em về."
Khu này buổi tối rất khó bắt xe, Ninh Nhu ở cách đây không xa, đi bộ về cũng chỉ mất hai mươi phút. Nhưng sức khỏe cô ấy vốn yếu, muộn thế này đi bộ ngoài trời lạnh Khương Mẫn không yên tâm.
Ninh Nhu dịu giọng đáp: "Vâng ạ."
Khương Mẫn quay đầu hỏi Lâm Tự Thanh: "Em ở đâu?"
"Có bạn đến đón em rồi," Lâm Tự Thanh vội nói ngay, "Chị đưa chị Ninh Nhu về đi, em tự đi được."
Khương Mẫn khẽ nhướng mày.
Chẳng biết người bạn này là bạn bè kiểu gì nữa.
Nhưng nàng không hỏi, chỉ bảo: "Vậy em phải đợi bao lâu?"
"Cậu ấy bảo mấy phút nữa là đến nơi. Hai chị cứ đi trước đi," Lâm Tự Thanh vừa nói vừa sờ vào túi áo lấy chiếc túi sưởi tay ra, giờ đã nguội ngắt.
Cô đưa túi sưởi tay qua: "Cảm ơn."
"Em trả lại chị."
"Hết nóng rồi ạ."
Khương Mẫn đã sớm quên bẵng chiếc túi sưởi này, nàng đưa tay nhận lấy, chạm phải đầu ngón tay Lâm Tự Thanh thấy lạnh buốt như băng.
Có khoảnh khắc nàng định nói điều gì đó nhưng rồi lại thôi, chỉ dặn: "Về đến nhà thì báo tôi một tiếng, đi đường cẩn thận."
Lâm Tự Thanh gật đầu: "Vâng."
Vẫn cứ là cái bộ dạng kiệm lời như vàng ấy.
Ninh Nhu cũng nói lời tạm biệt với Lâm Tự Thanh rồi ngồi vào ghế phụ.
Khương Mẫn nổ máy xe, vừa lùi vừa nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Lâm Tự Thanh vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Bông tuyết lào xào rơi rụng.
Còn cô thì đứng lẻ loi một mình giữa màn đêm.
Cho đến khi bóng hình ấy thu nhỏ lại thành một chấm đen trong gương chiếu hậu, không còn nhìn thấy nữa.
Ninh Nhu đột nhiên hỏi: "Chị vẫn còn giận Tiểu Lâm sao?"
"Giận á?" Khương Mẫn khẽ cười một tiếng, "Chuyện bao nhiêu năm rồi, đâu đến mức ấy."
"Chỉ là, biết đâu em ấy vẫn còn giận chị đấy chứ. Năm đó bị chị mắng cho một trận…"
Rồi sau đó cắt đứt liên lạc luôn.
Những chuyện này bình thường Khương Mẫn chẳng buồn nghĩ tới. Rất nhiều chuyện có nghĩ cũng vô ích, càng không cần thiết phải truy nguyên đến cùng.
Trên đời này, có rất nhiều chuyện chẳng có lý do "vì sao" để nói.
"Dạo này công việc thế nào rồi?" Khương Mẫn đổi đề tài.
Ninh Nhu đáp: "Cũng ổn, có vài vấn đề nhỏ nhưng đều giải quyết được."
Vừa vặn xe chạy đến dưới chân tòa nhà Ninh Nhu ở, Khương Mẫn đỗ xe lại: "Dạo này trời trở lạnh, chú ý đừng để bị cảm. Trong công việc cũng đừng để bản thân phải chịu ấm ức, ai bắt nạt em thì cứ nói với chị."
Ninh Nhu cười: "Em biết rồi mà. Giờ em đâu còn là con nít nữa, làm gì có ai bắt nạt em chứ. Thôi, chị cũng về nghỉ ngơi sớm đi."
Khương Mẫn lắc đầu cười.
Từ nhỏ đến lớn chăm sóc cô ấy ngần ấy năm trời, có lẽ đã sớm trở thành một thói quen. Nàng suýt quên mất Ninh Nhu giờ cũng đã hơn ba mươi tuổi rồi, đâu còn là cô bé tội nghiệp hở ra là khóc nhè năm xưa nữa.
Về đến nhà, Khương Mẫn tắm rửa xong xuôi mới cầm điện thoại lên xem, vẫn chưa thấy có tin nhắn nào.
Nàng nghĩ ngợi một lát rồi gửi tin nhắn WeChat cho Lâm Tự Thanh: "Về đến nhà chưa?"
Nàng đợi thêm nửa tiếng trôi qua, đối phương vẫn không trả lời.
Nàng nhớ lại bóng người lẻ loi trong gương chiếu hậu ban nãy, bèn bấm gọi thẳng qua.
Bất ngờ là chỉ mới chuông reo hai giây, đầu dây bên kia đã bắt máy rất nhanh.
Đầu bên kia hỏi: "Ai vậy?"
Khương Mẫn gắt giọng: "Lâm Tự Thanh phải không?"
Đầu bên kia khựng lại một thoáng, dường như lúc này mới nhận ra giọng của nàng: "…Xin lỗi chị, em vừa đi dạo với bạn."
"Đã bảo em về đến nhà thì nhắn một tiếng rồi mà, em…" Khương Mẫn nghe thấy đầu bên kia có tiếng gió rít, nàng khựng lại một nhịp rồi bảo, "Thôi, không nói nữa. Cúp đây."
Lâm Tự Thanh vừa kịp nói một tiếng xin lỗi thì đã nghe một tiếng "tút", đầu dây bên kia đã cúp máy.
Đầu ngón tay cô bấu chặt lấy chiếc điện thoại, nhìn chằm chằm vào màn hình hồi lâu.
"Lâm tiểu thư, xin hỏi mình đóng cửa sổ lại được chưa hả?"
Đường Tiểu Ngữ trưng ra vẻ mặt như nhìn kẻ có vấn đề thần kinh mà ngó cô: "Giữa mùa đông rét mướt, cậu cứ nhất định phải mở toang cửa sổ ra nghe điện thoại làm cái quái gì thế hả?"
"Lại còn đi dạo với bạn nữa chứ, tụi mình đi dạo trong phòng khách chắc?" Đường Tiểu Ngữ ngả người nằm ườn ra ghế sofa, "Thế nên đầu dây bên kia là ai vậy? Lại có thể khiến Lâm tiểu thư nhà ta mở mắt nói dối trơn tru thế kia?"
Lâm Tự Thanh đóng cửa sổ lại, quay đầu đáp: "Đồng nghiệp."
Đường Tiểu Ngữ: "Mình là đồ ngốc chắc?"
Cái cớ vụng về thế này mà cũng đòi qua mắt người khác, quá là qua loa rồi đấy!
Lâm Tự Thanh đón lấy ánh mắt oán trách của cô ấy, điềm đạm đáp: "Chắc là vậy rồi."
"Là cái gì cơ?" Đường Tiểu Ngữ nhìn người nọ đi vào phòng ngủ rồi đóng cửa lại mới giật mình vỡ lẽ, "Cái đồ thất đức nhà cậu, lại dám xỏ xiên mình!"
Lâm Tự Thanh nghe tiếng ầm ĩ ngoài phòng khách, từ lâu đã quen thuộc.
Thời gian không còn sớm, đêm qua cô gần như thức trắng, đáng lẽ cô phải tranh thủ tắm rửa nghỉ ngơi. Thế nhưng cô chỉ đứng lặng sau cánh cửa.
Cô cũng không bật đèn, căn phòng tối đen như mực.
Chiếc điện thoại vô thức chuyển lại về mục lịch sử cuộc gọi.
Ngoài cửa sổ gió lạnh gầm rít, tuyết lớn lả tả rơi, vạn vật lặng ngắt như tờ.
Bên trong ô cửa sổ, cô áp mặt kính điện thoại vào trước ngực mình, theo từng nhịp thở phập phồng, dần dần hòa làm một cùng nhịp đập con tim.