Cãi nhau một trận với Lâm Tự Thanh, buổi chiều thứ Hai tan làm này chắc chắn chẳng thể vui vẻ nổi.
Trời mùa đông tối quá sớm, đường vành đai cao tốc tắc nghẽn nối thành một hàng dài dằng dặc, ánh đèn đuôi xe màu đỏ nhấp nháy liên hồi khiến lòng người càng thêm bực bội.
Khương Mẫn bật nhạc lên nghe, hết lần này đến lần khác tự nhủ với lòng mình, công việc là công việc, cuộc sống là cuộc sống, không việc gì phải mang bực dọc trong công việc về nhà, dù sao bây giờ cũng là giờ tan làm rồi.
Khó khăn lắm tâm trạng mới bình lặng lại, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cơn giận lại bùng lên trong lòng nàng: Tự gánh lấy hậu quả? Còn đòi viết cả giấy cam kết có công chứng nữa chứ?
Cái con người họ Lâm kia đúng là chẳng ra làm sao cả!
…
Kẹt xe suốt dọc đường, mãi hơn chín giờ tối Khương Mẫn mới về đến nhà.
Bùi Như Nghi nghe thấy tiếng xe dừng liền từ trong bếp bước ra, trên người vẫn còn đeo tạp dề: "May mà mẹ chưa nấu cơm quá sớm, không thì cũng để nguội ngắt mất rồi."
Chạy xe hơn hai tiếng đồng hồ trên đường, Khương Mẫn đã sớm điều chỉnh lại tâm trạng. Nàng đỗ xe xong, đẩy mẹ đi vào phòng khách: "Kẹt xe làm con trễ một lúc. Ngoài trời lạnh thế này, sao mẹ chỉ mặc mỗi chiếc áo len mà đã chạy ra ngoài rồi, mau vào nhà đi kẻo bị lạnh."
Lần này Bùi Như Nghi ghé qua thăm nàng cũng là vì quá cảnh tại Minh Xuyên để bắt máy bay đi du lịch. Chuyến bay của bà là vào sáng mai, trước Tết bà có hẹn cùng bạn bè đi nghỉ dưỡng ở vùng biển.
Hai ngày cuối tuần bà tất bật ngược xuôi, gói không ít sủi cảo, dọn dẹp nhà cửa từ trên xuống dưới sạch bóng không một hạt bụi, sàn gạch men lau đến mức gần như có thể soi gương được. Bà mắc chứng sạch sẽ mức độ vừa, Khương Mẫn cũng chỉ đành chiều theo ý bà.
Bùi Như Nghi vốn luôn chú trọng dưỡng sinh, nấu nướng cũng thanh đạm. Ăn qua loa xong bữa tối, bà bắt đầu thu dọn hành lý.
Khương Mẫn biết mẹ không thích người khác nhúng tay vào việc của mình, nên chỉ đứng một bên nhìn, vừa ở cạnh trò chuyện với mẹ.
Bùi Như Nghi cúi đầu xếp đồ đạc, thuận miệng nói: "Dì Tống của con lại gọi điện cho mẹ."
Khương Mẫn thuận theo lời bà hỏi tiếp: "Có chuyện gì thế mẹ?"
"Vẫn là mấy lời cũ rích thôi," Bùi Như Nghi không ngẩng đầu, tay vẫn làm việc thoăn thoắt, "Hỏi chuyện của con với Ôn Tuyển."
Khương Mẫn cười nhẹ một tiếng: "Con không có ý định đó với cậu ta."
Lúc này Bùi Như Nghi mới dừng tay lại, lẳng lặng nhìn nàng: "Mẹ không có ý ép con phải đến với cậu ấy. A Mẫn, mẹ chỉ mong bên cạnh con có người chăm sóc thôi."
Khương Mẫn im lặng.
Trước đây thời còn trẻ tuổi xốc nổi, có lần nàng cãi nhau to một trận với mẹ, ngay mùng một Tết đã đẩy cửa bỏ đi khỏi nhà. Nhưng kể từ sau khi Bùi Như Nghi mắc bệnh ung thư vú vào tám năm trước, nàng không bao giờ làm thế nữa, cũng không còn cứng rắn đối đầu như xưa.
Năm hết Tết đến, có những chuyện chẳng thể nào trốn tránh mãi được.
Nàng rốt cuộc vẫn phải nhìn vào mắt mẹ mà nói ra câu trả lời khiến bà thất vọng.
Nàng khẽ thở dài: "Con biết rồi mà mẹ."
Bùi Như Nghi cũng mỉm cười: "Mẹ không ép con, chỉ là lo lắng lỡ như…"
Lỡ như mẹ đi rồi, sau này một mình con biết làm sao đây?
Khương Mẫn quay đầu sang chỗ khác, không nhìn vào mắt bà nữa.
Ngoài cửa sổ, màn đêm dần buông đặc quánh.
…
"Dì đi nhanh thế?"
Ninh Nhu có phần tiếc nuối: "Cuối tuần trước em có chút việc bận, còn định hôm nay tan làm sẽ hẹn dì đi ăn cơm."
Khương Mẫn ừ một tiếng: "Mẹ chị đi theo tour ra biển chơi, máy bay hạ cánh rồi."
Ninh Nhu gật đầu: "Vậy cũng tốt, để qua Tết em lại đến thăm dì. Còn Ôn Tuyển thì sao, chị có gặp anh ấy không?"
Khương Mẫn: "Gặp rồi, có ăn một bữa cơm."
Ninh Nhu cười: "Anh ấy mách với em, bảo lần trước gặp chị đã là chuyện của hai năm trước rồi, lần đó dẫu sao chúng ta còn ăn cơm đi dạo cùng nhau. Lần này lâu như vậy mới gặp lại, chưa nói được mấy câu chị đã giận đùng đùng bỏ đi."
"Lần trước nếu không phải em hẹn chị, chị cũng chưa chắc đã đi," Khương Mẫn liếc nhìn đồng hồ, "Hôm nay sao em lại qua bên này?"
"Em có một buổi phỏng vấn ở gần đây," Ninh Nhu chỉ vào chiếc máy ghi âm trong túi xách, "Đúng rồi, bài phỏng vấn cho dự án người vô gia cư đã có kế hoạch gì chưa chị?"
"Vẫn chưa. Bọn chị vẫn chưa nghĩ ra cách quay thế nào, bài phỏng vấn bên phía em cũng không cần vội."
"Còn một tháng nữa là Tết rồi, vẫn chưa chốt được phương án quay sao?"
"Có mấy đề xuất, nhưng đều bị bác bỏ rồi."
Hai người đang đứng trước cửa nói chuyện thì Giang Tuyết Tư và Du Hủy từ trong sảnh bước ra. Du Hủy sa sầm mặt không nói lời nào, Giang Tuyết Tư mỉm cười với Ninh Nhu rồi tiếp lời câu chuyện lúc nãy: "Sao cậu không kể về đề xuất của Tiểu Lâm đi?"
Ninh Nhu ngạc nhiên: "Tiểu Lâm đề xuất gì?"
Khương Mẫn nhíu mày: "Một ý tưởng không thực tế."
"Em ấy bảo có thể ngủ dưới gầm cầu, cùng ăn cùng ở với người ta."
Ninh Nhu khẽ thốt lên một tiếng.
Cô ấy trước giờ vốn tính tình dịu dàng chu đáo, nhìn thấy Khương Mẫn cau mày liền dịu giọng nói: "Tiểu Lâm làm việc trước nay luôn thận trọng, chắc cũng chỉ là thuận miệng đề xuất vậy thôi. Chị cũng đừng lo lắng quá."
Khương Mẫn không muốn tiếp tục bàn về chuyện này: "Để sau hãy nói đi. Bọn chị còn có việc."
"Vậy em cũng đi trước đây. Tạm biệt chị."
Đợi Ninh Nhu đi xa rồi, Khương Mẫn mới hỏi: "Vừa nãy lại bị người ta đóng cửa không tiếp à?"
Du Hủy bực bội nói: "Thư ký của quản lý Tô bảo trước Tết ông ta bận suốt, không rảnh gặp chúng ta. Nếu tổ trưởng Giản qua đó thì may ra ông ta còn thu xếp được chút thời gian."
Câu này có nghĩa là, trừ phi Giản Minh đích thân tới, bằng không mọi chuyện miễn bàn.
Dự án này do cơ quan ban ngành liên quan khởi xướng, nguồn vốn do doanh nghiệp tài trợ, trước đây thái độ của họ rất tích cực, đến lúc thực sự phải giải ngân tiền thù lao thì lại chẳng thèm đếm xỉa gì đến người khác.
Đã vậy, doanh nghiệp này trước đây vốn là mối quan hệ của Giản Minh…
Lần này bị người ta đóng cửa từ chối tiếp đón, âu cũng là chuyện nằm trong dự liệu.
Trên đường quay về, Khương Mẫn an ủi Du Hủy: "Tôi biết dạo này cô vất vả nhiều rồi. Về trước nghỉ ngơi cho lại sức đã."
"Vất vả hay không không quan trọng," Du Hủy nhíu mày, "Bực nhất là cái thói làm bộ làm tịch của lão họ Tô kia kìa. Lát nữa về lại còn phải nhìn sắc mặt của Giản Minh nữa chứ."
Vừa nói tới đó thì Giản Minh đã đi thẳng về phía họ.
Anh ta cất giọng niềm nở: "Khương tổng về rồi đấy à, đến giờ tan làm rồi, vất vả quá nhỉ, tình hình thế nào rồi?"
Khương Mẫn khẽ nhếch khóe môi: "Đúng như dự liệu."
Có thể là tốt như dự liệu, cũng có thể là xấu như dự liệu.
"À thì, tối thứ Sáu tuần trước tôi có ăn cơm với quản lý Tô, ông ấy bảo sẽ dốc hết sức phối hợp để đáp ứng nhu cầu của chúng ta. Hôm nay ông ấy cũng nói thế chứ?"
"Đúng vậy."
Thấy Khương Mẫn chẳng màng để lộ chút cảm xúc nào, Giản Minh mới cười như không cười phất tay một cái: "Thế thì tốt quá rồi. Tôi tan làm trước đây."
Du Hủy không kìm nổi cơn thịnh nộ, nhìn theo bóng lưng anh ta mà chửi thẳng: "Hắn ta bày đặt lên mặt với ai chứ? Còn mong bà đây phải bợ đỡ hắn chắc? Đồ thần kinh!"
Khương Mẫn vỗ vỗ vai Du Hủy: "Thôi được rồi, bớt giận đi. Hôm nay đứng ngoài gió lạnh cả ngày rồi, giờ đi ăn cơm thôi."
Giang Tuyết Tư đề nghị: "Trời lạnh thế này, hay là đến quán lẩu dê ở cổng khu công viên phần mềm ăn đi?"
Du Hủy lập tức bị phân tán sự chú ý: "Được được được! Trời này ăn thịt dê là chuẩn nhất rồi. Xem còn ai ở lại thì rủ đi ăn cùng luôn!"
Khương Mẫn mỉm cười đồng ý, sau khi quay lại văn phòng liền dặn Mễ Duy đặt phòng bao trước, rồi mới về bàn làm việc thu dọn đồ đạc đơn giản.
Nàng bước xuống lầu, vừa vặn nhìn thấy Mễ Duy đang hỏi Lâm Tự Thanh: "Chị Tiểu Lâm, đi ăn cơm cùng mọi người luôn không?"
Lâm Tự Thanh lắc đầu: "Không đi đâu. Mọi người đi đi."
Cô vừa dứt lời thì nghe thấy tiếng bước chân từ cầu thang truyền đến, liền ngẩng đầu nhìn qua. Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung.
Khương Mẫn dời mắt đi trước, gọi Mễ Duy: "Đi thôi."
Mễ Duy không rõ ý nàng là muốn gọi Lâm Tự Thanh đi cùng hay là không muốn. May mà đúng lúc này Giang Tuyết Tư bước lại gần, kéo tay Lâm Tự Thanh: "Được rồi được rồi, mau đi ăn cơm thôi."
Khương Mẫn không lên tiếng, cất bước đi ra ngoài trước.
Quán ăn này buôn bán quá đắt hàng, các phòng bao đều đã kín chỗ, đành phải ghép hai chiếc bàn gỗ ở sảnh lớn lại với nhau, vừa vặn đủ cho tám người ngồi.
Đợi mọi người ngồi vào chỗ, Lâm Tự Thanh ngồi ở vị trí ngoài cùng bên phải, Khương Mẫn ngồi phía trong cùng bên phải. Khoảng trống giữa hai người vẫn còn đủ chỗ cho một người nữa ngồi vào.
Chiếc bàn gỗ phía ngoài nằm gần cửa ra vào, người qua kẻ lại khiến từng đợt gió lạnh luồn vào bên trong. Lâm Tự Thanh ăn mặc trước giờ luôn phong phanh, hôm nay cũng không ngoại lệ.
Quán này lên món rất chậm, mọi người bèn uống trà tán gẫu trước.
Du Hủy vốn tính nhanh mồm nhanh miệng, liền nhắc lại chuyện hồi chiều: "Cứ nhớ đến cái bộ dạng đáng ghét của Giản Minh là thấy bực mình. Hắn ta rõ ràng đã thông đồng với bên kia, cố ý muốn làm cho chúng ta mất mặt đây mà."
Khương Mẫn rót trà cho cô ấy: "Bớt giận đi. Con người hắn thế nào, chẳng phải chúng ta đã sớm biết rồi sao."
"Biết thì biết, nhưng vì thế mới càng thấy buồn nôn, bộ không thể gạt phăng hắn đi được sao?"
"Gạt đi sao? Giản tổng có chịu đồng ý không?"
"Tôi…"
Lâm Tự Thanh nghe họ trò chuyện, bèn hạ giọng hỏi Mễ Duy: "Có chuyện gì thế?"
Mễ Duy có phần khó xử: "Chuyện này… em không biết có được nói không nữa."
Lâm Tự Thanh cũng không gặng hỏi thêm, lại đưa mắt nhìn sang Giang Tuyết Tư.
Giang Tuyết Tư cười: "Lát nữa kể cho em nghe."
Khương Mẫn nghe thấy cuộc đối thoại bên này, liếc nhìn Lâm Tự Thanh một cái rồi lại thu hồi ánh mắt.
Gương mặt nàng lạnh nhạt đến cùng cực.
Mễ Duy ngậm ống hút trong cốc nước, lén lút quan sát hai người, trong lòng sáng như gương: Chắc chắn là sáng nay hai người họ cãi nhau rồi. Tính chị Tiểu Lâm thẳng thắn quá, có phần không nể mặt cấp trên, nên học tỷ mới giận đây mà.
Lâm Tự Thanh tự nhiên cũng nhận ra nàng đang giận, dù sao sáng nay vừa mới xảy ra tranh cãi, cô cũng không nói gì, chỉ lại nhích người ra phía ngoài thêm một chút.
Gió bấc rít từng cơn lạnh buốt bên ngoài.
Khương Mẫn mím môi, rốt cuộc vẫn không nhịn được mà mở miệng: "Sao em không ngồi hẳn ra ngoài cửa luôn đi?"