Tuyết rơi suốt một đêm, sáng sớm ngày hôm sau trời bỗng quang đãng.
Nắng sớm rọi xuống mặt, Khương Mẫn giơ tay lên che bớt ánh sáng chiếu thẳng vào mắt.
Nàng hạ tay xuống thì vừa vặn nhìn thấy Lâm Tự Thanh. Nàng vốn định vờ như không thấy mà đi thẳng vào trong, không ngờ Lâm Tự Thanh lại chủ động chào hỏi nàng trước: "Chào buổi sáng."
Khương Mẫn dừng bước, đáp lại một câu: "Chào buổi sáng."
Lâm Tự Thanh dường như tâm trạng khá tốt, giọng điệu có phần nhẹ nhõm hơn thường ngày: "Khương tổng tối qua ngủ có ngon không?"
"Không ngon." Khương Mẫn nhớ tới chuyện tối qua, chẳng thèm để ý đến cô nữa mà sải bước đi thẳng về phía trước.
Ngặt nỗi người này cứ như không hiểu sắc mặt nàng, vẫn rảo bước bám theo hỏi: "Phía tổ hậu kỳ em với chị Tư Tư cùng làm, hôm nay chắc là xong được."
Động đến công việc, Khương Mẫn liền gạt cảm xúc cá nhân sang một bên: "Tôi biết rồi, lát nữa tôi sẽ duyệt bản nháp trước. Phía các cô cậu cứ sắp xếp lại đống tư liệu thô đi đã."
"Đúng rồi, hôm nay phần lớn mọi người trong đoàn sẽ về, họ đã quay xong dự án bên kia rồi. Lát nữa em cất túi xách xong thì qua chỗ tôi một lát."
"Vâng, em biết rồi."
Hai người đang nói chuyện thì Giang Tuyết Tư từ phía sau gọi với lại: "Hai người ban ngày hôm qua không về nhà ngủ bù mà sáng nay vẫn đến sớm thế này à?"
Khương Mẫn bĩu môi chê bai cô ấy: "Cậu tưởng ai cũng ham ngủ như cậu chắc."
Giang Tuyết Tư xì một tiếng: "Rõ ràng là giờ giấc sinh hoạt của người già như cậu ấy chứ, ngày nào cũng hơn sáu giờ là đã dậy rồi."
Khương Mẫn huých cô ấy một cái: "Biến đi. Cậu còn lớn hơn mình nửa tuổi đấy nhé."
Lâm Tự Thanh nghe hai người nói đùa qua lại, không nhịn được mỉm cười.
Giang Tuyết Tư bỗng nhiên quay đầu sang, đường hoàng đánh giá cô: "Mình vốn định bảo là, Tiểu Lâm à, mấy năm không gặp, em quả thực thay đổi nhiều đấy."
Lâm Tự Thanh nghiêng đầu nhìn cô ấy: "Dạ? Thay đổi chỗ nào?"
"Để xem nói thế nào nhỉ," Giang Tuyết Tư híp mắt lại, "Trông có vẻ chững chạc hơn trước nhiều."
Khương Mẫn cười chen vào: "Cậu muốn bảo là phong trần hơn đúng không?"
Giang Tuyết Tư lắc đầu cười: "Không không không, là càng thêm già dặn khôn ngoan, thâm sâu khó lường."
Cô gái này từ nhiều năm trước cô ấy đã từng gặp qua, người hướng nội trầm lặng, nhưng hồi ấy dù sao tuổi vẫn còn nhỏ, trong lòng nghĩ gì chỉ cần trêu vài câu là dò ra được ngay. Giờ nhìn lại thì quả thực có chút độ khó.
"Có điều," cô ấy đổi giọng, "Hình như lại cũng chẳng thay đổi mấy, vẫn cứ như ngày xưa, bọn chị nói chuyện em cũng chẳng nói câu nào, chỉ biết đứng cười thôi."
Nụ cười trên môi Lâm Tự Thanh càng sâu hơn.
Khương Mẫn cũng không kìm được thoáng nở nụ cười.
Giang Tuyết Tư con người này không hề có tính làm bộ làm tịch, lại thích nói nhiều, đúng là rất hiếm người không quý mến cô ấy. Hai năm qua Khương Mẫn mới yên tâm giao hết việc nội bộ cho cô ấy quản lý, ai trong đoàn cũng tíu tít gọi "chị Tuyết Tư", "chị Tư" không ngớt.
Lâm Tự Thanh chắc hẳn cũng rất quý mến cô ấy.
Khương Mẫn nhớ lại hồi ấy khi Lâm Tự Thanh mới đến Minh Xuyên học đại học, nàng tới thăm cô bạn học Tiểu Lâm, Giang Tuyết Tư cũng đi cùng.
Thời tiết tháng Chín vẫn còn oi bức, trong nhà ăn không bật điều hòa, chiếc quạt trần cũ kỹ kêu phần phật quay từng vòng. Lâm Tự Thanh sợ hai người nóng bèn đi múc hai bát chè đậu xanh, chẳng biết tìm đâu ra chiếc quạt nan, thỉnh thoảng lại phe phẩy quạt gió cho hai người.
Người kia chẳng nói chẳng rằng, chỉ lặng lẽ ngồi nghe hai người trò chuyện, chẳng góp câu nào mà chỉ biết cười.
Nàng cũng không còn nhớ rõ hôm ấy đã nói những chuyện gì.
Nàng chỉ nhớ cửa sổ khép không chặt, từng đợt hơi nóng hầm hập ùa vào, bên tai rộn rã tiếng còi cùng tiếng reo hò cổ vũ trên sân vận động. Cô gái phe phẩy chiếc quạt không nói lời nào, những giọt mồ hôi lăn dài làm ướt đẫm lọn tóc mái lòa xòa trên trán, nhưng đôi mắt đen láy trong veo lại cong cong đong đầy ý cười.
Trước mắt đã bước đến cửa phòng, Khương Mẫn thu lại dòng suy nghĩ.
Lâm Tự Thanh đẩy cửa ra cho hai người họ rồi mới bước vào theo.
Mấy vị trí làm việc vốn trống trơn nay đã ngồi kín người, có người thấy Lâm Tự Thanh đi tới cũng tò mò bước lại chào hỏi.
Khương Mẫn nhìn Lâm Tự Thanh có chút lúng túng đứng ở bên kia, khẽ nhướng mày.
Hai ngày nay vờ vịt ra vẻ già dặn ghê gớm, hóa ra vẫn giống hệt năm xưa, chẳng biết giao tiếp với người khác chút nào.
Giang Tuyết Tư hạ giọng hỏi: "Lát nữa họp luôn hay thế nào?"
Khương Mẫn lắc đầu: "Đợi nói chuyện với Lâm Tự Thanh xong xuôi rồi hẵng gọi mấy tổ trưởng qua họp."
"Bạn học Tiểu Lâm đang bận tự giới thiệu bản thân kìa."
"Cậu lôi em ấy ra đây đi. Em ấy không thích mấy dịp thế này đâu, lát nữa bảo em ấy đứng trước mặt mọi người giới thiệu một thể là được."
Giang Tuyết Tư chậc một tiếng.
Cái người này vẫn cứ mạnh miệng như thế, rõ ràng bản thân muốn che chở cho người ta mà toàn sai mình đi làm.
"Tiểu Lâm, qua đây một chút, chị có việc muốn nói với em," nhìn Khương Mẫn xoay người rời đi, Giang Tuyết Tư bèn cất tiếng gọi.
Lâm Tự Thanh như trút được gánh nặng, vội bước sang ngay: "Chị Tuyết Tư."
Giang Tuyết Tư dẫn cô đi về phía trước, vừa đi vừa trêu: "Hôm trước vừa bảo em thay đổi, quả nhiên em vẫn không thích chen vào giữa đám đông, nhìn cái vẻ mặt ban nãy của em kìa."
Lâm Tự Thanh bất đắc dĩ: "Em thật sự không biết phải nói gì với mọi người."
"Gọi em qua đây dặn mấy câu," Giang Tuyết Tư gõ cửa bước vào, "Để lát nữa em khỏi bỡ ngỡ không nhận ra ai."
Lâm Tự Thanh gật đầu: "Vâng, trước đó em đã xem qua tài liệu rồi."
Mễ Duy từng giới thiệu cho cô tình hình cơ bản của tổ dự án, tổ quay phim và tổ hậu kỳ. Tổ quay phim có một tổ trưởng và một phó tổ trưởng, nghe nói phó tổ trưởng nhà có việc nên đợt cuối năm này thường xuyên xin nghỉ.
Khương Mẫn ngẫm nghĩ một lát: "Tổ trưởng tổ dự án tên là Du Hủy, cô ấy là người tính tình sảng khoái, hơi nóng vội một chút nhưng không khó gần. Tổ trưởng tổ quay phim là Giản Minh, cấp trên trực tiếp của em, lát nữa tôi sẽ giới thiệu cho em. Còn phó tổ trưởng Văn Hoành dạo này đang nghỉ phép, để sau hãy tính."
Nghe nàng nhấn mạnh vào vị tổ trưởng này, Lâm Tự Thanh trầm ngâm gật đầu: "Em hiểu rồi."
Vừa trò chuyện xong mấy câu thì những người khác cũng lục tục bước vào họp.
Du Hủy bước vào trước tiên: "Sao đến tận cuối năm mà Tiểu Sở còn chạy mất dép thế này? Người mới đến chịu áp lực không nhỏ đâu nha."
Lâm Tự Thanh: "Chào Du tổ trưởng, em tên là Lâm Tự Thanh."
Du Hủy xua tay: "Tổ trưởng tổ triếc gì cho phiền, cả tổ có được mấy mống đâu."
Trong lúc đang nói chuyện, một người đàn ông trung niên đeo kính gọng vuông màu đen bước vào.
Khương Mẫn nhếch môi, nói với Lâm Tự Thanh: "Tiểu Lâm, đây là tổ trưởng của em, tổ trưởng Giản Minh."
Lâm Tự Thanh bắt tay với ông ta: "Chào Giản tổ trưởng, em tên là Lâm Tự Thanh."
Giản Minh trạc chừng bốn mươi tuổi, chải tóc vuốt ngược, mặc áo khoác jacket màu đen, mũi khoằm, cằm khẽ hếch lên, bắt tay với cô một cách miễn cưỡng: "Đến rồi thì phải tranh thủ làm quen với công việc, chăm chỉ chịu khó mà làm việc đi."
Ông ta có vẻ tự cao tự đại, Lâm Tự Thanh cũng chẳng đôi co gì, chỉ gật đầu: "Vâng, rõ rồi."
Lúc này mọi người cũng đã đến đông đủ.
Khương Mẫn mở lời giới thiệu trước: "Mọi người làm quen một chút nhé, đây là nhiếp ảnh gia mới đến của đoàn chúng ta, Lâm Tự Thanh."
Lâm Tự Thanh đứng dậy: "Chào mọi người."
"Tiểu Lâm ban nãy cũng đã chào hỏi mọi người rồi, tôi không giới thiệu nhiều nữa."
"Chúng ta bàn về công việc năm nay. Đợt trước dự án mọi người đi quay ở vùng Tây Nam đã kết thúc, trước Tết chúng ta còn một dự án cuối cùng cần quay. Mọi người trước hết hoàn tất các phần việc còn dở dang trong tay, rồi làm quen với tài liệu của dự án mới. Ngoài ra, bản tổng kết năm phải nộp đúng hạn cho Tuyết Tư."
Xét thấy hôm trước vừa thức trắng một đêm để quay, Du Hủy và Giản Minh cũng vừa dẫn người đi công tác về, Khương Mẫn không lập tức thúc ép công việc mới mà chỉ bàn giao trước các bước sắp xếp tiếp theo.
Hôm nay thời tiết đẹp, đến buổi chiều, Khương Mẫn bảo Mễ Duy gọi trà chiều cho mọi người.
Lâm Tự Thanh đang cùng Dư Tư Tư làm hậu kỳ video, dáng vẻ vô cùng chăm chú. Khương Mẫn cất giọng gọi cô: "Tiểu Lâm, qua đây."
Lâm Tự Thanh ngẩng đầu lên, thoáng ngẩn người một nhịp rồi mới đáp: "Vâng, qua ngay."
Dáng vẻ cô như đang đắm chìm trong công việc, chẳng hề muốn rời khỏi chỗ chút nào.
Dư Tư Tư lại lập tức đứng dậy: "Đi thôi em, lát nữa làm tiếp."
Đa số thành viên trong đoàn đều là nữ giới, sau chiếc bàn họp ở tầng một là khung cửa sổ kính kịch trần lớn, vừa vặn đủ chỗ cho các chị em cùng ngồi. Mễ Duy mang đồ ngọt của mấy đồng nghiệp nam đưa đến tận bàn làm việc của từng người, ý tứ rất rõ ràng là không cho họ qua đây ngồi cùng.
Nắng ngày đông rọi vào ấm áp.
Khương Mẫn kéo một chiếc ghế ra, ra hiệu cho Lâm Tự Thanh ngồi xuống.
Lâm Tự Thanh không nhìn nàng, kéo chiếc ghế lệch sang bên cạnh một chút rồi mới ngồi xuống, giữa hai người vì thế mà tạo ra một khoảng cách nhỏ.
Dư Tư Tư đấm bóp vai: "Nhìn máy tính lâu mỏi cả đốt sống cổ, vừa hay cần đồ ngọt để an ủi mình một chút."
"Tư Tư vất vả rồi, đây cầm lấy," Vân Thư lấy thêm một miếng bánh ngọt đưa cho Lâm Tự Thanh, lời nói là hướng về những người khác, "May mà hôm trước có Tiểu Lâm đến, đúng là cứu nguy kịp thời, thức trắng cả đêm quay rồi lại làm việc thông tầm, vất vả ghê cơ!"
Mấy đồng nghiệp đi công tác trước đó chưa rõ tình hình lắm. Du Hủy hỏi trước: "Buổi quay đầu tiên đã trúng ngay đêm mùa đông, rét cóng người rồi đúng không?"
Hứa Dạng, người cũng có mặt ở hiện trường hôm đó, tiếp lời ngay. Cô bé tốt nghiệp đại học chưa được bao lâu, búi tóc củ tỏi: "Chị Du đừng nhắc nữa, đêm hôm đó rét thấu xương luôn á, em bọc kín mít trong cái áo phao lông vũ mà chị Tiểu Lâm chỉ mặc mỗi chiếc áo khoác dạ mỏng tanh, nhìn thôi em đã thấy buốt thay cho chị ấy rồi."
Tổ trưởng tổ hậu kỳ Từ Xuân vội vàng nói: "Người trẻ tuổi các em ấy à, đừng có ham thời trang mà phang thời tiết, để đến lúc cảm lạnh ngấm bệnh vào người thì đã muộn."
Dư Tư Tư vừa gặm bánh tart trứng vừa góp chuyện: "Ối dào chị Xuân ơi, muốn đẹp thì lúc nào chẳng phải trả giá một chút chứ. Có điều Tiểu Lâm đúng là mặc phong phanh quá thật."
Lâm Tự Thanh không ngờ bản thân lại luôn là tâm điểm của chủ đề nói chuyện, từ kinh nghiệm làm việc bị hỏi đến tuổi tác, rồi lại nói sang chuyện quê quán ở đâu, Từ Xuân còn nhiệt tình bảo Tết đến có thể tiện đường lái xe chở cô về quê.
Khương Mẫn nhận ra cô không quen với những chuyện thế này, bắt gặp ánh mắt như cầu cứu của cô, nàng lại cúi đầu nhìn khoảng cách cô cố ý tạo ra giữa hai người, khẽ nhướng mày.
Đợi bữa trà chiều kết thúc, Lâm Tự Thanh đã kết bạn WeChat với tất cả các đồng nghiệp nữ có mặt, coi như cũng đã cơ bản làm quen được với mọi người.
Khương Mẫn đứng dậy: "Mọi người làm việc tiếp đi."
Vừa được sưởi nắng nên ai nấy cũng đâm lười biếng, phải mất vài phút sau mọi người mới tản dần ra.
Mễ Duy ở lại dọn bàn mới phát hiện Khương Mẫn gần như chẳng ăn thứ gì, con bé lầm bầm: "Chị Mẫn lại chẳng ăn miếng nào, thế mà còn bảo mình gọi trà chiều làm gì không biết…"
Khương Mẫn bước đến cửa rồi lại quay đầu lại: "Tiểu Lâm, qua đây một lát."
Lâm Tự Thanh vội vã đi tới: "Khương tổng, có chuyện gì sao?"
"Em vừa làm quen với mọi người rồi đúng không, tài liệu dự án mới đang ở chỗ Du Hủy, tối nay nhớ qua lấy tài liệu."
"Vâng, em biết rồi."
Khương Mẫn ngồi xuống ghế sofa, rót một ly trà cho Lâm Tự Thanh: "Ngồi đi."
Lâm Tự Thanh ngồi xuống phía đối diện, cách nàng một chiếc bàn trà: "…cảm ơn."
"Bầu không khí trong đoàn thế nào?" Khương Mẫn đột nhiên hỏi.
Lâm Tự Thanh ngẫm nghĩ một chút: "Bầu không khí chung đều khá tốt."
"Còn gì nữa không?"
"Khả năng chấp hành có lẽ chưa đủ mạnh."
Dù là Vân Thư bảo nhà có việc phải về gấp đêm hôm ấy, hay Văn Hoành xin nghỉ không đến, hoặc là Từ Xuân hôm nay nhiệt tình buôn chuyện. Những người đồng nghiệp này tính tình đều tốt, nhưng đối với công việc dường như chưa đủ tận tâm.
Khương Mẫn khẽ cười: "Ồ. Khả năng quan sát cũng khá đấy."
Lâm Tự Thanh mím môi: "Đi làm nhiều năm rồi, cũng là điều bình thường thôi ạ."
Hóa ra… hành động chiều nay của Khương Mẫn vừa là để giúp cô hòa nhập, vừa là muốn xem ngần ấy năm qua cô đã trưởng thành thành người như thế nào.
"Còn em thì sao?" Khương Mẫn đột ngột hỏi, "Đáng lẽ em có những lựa chọn tốt hơn, tại sao lại muốn đến đây?"
Lâm Tự Thanh im lặng một thoáng rồi mới hỏi lại: "Vậy chẳng lẽ chị không có lựa chọn nào tốt hơn sao?"
"Tôi ấy à?"
"Vâng…" Lâm Tự Thanh bồi thêm một câu, "Chị Ninh Nhu bảo thế."
Khương Mẫn bật cười: "Tôi đang hỏi em, em không cần phải ném ngược câu hỏi lại cho tôi, càng không cần lấy Ninh Nhu ra làm bình phong."
Lâm Tự Thanh cúi đầu: "…Em không có."
Khương Mẫn lại hỏi: "Vậy tại sao lại đến?"
Lâm Tự Thanh nhìn nàng: "Em không thích môi trường trước đây, muốn thử sức ở môi trường mới. Công việc cũng được, cuộc sống cũng được, đều cần có chút thay đổi. Hơn nữa, em không thích ở lại các doanh nghiệp. Trước đây em từng nhận được sự giúp đỡ, vậy nên muốn thử xem sao… để giúp đỡ người khác."
Cô nói khá nhiều, không giống với dáng vẻ kiệm lời thường ngày của cô chút nào. Thậm chí trông cô có phần giống như đang cố giải thích cho bằng được, gượng gạo nói ra thật nhiều lời.
Khương Mẫn nhàn nhạt liếc nhìn Lâm Tự Thanh một cái.
Người này lăn lộn chốn công sở lâu năm rồi có khác, khéo ăn khéo nói ghê.
Khương Mẫn kiên nhẫn hỏi: "Nói xong chưa?"
Lâm Tự Thanh cúi đầu, không nhìn nàng: "Vâng. Em nói xong rồi."
"Nói xong rồi hả," Khương Mẫn đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống cô, giọng điệu nghiêm khắc, "Lâm Tự Thanh, nhìn tôi."
"Chẳng phải tôi từng dạy em rồi sao? Khi nói dối thì phải nhìn vào mắt đối phương."