Năm hai đại học, Lâm Tự Thanh cũng từng nói một lời nói dối nho nhỏ với Khương Mẫn.
Dạo ấy Khương Mẫn bận rộn công việc, không có nhiều thời gian đoái hoài đến cô. Có lần lái xe đi ngang qua Đại học Minh Xuyên, nàng tình cờ phát hiện Lâm Tự Thanh đang làm thêm bên lề đường, không hiểu sao lại xảy ra xô xát với người ta, bị đẩy mạnh một cái ngã nhào xuống đất.
Khương Mẫn dừng xe, can người kia lại rồi đưa Lâm Tự Thanh vào trạm y tế trường.
Cú ngã chỉ làm trầy xước nhẹ ở khuỷu tay, nhưng kết quả kiểm tra của bác sĩ lại không mấy khả quan, bảo là do suy dinh dưỡng kèm theo hạ đường huyết.
Khương Mẫn hỏi tiền của cô đâu hết rồi, cô gái nhỏ mặc bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình, cúi gằm mặt, lí nhí bảo trước đó thấy bạn cùng phòng mua mỹ phẩm nên cũng mua theo, thành ra không còn tiền ăn cơm.
Nhưng gương mặt cô rõ ràng mộc mạc chẳng chút phấn son, quầng thâm dưới mắt lại rất đậm, vả lại còn đang đi làm thêm, làm sao có chuyện đến cơm cũng không có mà ăn.
Khương Mẫn chẳng cần hỏi cũng biết cô đang nói dối, phần nhiều là trong nhà xảy ra chuyện cần dùng đến tiền. Nhưng điều đó không làm nguôi được cơn giận trong lòng nàng.
Khương Mẫn lạnh mặt: "Lâm Tự Thanh, khi nói dối thì phải nhìn vào mắt chị."
Bạn học Tiểu Lâm mười chín tuổi ngẩng đầu lên, nét mặt đầy vẻ hối lỗi: "Em xin lỗi…"
Nhưng nhiếp ảnh gia Lâm hai mươi chín tuổi thì không như vậy. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản, nói: "Nói xong thật rồi mà."
…
Cốc cốc cốc.
Dư Tư Tư gõ cửa bước vào, chào Khương Mẫn một tiếng rồi bảo khâu hậu kỳ video vẫn chưa xong, nhờ Lâm Tự Thanh mau quay lại hỗ trợ.
Khương Mẫn không giữ người lại nữa: "Đi làm đi."
Nàng cúi nhìn đồng hồ, nhớ tới lịch hẹn tối nay nên phải xuất phát sớm.
Còn một tiếng nữa mới đến giờ cao điểm buổi tối, đường không tắc nhưng xe lại chạy rất chậm.
Vị Giản tổng kia hẹn nàng tối nay đi ăn cơm.
Ăn cơm chỉ là phụ, báo cáo công tác mới là nhiệm vụ chính.
Bữa cơm này chắc chắn sẽ chẳng dễ dàng gì.
Khương Mẫn đến nhà hàng đồ Tây đã hẹn trước hai mươi phút. Khi kim đồng hồ chỉ đúng sáu giờ rưỡi, Giản Yến Bình đúng giờ xuất hiện.
"Khương Mẫn, đã lâu không gặp." Giản Yến Bình cởi chiếc áo khoác màu bạc đưa cho người phục vụ. Người phụ nữ ấy mặc một bộ sườn xám màu trắng với sắc màu vô cùng trang nhã, mặt mày sâu thẳm, ngũ quan sắc sảo diễm lệ, giọng nói chậm rãi mà ôn hòa.
"Giản tổng," Khương Mẫn đứng dậy châm trà cho bà ấy, "Là do tôi không chu đáo, cuối năm công việc dồn ứ nên lâu rồi chưa đến chào hỏi ngài."
"Ừ, tình hình bên chỗ cô tôi nắm rõ cả, báo cáo trước đó tôi cũng xem qua rồi," Giản Yến Bình cười như không cười nhìn nàng, "Tình hình không được lý tưởng cho lắm."
Giọng điệu của bà ấy tuy ôn hòa nhưng vừa mở miệng đã đánh thẳng vào trọng tâm.
Kể từ khi Khương Mẫn tiếp quản "Linh Âm", tình hình tài chính vốn chưa bao giờ dư dả. Sang đến năm nay, do không nhận được dự án từ các cơ quan cấp trên nên thu chẳng đủ chi. Tiền lương hai tháng gần đây… đều do Giang Tuyết Tư liên hệ với thư ký của Giản Yến Bình để phối hợp xoay xở.
Sáu, bảy năm qua, Tập đoàn Giản thị đã đứt quãng rót vào không ít vốn đầu tư.
Về nguyên nhân sâu xa phía sau, Khương Mẫn từng có nghe qua. Năm ấy Giản Yến Bình vì vướng phải một vụ lùm xùm khiến danh tiếng không mấy tốt đẹp, cần xây dựng lại hình ảnh đẹp hơn trước công chúng. Khi đó Linh Âm còn chưa mang tên Linh Âm mà gọi là Độ Chu, Giản Yến Bình đã liên hệ với người đứng đầu nhóm lúc bấy giờ, chủ động đề nghị tài trợ một khoản kinh phí, đổi lại Độ Chu cũng phải thực hiện không ít dự án công ích cho Tập đoàn Giản thị.
Nhưng Giản Yến Bình là người vừa cường thế lại vừa có thủ đoạn đến bực nào, bà ấy sẽ chẳng bao giờ làm từ thiện vô điều kiện mãi được.
"Về kế hoạch công tác cho năm tới, tôi có soạn một bản phương án, hiện vẫn đang chỉnh sửa lại. Vốn định tuần sau sẽ gửi bản hoàn thiện cho thư ký của ngài."
"Hay là, tôi xin phép báo cáo sơ qua trước với Giản tổng?"
Giản Yến Bình khẽ gật đầu: "Được."
Khương Mẫn khẽ thở phào một hơi.
Giản Yến Bình vẫn còn chịu lắng nghe nàng nói, đây đã là một tín hiệu rất tốt rồi.
Khương Mẫn không đụng đũa, nàng vừa báo cáo công việc với Giản Yến Bình vừa rót thêm trà cho đối phương: "Công việc vẫn chia làm ba mảng lớn. Một mặt là các dự án của cơ quan cấp trên, chúng tôi vẫn sẽ tích cực tranh thủ để được phê duyệt, nhưng phần kinh phí này có hạn; mặt thứ hai là tăng cường hợp tác với các doanh nghiệp, hai năm qua thực ra đã tích lũy được một số mối quan hệ, chỉ là cần xem cách tận dụng nguồn lực thế nào; thứ ba là đẩy mạnh vận hành các kênh tự vận hành trước đây."
Giản Yến Bình trầm ngâm gật đầu: "Vậy cô lại muốn tuyển thêm người?"
"Không tuyển," Khương Mẫn dứt khoát đáp, "Mấu chốt là làm sao tận dụng hết nhân sự hiện có. Nếu không cần thiết sẽ không tăng thêm chi phí. Khi cần tôi sẽ tinh giản biên chế."
Giản Yến Bình khẽ nhếch khóe môi: "Ý tưởng không tồi, nhưng bắt tay vào làm thực tế sẽ có khó khăn đấy. Dù sao thì chuyện trên đời mấy khi được như ý người."
Ánh mắt Khương Mẫn kiên định: "Tôi tin chuyện do người làm nên."
Giản Yến Bình chăm chú nhìn nàng, bỗng nhiên bật cười: "Được rồi, mau ăn cơm đi. Cô vẫn cứ như vậy, hễ nói đến công việc là chẳng nhớ gì đến ăn uống."
Khương Mẫn cũng mỉm cười, gác lại giọng điệu bàn công việc lúc nãy rồi bắt đầu trò chuyện về ngọc thạch, hí khúc, sườn xám… Những thứ đó vốn là chủ đề mà Giản Yến Bình có hứng thú.
Dùng bữa xong, nàng tiễn Giản Yến Bình ra về, tiện tay để chai nước hoa mua lúc trên đường tới vào xe cho bà ấy, rồi lễ phép nói lời tạm biệt.
Trải qua bữa tiệc Hồng Môn này xong, Khương Mẫn đưa tay xoa xoa mi tâm.
Nàng lên xe, thấy cuộc gọi nhỡ của Giang Tuyết Tư liền gọi lại: "Tuyết Tư, có chuyện gì thế?"
"Không có gì đâu, mình nghĩ tối nay cậu gặp Giản tổng nên không yên tâm muốn gọi hỏi thăm một chút, nhưng sợ làm phiền hai người nên mình cúp máy ngay."
"Ừ, mình ăn xong rồi."
"Bà ấy nói sao?"
"Nửa đầu năm tới, ít nhất vẫn sẽ tiếp tục rót vốn."
"Nửa năm à…" Giang Tuyết Tư bỗng khẽ cười, "Vị Giản tổng này lúc nào cũng tạo cho người ta cảm giác ngột ngạt đến thế. Mình chẳng thích nói chuyện với bà ấy chút nào, ức chế chết đi được. Cũng may người đó là cậu, mỗi lần đi ăn với bà ấy mệt mỏi như vậy mà cậu vẫn giữ được bình tĩnh."
"Mình không sao, cả năm mình cũng chỉ phải đối mặt với bà ấy vài lần thôi. Có cậu mới khổ ấy, lúc nào cũng vì chuyện tiền bạc mà phải đi tìm thư ký của người ta, lần nào cũng bị nhìn bằng nửa con mắt, vất vả hơn nhiều."
Nói đến đây, đầu dây bên kia chỉ còn lại sự im lặng.
Với học vấn và năng lực của bọn họ, tùy tiện tìm một công việc nào cũng đều nhàn nhã và thể diện hơn hiện tại nhiều. Nhưng Khương Mẫn không muốn.
Con người ta muốn làm được điều mình mong muốn thì chẳng bao giờ là việc dễ dàng.
"Được rồi, không có việc gì thì mình cúp máy nhé."
Trong xe không bật sưởi, Khương Mẫn hạ cửa kính xe xuống, gió lạnh ùa vào ào ạt.
Thế nhưng câu nói kia của Giản Yến Bình vẫn cứ quanh quẩn trong đầu nàng.
Chuyện trên đời mấy khi được như ý người.
Khương Mẫn nhìn ra ngoài cửa sổ xe, hàng cây bên đường vội vã lùi lại phía sau. Tết đã cận kề, trên cây treo đầy những chiếc đèn lồng đỏ rực, tỏa ra ánh sáng ấm áp lung linh.
Nhưng vào giây phút này, nàng cảm thấy cô đơn và mỏi mệt khôn cùng.
…
Đợi các thành viên trong đoàn nghỉ ngơi xong xuôi, Khương Mẫn bắt đầu triển khai nhiệm vụ quay phim cuối cùng trước Tết.
Đây là dự án công ích nhận từ tháng Chín năm nay. Dịp cuối năm cận kề, dưới gầm các cây cầu lớn ở Minh Xuyên vẫn còn rất nhiều người vô gia cư ngủ lại. Các ban ngành liên quan từng tìm cách xua đuổi họ nhưng không mấy hiệu quả, thậm chí còn châm ngòi cho khủng hoảng truyền thông.
Dự án này được phê duyệt nhờ vào sự thúc đẩy của nhiều bên. Một mặt, cơ quan hữu quan muốn tiếp cận nhóm người này để tìm hiểu rốt cuộc vì sao họ không chịu rời đi, qua đó mới có thể báo cáo lên cấp trên; mặt khác cũng là để xoa dịu những tranh cãi dư luận trước đó, tòa soạn tạp chí nơi Ninh Nhu làm việc cũng sẽ phối hợp thực hiện bài phỏng vấn.
Kinh phí dự án tương đối khả quan nhờ được một doanh nghiệp nhà nước tài trợ, nhưng độ khó khi ghi hình lại rất lớn và mức độ nguy hiểm không hề thấp.
Khương Mẫn trình bày khái quát tình hình dự án rồi đặt tập tài liệu xuống: "Hai hôm trước tôi đã để mọi người làm quen với tình hình cơ bản rồi, giờ hãy nói suy nghĩ của mình đi."
Du Hủy nhíu mày: "Dự án này không giống các dự án hợp tác với doanh nghiệp trước đây, không phải cứ viết một bản kế hoạch là giải quyết xong. Chúng ta rất khó tiếp cận nhóm đối tượng này, càng không thể nào lấy được lòng tin của họ, như vậy thì chẳng thể nào bàn đến chuyện bắt tay vào quay phim được."
Khương Mẫn gật đầu: "Thế nên tôi mới không giao thẳng việc này cho tổ dự án, mà muốn mọi người cùng nhau động não đưa ra ý kiến."
Mọi người đều rơi vào trầm tư, bầu không khí nhất thời chùng xuống im ắng.
"Vậy thì mỗi tổ cứ lên cho tôi một bản phương án. Hôm nay không lãng phí thời gian ở đây nữa, trưa thứ Hai tuần sau nộp lại. Video đợt trước còn có một số góp ý chỉnh sửa bên khâu hậu kỳ. Hôm nay Tư Tư tranh thủ sửa cho xong, Tiểu Lâm phối hợp một chút."
Dư Tư Tư liếc nhìn điện thoại, đã bốn giờ rưỡi, cô ấy ngập ngừng mở lời: "Em…"
Hôm nay người cô ấy không được khỏe, cũng muốn về nhà sớm một chút mà…
Lâm Tự Thanh ngồi cạnh cô ấy, khẽ nói một câu: "Để đó cho em."
Dư Tư Tư vội cảm kích nhìn cô: "Cảm ơn nhé."
Lâm Tự Thanh khẽ lắc đầu tỏ ý không sao: "Không có gì đâu."
Cuộc họp ngắn nhanh chóng kết thúc.
Dư Tư Tư đi theo Lâm Tự Thanh ra khỏi phòng họp: "Tiểu Lâm, để chị nói với em những chỗ còn cần sửa, có hai đoạn nhạc nền chưa khớp lắm, còn có cả tạp âm giọng người ở chỗ này nữa…"
Hai người vừa nói vừa đi tới chỗ ngồi của Lâm Tự Thanh. Giản Minh nhìn chằm chằm vào hai người, cười như không cười nhếch khóe môi: "Nhiếp ảnh gia Lâm giỏi giang thế này, vậy bản phương án của tổ chúng ta lần này giao cho cô phụ trách."
Vân Thư đứng bên cạnh nháy mắt ra hiệu ý bảo cô đừng nhận lời, không ngờ Lâm Tự Thanh lại trả lời dứt khoát: "Được ạ."
Vân Thư và Dư Tư Tư đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều im lặng.
Đây đâu phải là một dự án quay phim đơn giản, sao có thể lập tức nhận lời như thế chứ!
Nhưng đây rõ ràng là đòn phủ đầu mà Giản Minh nhắm vào Lâm Tự Thanh.
Các cô ấy chỉ đành đứng nghe chứ không tiện nói thêm điều gì.
"Chị Tư Tư, chị cứ đi làm việc đi, nửa sau để em lo," Lâm Tự Thanh đeo tai nghe vào, dường như chẳng hề bận tâm đến chuyện vừa rồi.
Khi thời gian gần đến sáu giờ, Giản Minh tắt máy tính trước, nói với Vân Thư: "Hết giờ làm rồi, còn ngồi đấy làm gì?"
Vân Thư cũng đành phải tắt máy.
Cô ấy vốn muốn ở lại giúp một tay nhưng lại không dám chống đối Giản Minh, lúc cầm túi bước ra ngoài không giấu nổi vẻ khó xử.
Lâm Tự Thanh đeo tai nghe, khẽ gật đầu với cô ấy rồi tiếp tục cúi đầu nhìn vào màn hình máy tính.
Nhưng không ngờ rất nhanh sau đó Vân Thư lại quay trở vào.
"Cái đó… Thật ra dự án này trước đây bên tổ trưởng có thu thập một số thông tin bước đầu từ nguồn riêng của anh ta. Bên chỗ chị không có…"
"Một mình em phụ trách bên này cũng vất vả quá. Chị Văn Hoành vẫn chưa đi làm lại, chứ không thì bên chị ấy cũng sẽ có tài liệu."
"Không sao đâu," ánh mắt Lâm Tự Thanh trong trẻo và điềm tĩnh, "Em tự lo được. Chị cứ về trước đi."
"Nhưng mà không có ai phụ một tay cho em…"
"Tự em làm được mà, chị về nhà đi."
"Mới thức trắng đêm hôm trước xong, tối nay em lại tăng ca à? Công việc thôi mà, đừng để bản thân mệt chết chứ."
Thấy tấm lòng tốt của cô ấy, Lâm Tự Thanh không nhịn được khẽ mỉm cười: "Dù có chết em cũng sẽ làm cho ra video và phương án."
"Vậy cũng được," Vân Thư thở dài, "Chị về trước đây nhé."
Lâm Tự Thanh cảm ơn ý tốt của cô ấy rồi đứng dậy tiễn ra cửa.
Hai người đứng ở cửa, Vân Thư trước khi đi còn dặn dò cô thêm một câu: "Em đừng thức khuya quá, nhớ giữ gìn sức khỏe."
Lâm Tự Thanh ngước nhìn lên tầng trên, khẽ lẩm bẩm: "Em biết rồi. Chị ấy đang đợi phương án của em."
Nơi cuối hành lang tầng hai, ngọn đèn trong căn phòng làm việc kia vẫn còn sáng.
Bốn bề tĩnh lặng. Ánh đèn trắng rọi vào những bông tuyết bay lơ lửng giữa không trung, bất giác khiến lòng người bình yên đến lạ.
Cô chăm chú nhìn ngọn đèn ấy, khẽ thì thầm: "Chị ấy đang đợi mình."